Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Giới thiệu bản thân đơn giản thôi, duy trì nụ cười mỉm lễ phép tự nhiên thân thiện để mở đầu bắt chuyện, rồi hẵng từ từ đào sâu…”
Trước khi lên đường Đào Gia Vượng hướng dẫn Đào Tây Hữu giao lưu với mọi người trong buổi tiệc như thế.
Chú không thể nào ngờ Đào Tây Hữu sẽ lại đi nói năng kiểu này.
Thành ra tình huống bây giờ là;
Tin tốt: Đào Tây Hữu được mời gặp riêng.
Tin xấu: Đào Tây Hữu đập tan cơ hội rồi hay sao ấy.
“Xong sao nữa!” Đầu óc Đào Gia Vượng tê rần rần, chú phải đưa tay bấm nhân trung cho đỡ choáng, “Con bị đá đít ra ngoài à? Con trông Bùi Hạc Kinh có giống người nằm dưới không hả!”
Kể cả nằm dưới thật thì lôi cái chuyện ấy ra oang oang trước mặt Bùi Tuyên thế cũng trơ lì quá, rớt sạch điểm ấn tượng còn đâu.
“Sao ba biết anh ta không ở dưới?” Đào Tây Hữu thong dong bưng cốc nước lên, cúi đầu thổi thổi như thật, đặt bên mép hút một ngụm phát ra tiếng xì xụp rõ to.
Đào Gia Vượng nhức đầu xua tay, “Uống cốc nước lọc mà làm như thưởng trà không bằng, con kể nốt mau lên, ba sốt ruột chết mất!”
“Ba nghĩ mà xem, nếu Bùi Hạc Kinh nằm dưới, con bảo con là tốp dũng mãnh vậy chẳng hợp ý anh ta ạ? Còn nhỡ anh ta nằm trên thế con cũng có thể xuống dưới vì yêu, há chẳng khiến người ta xúc động quá? Đây gọi là tiến thì công, lùi thì thủ, đúng không nào? Trước khi về ông Bùi còn hẹn con thứ 7 sang nhà họ ăn cơm đó.”
Vốn là Đào Gia Vượng đang ngồi trên sofa, đến đoạn này chú thình lình đứng bật dậy, rướn cổ về trước thảng thốt hỏi: “Con nói thật á?!”
“Thật trăm phần trăm.” Đào Tây Hữu trưng ra cái vẻ ung dung thản nhiên, dòng suy nghĩ đã trôi ngược trở lại lúc mình vừa giới thiệu xong.
Căn phòng im lìm lặng ngắt, khóe môi Tiểu Cao tự động co giật khe khẽ, anh ta ngỡ ngàng nhìn Đào Tây Hữu.
Ngay sau đó Bùi Tuyên ngó sang Bùi Hạc Kinh ngồi cạnh.
Ánh mắt Bùi Hạc Kinh thì đang quan sát Đào Tây Hữu, mí mắt buông thõng, khoảnh khắc ấy Đào Tây Hữu cảm giác cả người mình đã bị nhìn thấu triệt để, lạnh toát toàn thân.
Thế là cậu vội đưa mắt ra hiệu với Bùi Hạc Kinh, nở nụ cười hở đúng 8 cái răng mà cậu tự đánh giá cực kì thân thiện.
Lúc này Bùi Hạc Kinh mới quay qua đón ánh nhìn từ Bùi Tuyên, điềm tĩnh tỉnh bơ.
Chẳng rõ hai ông cháu đã trao đổi những gì bằng mắt nữa, tóm lại chỉ lát sau Bùi Tuyên bèn mời Đào Tây Hữu thứ 7 sang ăn chung.
“Không ổn không ổn, ba phải mời giáo viên dạy nghi thức bổ túc gấp cho con mới được, còn nữa còn nữa, quần áo cũng phải đặt thêm…” Đào Gia Vượng đi vòng vòng tại chỗ, mọi việc bất ngờ quá, phải tranh thủ chuẩn bị.
Đúng lúc đang vừa vui vừa lo thì cửa bỗng bật mở.
Con trai cả Đào Vĩ đứng thẳng tắp ở cửa, đằng sau là vợ chú Trịnh Giai Tuệ mặt mũi âu sầu.
“Giai Tuệ, sao hai mẹ con lại về à, tưởng đi xem nhạc kịch mà?” Đào Gia Vượng chột dạ quệt trán, đánh mắt nhắc Đào Tây Hữu.
Đào Tây Hữu ăn ý hiểu ngay, cười lên theo, “Ơ anh, dì ạ, hai người về rồi ạ, cả hai ngồi đi, để con đi lấy ít hoa quả!”
Song cậu chưa kịp quay đi Đào Vĩ đã gọi cậu lại, “Tiểu, Tiểu Hữu, em ngồi đi, anh, anh có chuyện muốn nói!”
Đào Tây Hữu ngẩn ra, mau chóng dịch sang bên nhường chỗ, “Được luôn, anh anh ngồi cạnh em này!”
Anh cậu là vậy đó, hễ tâm trạng chập chờn là hay bị nói lắp.
Đào Vĩ nặng nề lê bước tới gần ngồi xuống, Trịnh Giai Tuệ cũng mím môi ngồi vào sát Đào Gia Vượng đưa mắt ngó cô hỏi thăm, cô chỉ chậm rãi lắc đầu.
“Sao, sao hai người có thể âm thầm làm cái chuyện này cơ chứ!”
Đào Vĩ lên tiếng trước tiên, “Nếu không phải nghe, nghe đứa bạn anh lỡ miệng thì anh còn không biết, Tiểu Hữu em đi dự tiệc sinh nhật! Tiểu, Tiểu Hữu, vì anh em mới đi đúng không? Nhưng anh không cho phép mình đạp lên nỗi khổ của em để sống hạnh phúc đâu! Sau này mà có chuyện như thế, ba với em không được làm nữa!”
“Anh, anh nghe em nói đã…”
“Không, không cần nói nhiều!” Đào Vĩ sậm mặt, nói cương quyết: “Anh sẽ tự cố gắng để được nhà họ Lý công nhận, kể cả không thành công cũng đành chấp nhận là anh với, với Tuyết Đình không có duyên…”
Bầu không khí xung quanh dần trĩu nặng theo những lời Đào Vĩ bộc bạch.
Khóe môi Đào Tây Hữu cũng từ từ xẹp lép, cậu nhìn sang Đào Vĩ, người anh trai cùng cha khác mẹ chỉ hơn mình có 2 tuổi.
Vẻ ngoài Đào Vĩ cực giống Đào Gia Vượng, sống mũi cao lông mày rậm, đường nét sáng láng, nhìn thôi đủ biết là mẫu người ngay thẳng đáng tin.
Thực tế cũng chứng minh, nếu không phải do sự cố bất ngờ nọ chắc chắn Đào Vĩ sẽ sở hữu thành tựu khá khẩm hơn, đâu đến nỗi quen cô bạn gái thật lòng thương yêu mà còn bị gia đình đối phương ngăn trở.
—— Quan niệm môn đăng hộ đối đủ khiến người ta phải cúi đầu.
Nhà Lý Tuyết Đình xem như dạng nhà giàu mới phất, mảng kinh doanh trang sức rất phát triển, dĩ nhiên sẽ coi nhẹ gia đình làm nhà máy sữa nho nhỏ kiểu họ Đào, huống chi bản thân Đào Vĩ còn có khuyết điểm nữa.
Chứng kiến cặp uyên ương số khổ sắp phải chia lìa, có người mới mách cho Trịnh Giai Tuệ, “Cậu út nhà cô chẳng thích người đồng giới đó à, sao không cho nó đến dự tiệc sinh nhật thiếu gia Bùi thử vận xem sao, nhỡ mà vịn được cành cao thì còn phải lo vụ hôn sự với nhà họ Lý chắc?”
Hễ móc nối quan hệ được với nhà họ Bùi, dù chỉ lớt phớt thôi, là nhà nào cũng trúng số lời to rồi, nói gì tới việc xây dựng mối liên hệ trực tiếp đến hẳn Bùi Hạc Kinh.
Trịnh Giai Tuệ vốn đang đêm ngày rửa mặt bằng nước mắt vì mối tình của Đào Vĩ ghi nhớ lời nhắc này, quay về kể cho Đào Gia Vượng.
“Anh không đồng ý đâu!” Đào Gia Vượng lắc đầu: “Thằng bé cũng khổ lắm rồi, sao anh lại đi bắt một đứa con trai đánh đổi như thế vì đứa kia được?”
Nghe vậy Trịnh Giai Tuệ đỏ hoe mắt gạt lệ, song cũng không ý kiến thêm.
Bản thân cô cũng biết yêu cầu này quá đáng lắm mà.
Cứ vậy mãi cho tới khi nhà họ Lý đột ngột sắp xếp Lý Tuyết Đình đi xem mắt, Đào Vĩ sang tận nhà năn nỉ mong ngóng mấy hôm liền vẫn chẳng gặp nổi Lý Tuyết Đình một lần, bức tường sừng sững lạnh lẽo bao vây người yêu cậu ta, đày đọa tấm lòng thành của cậu ta phía ngoài cánh cửa.
Thấy Đào Vĩ ngày một hao gầy làm Trịnh Giai Tuệ nôn nóng rối bời, Đào Tây Hữu tình cờ về nhà phát hiện ra anh cả có vẻ khác thường, gặng hỏi vài lần Đào Gia Vượng mới chịu nói thật.
Đào Tây Hữu vẫn biết anh trai và bạn gái tình cảm nồng nàn, nhưng chưa bao giờ ngờ lại có vấn đề nan giải vậy chắn ngang giữa cả hai.
Song chuyện môn đăng hộ đối sao đủ sức bù đắp trong một sớm một chiều, cậu cũng chỉ biết sốt ruột suông.
Đến một hôm Lý Tuyết Đình bỗng lẳng lặng hẹn gặp riêng cậu, trình bày với cậu chuyện tiệc sinh nhật nhà họ Bùi, chị nhờ vả Đào Tây Hữu tham gia, thử tranh giành dù xác suất cực nhỏ.
“Tiểu Hữu, chị biết yêu cầu này cực kì quá đáng cực kì ích kỉ.”
Viền mắt Lý Tuyết Đình đỏ hoe, chị nói rất vội vàng.
Hôm nay khó khăn lắm chị mới tránh né được guồng giám sát từ bố mẹ để lẻn ra ngoài, không có nhiều thời gian, “Nhưng chị chẳng nghĩ ra cách nào khác nữa, không biết nhờ ai giúp nữa, nên dù xác suất chỉ có 0,01% chị cũng muốn thử xem sao. Chị chỉ cần thêm ít thời gian, nhỡ thiếu gia Bùi chọn em, kể cả chỉ một đợt thôi là tình cảnh của chị với A Vĩ cũng đỡ căng thẳng hơn nhiều rồi!”
Gia đình đã tìm hiểu cho chị hai đối tượng phù hợp, đang muốn chọn một, có khi sáng mai tỉnh dậy chị sẽ bị cưỡng chế đẩy lên xe hoa, chia ly biền biệt với người yêu luôn mất.
Nghe hết xong Đào Tây Hữu hãy còn lớ ngớ nhưng Lý Tuyết Đình không kịp giải thích kĩ hơn cho cậu, hớt hải đeo khẩu trang lên rời đi.
Trông theo bóng lưng gầy sọp hẳn của Lý Tuyết Đình, Đào Tây Hữu thấy lòng dạ nặng trịch.
Cậu ngồi một mình ở quán cà phê mãi lâu, tới tận hoàng hôn mới vội vàng về nhà.
“Con bảo gì cơ?!”
Suýt thì chiếc điều khiển Đào Gia Vượng đang cầm trong tay bay văng ra ngoài, chú sửng sốt nhìn con út, giọng lên cao vút, “Con muốn đi dự tiệc sinh nhật nhà họ Bùi á? Con có biết tính chất cái buổi đấy như nào không, đấy là…”
“Con biết ạ.” Đào Tây Hữu đàng hoàng ngồi xuống sofa, sờ mũi, “‘Tuyển tú’ cho thiếu gia Bùi chứ gì, chính vì thế nên con mới muốn đi chứ!”
“Ơ kìa!” Đào Gia Vượng hốt hoảng, tưởng là Trịnh Giai Tuệ giấu mình đi nhờ vả Đào Tây Hữu, “Sao tự dưng con lại hứng thú với mấy chuyện này? Có phải ai bảo gì với con không hả?”
Đào Tây Hữu cuống quít xua tay, cương quyết không chịu khai ra Lý Tuyết Đình, “Làm gì có! Tại mấy đứa bạn con chúng nó cứ đồn, ba cũng biết hồi đại học con từng quen bạn nam mà, trước nay con vẫn thích người đồng giới. Trùng hợp có cơ hội ngon nghẻ thế, ai không muốn bay cao làm phượng hoàng đầu cành đâu ạ?”
“Ba chẳng tin!”
Đào Gia Vượng lắc đầu bảo: “Con suốt ngày chỉ biết chơi, không dưng đào đâu ra ý chí cao xa thế? Kể cả đồng tính thật cũng chẳng nhất thiết phải đâm đầu vào nhà họ Bùi, còn chưa gặp cậu thiếu gia Bùi kia lần nào làm sao con biết con có thích hay không.”
Đào Tây Hữu hiểu một lý do đơn giản chưa đủ thuyết phục Đào Gia Vượng, bèn nói tiếp: “Ba, ba biết hồi bé con sống thế nào mà… Thực ra sâu thẳm trong lòng con cũng khao khát đứng trên cao phết, nhỡ người ta chọn con con sẽ có được nhiều hơn, nên với con cơ hội này đáng quý chứ.”
“Với cả biết đâu thành công thật, chuyện anh cả và chị Tuyết Đình lại có hi vọng, nhà máy sữa của gia đình mình cũng cải thiện theo…”
“Nhà mình không cần con phải làm vậy!” Đào Gia Vượng phủ quyết ngay tắp lự, “Con đừng có nghĩ nhiều.”
“Ba!”
Đào Tây Hữu xệ mặt, vẻ ấm ức hiện rõ rành rành, “Đấy là một mặt thôi, con đã bảo mọi người là thứ yếu mà, con muốn đi chủ yếu là vì bản thân con! Bao nhiêu trai tráng ở Ninh Tân chen chúc giành giật thế sao con lại không được đi? Ba mà không cho con đi, bỏ lỡ cơ hội xong con hối hận là ba áy náy cả đời đó!”
Đào Gia Vượng im lặng, cúi đầu hồi lâu chẳng nói được gì, lúc này Trịnh Giai Tuệ đi từ trong bếp ra, khẽ khàng vỗ về bả vai Đào Gia Vượng.
Đào Tây Hữu không phải do cô sinh ra, nhưng bao năm qua cô vẫn thương yêu hệt như con ruột vậy.
Khổ nỗi hiện nay chuyện Đào Vĩ trắc trở quá, Tuyết Đình là cô bé cực kì tốt, nhỡ phải bỏ lỡ thì chẳng biết cuộc đời Đào Vĩ sẽ ra sao nữa.
Cô thực sự bế tắc cùng đường, song đạo đức khiến cô không tài nào mở lời nhờ cậy Đào Tây Hữu giúp đỡ.
Nhưng giờ đây bản thân Đào Tây Hữu muốn tìm kiếm triển vọng tương lai, vừa khéo có thể hỗ trợ gia đình giải quyết việc gấp trước mắt, nội tâm Trịnh Giai Tuệ khó kìm sự khấp khởi.
“Con cái lớn rồi, có quan điểm riêng của chúng nó.” Trịnh Giai Tuệ nói: “Với cả cũng chỉ thử thôi ấy mà, vốn dĩ xác suất có lớn đâu, thành công thì đẹp cả đôi đường, nếu không thì mọi người cũng đỡ phải tiếc rẻ mà anh Đào.”
Thôi vậy, đã ích kỉ thì ích kỉ một lần, Trịnh Giai Tuệ thầm nảy lòng áy náy với Đào Tây Hữu.
Đào Gia Vượng trăn trở mãi lâu, chú ngờ là Đào Tây Hữu chỉ muốn giúp Đào Vĩ, nhưng Đào Tây Hữu quyết không thừa nhận.
Cơ mà cũng có khả năng bản thân Đào Tây Hữu muốn tìm đường tắt vào giới thượng lưu… Dẫu sao hiện giờ tình hình nhà máy sữa của gia đình không ổn lắm, chẳng giúp được gì cho các con.
Giả sử được ở lại cạnh Bùi Hạc Kinh thật thì các nguồn lực vốn liếng nhận về sẽ phong phú tới mức khó lòng tưởng tượng. Thời nay người trẻ bình thường muốn có của ăn của để mà chỉ dựa vào bản thân thì quá khó, chính ra đây lại là thời cơ tốt.
Thôi vậy, cứ thử xem sao.
Đào Gia Vương gật đầu vậy là chốt hạ sự việc, chẳng qua mọi người đều giấu Đào Vĩ.
Đầu tiên là bởi xác suất thành công rất thấp, thứ hai cũng lo Đào Vĩ sẽ phản đối.
Ai ngờ đâu cái bánh rơi từ trên trời xuống đập trúng đầu Đào Tây Hữu thật.
“Anh… anh nghe em nói đã.”
Đào Tây Hữu vỗ vai Đào Vĩ, nói bằng giọng đàng hoàng hiếm thấy: “Không phải vì anh đâu mà chủ yếu là vì bản thân em thôi. Anh nghĩ đi, nhỡ cưa đổ được Bùi Hạc Kinh thì thành quả nhận lại có mà em của bây giờ lao lực mấy chục năm cũng chẳng kiếm đủ ấy!”
Đào Vĩ lắc đầu, nghiêm túc nhìn Đào Tây Hữu, tâm trạng đã bình tĩnh hơn so với lúc mới về, không bị nói lắp nữa, “Tiểu Hữu, anh hiểu em, em không phải người tham lam mấy thứ đó.”
Nghe vậy Đào Tây Hữu thở dài sâu xa, thình lình quay ngoắt, “Anh, anh hiểu em quá đi, nhưng anh quên rồi à? Em háo sắc mà, từ bé em đã mê trai rồi!”
Đào Vĩ trợn to mắt, Đào Tây Hữu được đà mô tả lại ngay tướng mạo thoát tục đáng sửng sốt của Bùi Hạc Kinh đầy sống động, kể tiếp sang vụ hẹn ăn chung hôm thứ 7.
“Anh, kể cả không có chuyện của anh với chị Tuyết Đình thì gặp phải người như Bùi Hạc Kinh, chưa mon men vào tay là em vẫn đau đáu mất ăn mất ngủ đấy. Cứ đến thôi, bất kể thành công hay thất bại thì chí ít em cũng không hối hận.”
Đào Vĩ bán tín bán nghi, trông bộ dạng Đào Tây Hữu quyết tâm quá, với cả cậu ta cũng biết rõ nhất, trước nay cứ gặp loài người xinh đẹp là Đào Tây Hữu lại như hóa đá, có một đợt còn suốt ngày hỏi han bạn bè xung quanh giới thiệu trai đẹp làm quen.
Háo sắc thật chứ không đùa.
“Ây dà!” Thấy Đào Vĩ thoáng dao động, Đào Tây Hữu vội cười thừa thắng xông pha, “Gặp sơn trà trắng rồi sao em thèm mẫu đơn héo nữa? Anh đừng cản em đấy nhá, không về sau em mà không tìm được người yêu là tại anh hết!”
Trịnh Giai Tuệ cũng tiếp lời, “Đúng đó, Tiểu Vĩ, con cũng canh cánh em trai nhất còn gì? Thằng bé mà có nhà họ Bùi làm ô dù thì về sau ở Ninh Tân còn ai dám bắt nạt nó nữa?”
Riêng câu này trúng tim đen Đào Vĩ, hồi nhỏ Đào Tây Hữu không được dạy dỗ tử tế, nói năng dễ động chạm người ta, lại hay xa nhà, điều cậu ta lo lắng nhất chính là Đào Tây Hữu lang bạt ở ngoài bị ai bắt nạt.
“Thế… thế sau này người nhà họ Bùi mà ức h**p em, em phải về nhà ngay nhé, rồi sau nhất định anh sẽ tìm cho em một người còn đẹp hơn cả Bùi Hạc Kinh.” Đào Vĩ nói rất trịnh trọng: “Em không được để mình tủi thân đâu đấy.”
Anh trai cậu vẫn nhẹ dạ thế, chân thành mà bộc trực.
Đào Tây Hữu xót xa trong lòng, tắt nụ cười giả lả đi, nghiêm túc gật đầu đáp, “Anh cứ yên tâm.”
*
Bữa ăn tối lần này vô cùng quan trọng.
Đào Gia Vượng mời một giáo viên dạy nghi lễ cho Đào Tây Hữu thật, hàng ngày cứ mở mắt ra bắt đầu học, tối nhắm mắt vào cái lại quên sạch.
Thời gian mải miết trôi đi, nhoáng cái đã đến 6 giờ tối thứ 7.
Nhà họ Bùi sắp xếp tài xế sang nhà họ Đào đón, Đào Tây Hữu ngồi lên chiếc Cullinan trong ánh mắt nhiệt huyết lẫn hồi hộp của Đào Gia Vượng.
Bóng cây vun vút lướt qua ngoài cửa sổ, Đào Tây Hữu khẽ khàng nắm tay, nhớ đến gương mặt anh cả trong đầu, cậu chậm rãi thở ra một hơi.
Cậu mong anh cả sẽ đạt được ước muốn, dù phải đánh đổi tất thảy vì điều ấy cậu cũng sẵn lòng.
7 giờ, chiếc xe đi ngang hết dãy biệt thự, đỗ lại ở cổng nhà chính.
Cuối cùng Đào Tây Hữu cũng đặt chân tới “mảnh đất hoàng gia” này lần nữa, cậu ngó nghía cặp sư tử đá oai phong bên ngoài cánh cổng trang trọng nghiêm nghị, cứ cảm giác như chúng nó đang sống thật.
Lúc này có người bước từ trong nhà ra, đây là Tiểu Cao.
“Cậu Đào, xin mời.”
Đào Tây Hữu ngẩng đầu ưỡn ngực, mấy ngày rèn giũa cường độ cao giúp cậu giờ đã ra dáng hơn chút ít, cậu nói cảm ơn đầy phong độ.
Tiếc thay Tiểu Cao vừa xoay người đi trước dẫn đường là bản chất của Đào Tây Hữu bại lộ luôn, mắt cứ láo liên trái phải.
Họ đi men theo con đường lát đá ngoằn ngoèo, hai bên là các tảng đá Thái Hồ điêu khắc tinh tế phối với trúc biếc rậm rạp tạo phong cảnh. Đào Tây Hữu khá mù mờ nghệ thuật, cậu chỉ ngửi thấy mùi tiền thơm ngát.
Giàu, giàu thực sự.
Phải đi thêm một đoạn hết dãy hành lang treo đèn lồng phong cách cổ trang, đúng vào lúc Đào Tây Hữu đang ngơ ngẩn mường tượng liệu có phải mình đã chuyển kiếp về cổ đại không thì cuối cùng Tiểu Cao cũng dừng chân, anh ta gõ cánh cửa gỗ chạm trổ hoa văn tỉ mẩn, thấp giọng gọi: “Chủ tịch Bùi, khách đến rồi ạ.”
Chỉ giây lát sau, giọng nói già nua trầm thấp vang lên trong phòng, “Vào đi.”
Tiểu Cao giơ tay mời Đào Tây Hữu vào, mình thì đứng lại ngoài cửa.
Căn phòng khá tương đồng với những gì Đào Tây Hữu tưởng tượng, nội thất đều dùng gỗ lim thượng hạng, đường nét mượt mà, hình dáng tao nhã cổ điển. Tường treo tranh chữ của danh gia, bàn bày bình sứ Thanh Hoa, mọi chi tiết đều toát lên nền tảng văn hóa dày dặn cùng thực lực tài phú ngút trời.
“Cháu chào ông Bùi ạ.” Đào Tây Hữu hơi cúi đầu hỏi thăm, tầm mắt nhanh nhẹn quét một lượt bốn phía.
Bùi Hạc Kinh đâu?
Bùi Tuyên ngồi thẳng ở ghế, sắc mặt nghiêm túc, ánh nhìn như thực thể đè nặng quanh người Đào Tây Hữu.
Cậu thanh niên trước mặt rất trẻ, bề ngoài cũng khá. Nhưng nhìn thôi là biết không được giáo dục đàng hoàng, cũng không thông minh cho lắm.
“Ngồi đi.” Bùi Tuyên thôi đánh giá, có vẻ hiền hòa hơn phần nào, cũng có thể do khinh thường chẳng buồn mặt nặng mày nhẹ nhiều nữa, “Hạc Kinh sắp đến bây giờ.”
Đào Tây Hữu ngồi vào ghế bên cạnh, eo lưng ưỡn thẳng tắp, hai tay chồng lên nhau đặt trên đùi đúng quy tắc, mắt đăm đăm ngó cửa song đã bắt đầu chột dạ trong bụng.
Ở riêng một chỗ với Bùi Tuyên, có mỗi hai người thế nhỡ đâu Bùi Tuyên hỏi han cậu mấy câu trí mạng thì phải làm sao giờ?
Bùi Tuyên đấy nhé! Nhân vật máu mặt mấy ở Ninh Tân gặp ông cụ cũng phải khom mình nhún nhường ít nhiều.
Giữa lúc Đào Tây Hữu đang căng thẳng mím môi định dùng nước bọt dán miệng mình lại, thì có bóng dáng cao lớn tiến từ cửa vào.
Bùi Hạc Kinh mặc bộ áo cổ đứng kiểu Trung màu đen, hình thêu lá trúc xanh thẫm ở vai trái sinh động như thật. Tay chân thon dài thoải mái, vai rộng eo hẹp, trông anh cao ráo thanh mảnh mà vẫn tràn trề sức mạnh.
Đào Tây Hữu hơi hé môi, tình cờ chạm mắt với Bùi Hạc Kinh một giây rồi tách ra ngay, một bên ngơ ngác một bên điềm nhiên.
“Ông nội ạ.”
Bùi Hạc Kinh đứng lại, chào hỏi Bùi Tuyên trước rồi mới quay tiếp sang nhìn Đào Tây Hữu, khẽ gật đầu ra hiệu.
Đào Tây Hữu lập tức gật lia lịa mau mắn đáp lời, gật mạnh tới mức hất văng cả tóc.
Bùi Hạc Kinh đưa mắt về, Bùi Tuyên cầm gậy chống gọi, “Đi thôi.”
Gió thu thong thả lướt qua, mát mẻ thư thái.
Bùi Tuyên đi đằng trước, Đào Tây Hữu và Bùi Hạc Kinh thì sóng vai theo sau.
Không hổ là cậu ấm quý phái nhất thành phố Ninh Tân, chỉ bước đi cạnh nhau thôi Đào Tây Hữu cũng đã cảm nhận có áp lực thấp thoáng. Nhưng may sao hiện tượng tim đập nhanh bất thường vào lần đầu trông thấy Bùi Hạc Kinh không tái diễn nữa, chỉ mỗi má cậu hơi nong nóng.
Nghiêng mặt liếc trộm, giờ Đào Tây Hữu mới để ý chiều cao 1m78 của mình vẫn lùn hơn Bùi Hạc Kinh kha khá, chậc.
Đang thẩn thơ thì Bùi Hạc Kinh bất ngờ nâng tay chắn bên mặt Đào Tây Hữu, thấp giọng bảo: “Cẩn thận.”
Mùi hương rất nhẹ mà lại thơm phức lẻn vào khoang mũi Đào Tây Hữu theo động tác của Bùi Hạc Kinh, ấy là hương cỏ cây trong veo, êm ái sạch sẽ.
Đào Tây Hữu quay sang mới nhận ra đây là ngã rẽ, cậu thì chỉ lo ngó trộm Bùi Hạc Kinh suýt nữa đâm đầu vào cột.
Quê, quê tột độ.
Đào Tây Hữu sờ mũi, nhấm nháp dư âm mùi hương nọ, “Cảm ơn nha.”
Ánh mắt Bùi Hạc Kinh rất lạnh nhạt, không lộ bất cứ tâm trạng gì, anh gật đầu rồi bước tiếp.
Phòng ăn rộng rãi sáng sủa, mang vẻ xa hoa rất khiêm nhường.
Ba người ngồi vào chỗ là quản gia già bèn vỗ tay, một hàng nhân viên nối nhau tiến vào lên món, giống y hệt người ta diễn trên tivi luôn.
Đào Tây Hữu ngồi cạnh Bùi Hạc Kinh, ánh mắt chầm chậm dò xét mặt bàn, bữa này… thanh đạm quá đi mất.
Các dạng món cơ bản đều có đủ, nhưng không thấy bóng dáng một miếng ớt nào hết!
Bùi Tuyên cầm đũa lên, thuận miệng khách sáo với Đào Tây Hữu: “Ăn đi, không phải gò bó đâu.”
“Vâng ạ.” Đào Tây Hữu ngoan ngoãn gật đầu đáp lời.
Chờ nốt Bùi Hạc Kinh nhấc đũa Đào Tây Hữu mới vội làm theo.
Cậu chỉ dám gắp mấy món gần mình nhất. Đùa chứ, trông hơi nhạt nhẽo nhưng ăn vào miệng thì hương vị tươi mới đầy đặn thật, mắt Đào Tây Hữu chợt sáng bừng, cảm giác ngay cả cơm nhà họ Bùi cũng ngòn ngọt.
Tiếc là đến tận cuối bữa Đào Tây Hữu vẫn chẳng nói được mấy câu với Bùi Hạc Kinh, như thể cậu chỉ được mời đến ăn không thôi thật ấy, bởi ăn xong một chốc Bùi Hạc Kinh đã gọi người đưa cậu về nhà rồi.
Lúc ra tới cổng Đào Tây Hữu hồi tưởng lại thái độ xa cách của Bùi Hạc Kinh vừa nãy, nghĩ bụng không ổn, người mời cậu đến ăn là Bùi Tuyên, chắc không phải Bùi Tuyên chọn cậu mà Bùi Hạc Kinh lại bất mãn đâu nhỉ?
May sao vừa ngồi lên xe, tài xế đã xua tan nỗi lo lắng giúp cậu.
“Cậu Đào, thiếu gia mới dặn, tuần sau tôi sẽ ghé sang đón cậu vẫn đúng giờ này ạ.”