Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh

Chương 14: Tiến tới

Trước Tiếp

Đào Tây Hữu đã khóc là dai dẳng cực kì, than đau suốt, lúc thì trách Bùi Hạc Kinh tồi tệ, bày đủ các loại trò để chơi cậu, lát sau lại xin lỗi, bảo mấy câu chửi bới loạn xạ ấy của mình là hiểu nhầm thôi, năn nỉ Bùi Hạc Kinh rộng lượng chớ so đo, lúc thì lại lời lẽ kích động đòi lật tung mồ mả nhà Trương Văn Lương lên.

Đến gần 7 giờ, cuối cùng cậu cũng tiêu hao hết toàn bộ lượng nước trong người, thiếp đi thật say.

Màn đêm ngoài cửa sổ còn chưa tan hẳn, bầu trời xanh thẫm tựa tấm vải nhung khổng lồ bao trùm mặt biển, tia sáng vàng óng chói mắt đang dâng lên từ nơi chân trời nối biển đằng xa.

Tuy cách một quãng đường, lúc vọng vào tới phòng khách sạn thì tiếng sóng biển đã nhỏ vụn yếu ớt hẳn, nhưng không gian yên ả vẫn khiến nó trở nên đặc biệt trong vang.

Bùi Hạc Kinh ngồi bên giường, trắng đêm chưa ngủ mà gương mặt chẳng hề có vẻ mỏi mệt chút nào. Anh thong thả chỉnh trang lại tay áo đầy tao nhã để che mấy vệt đỏ nổi bật ở cổ tay đi, như thể buổi tối vừa qua anh chỉ đang nghiêm túc thực hiện một công việc rất bình thường vậy.

“Công việc” nằm đằng sau đã bắt đầu cất tiếng ngáy nho nhỏ, Bùi Hạc Kinh ngoái đầu, nương theo ánh sáng lọt vào qua lớp rèm cửa sổ hé nửa, quan sát góc nghiêng của Đào Tây Hữu.

Lúc ngủ thì ngoan ngoãn yên tĩnh thế.

Bùi Hạc Kinh từng gặp Đào Tây Hữu, từ trước buổi tiệc sinh nhật.

Địa điểm là tại một nghĩa trang.

Hôm ấy Bùi Hạc Kinh hiếm thấy rảnh rỗi, đi cùng bạn thân Thẩm Lĩnh đến thăm người trong lòng mất sớm của đối phương, anh không muốn quấy rầy Thẩm Lĩnh trò chuyện với tấm bia đá nên chỉ ở lại một lúc rồi ra về trước.

Nghĩa trang rất rộng, Bùi Hạc Kinh đi bộ một đoạn dưới nắng gắt, lòng dạ bực bội. Vừa khéo thấy đằng trước có hai gốc cây to cành lá sum suê tỏa bóng xung quanh, anh bèn qua đó hóng mát.

Đi dần tới gần, Bùi Hạc Kinh chợt nghe có giọng nam trẻ tuổi đang nói chuyện, tâm trạng không hẳn bình tĩnh.

“Giờ tôi sống tốt lắm, ba rồi dì rồi anh cả đều tốt với tôi cực kì cực kì luôn!”

“Sung sướng gấp ngàn lần hồi còn ở với mẹ!”

“Hứ, cả đời mẹ chỉ biết có tiền, đẻ tôi ra vì tiền xong bỏ tôi cũng vì tiền, ai ngờ đến cuối cùng ôm tiền rồi lại chả có phúc hưởng, phải nằm đây thấy chưa.”

“Hờ hờ, sao mẹ không chờ thêm chút nữa, tôi lớn lên xong là tôi kiếm tiền được mà!”

“Tôi biết mẹ không yêu tôi, chẳng sao hết, mẹ cứ ở trên đấy trông xuống đi, sau này Đào Tây Hữu tôi sẽ giàu sụ, lệ rơi trên con Bentlỳ, dù Hơirmệt nhưng vẫn Luon Vuittười.”

Bùi Hạc Kinh đứng trong chỗ bóng cây, lẳng lặng nghe đối phương liệt kê chi li những nỗi khổ hồi bé của mình nào là ăn không đủ no, nào là bị người ta bắt nạt.

Rốt cuộc muốn bày tỏ cái gì vậy nhỉ? Bùi Hạc Kinh lơ đãng nghĩ ngợi, “xả” tâm trạng với một ngôi mộ, ấy là không cam tâm hay là tiếc nuối.

Giống hệt Thẩm Lĩnh, rõ ràng có vẻ đang quen ai đó kề bên rồi mà vẫn nhung nhớ đau đáu mãi về hình bóng trong lòng đã qua đời rất lâu, tới ngày giỗ thì mò đến giãi bày một đống những lời người nằm dưới nấm mồ chẳng nghe thấy được, hoàn toàn vô nghĩa.

Đang nghĩ ngợi thì có cơn gió thổi qua, hơi lành lạnh.

Bùi Hạc Kinh dịch sang cạnh mấy bước, chếch bên trái phía trước tầm mười mấy mét là một người trẻ đang đứng trước mộ, hai tay múa may liên tục.

Trời nắng chói chang, đối phương đổ mồ hôi nhễ nhại, gáy áo sơ mi thấm ướt thành những vệt nước sậm màu loang lổ ngẫu nhiên, song cậu ta vẫn cứ độc thoại một mình như thể chẳng biết nóng là gì.

Mới đầu là chỉ trích đủ đường, tiếp đến quay sang khoe khoang cuộc sống mỹ mãn hiện giờ của bản thân, lải nhải tỉ tê mãi rồi thái độ dần dà thay đổi.

“Thôi vậy, tôi không hận được mẹ, mẹ ở trên đấy mà còn tí lương tâm nào thì phù hộ cho tôi gặp được mối tình cuồng nhiệt nồng nàn vào nhé.”

“Tôi muốn được yêu.”

Bùi Hạc Kinh nhướng mày, ấy là một khuôn mặt xinh đẹp non nớt, trông chắc còn rất trẻ, hoặc có lẽ chính vì nhỏ tuổi nên mới đi khao khát thứ tình cảm hão huyền hư ảo, vô dụng triệt để đó.

Gió đã ngưng, Bùi Hạc Kinh không tốn thời gian nghe cậu thanh niên kia cằn nhằn nữa, anh cất bước rời đi.

Đôi khi giữa người với người cả đời chỉ có cơ duyên gặp gỡ một buổi, nhưng rồi chưa được bao lâu sau Bùi Hạc Kinh đã lại nhìn thấy thanh niên vừa dài dòng vừa ngây thơ ấy lần thứ hai.

Người muốn có tình yêu đích thực sao lại chịu đến dự bữa tiệc sinh nhật này, mặc cho kẻ khác chọn lựa tùy thích như một món hàng thế nhỉ.

Vậy là, cũng khó bóc tách rõ lý do vì sao, lúc ấy Bùi Hạc Kinh bèn nhấc tay chỉ vào Đào Tây Hữu ngồi khuất nhất trong góc.

Bây giờ xem ra hẳn quyết định ban đầu ấy sai lầm mất rồi, Đào Tây Hữu chẳng ngoan ngoãn là bao, cũng không bớt việc tí nào hết.

*

Ngủ một giấc dậy đã 2 giờ chiều, toàn thân Đào Tây Hữu sạch sẽ tinh tươm, được thay cho bộ quần áo mới tử tế, người đang ngồi trông là Tiểu Cao.

“Cậu Đào dậy rồi à?” Thấy Đào Tây Hữu ngó nghiêng xung quanh, Tiểu Cao lên tiếng đúng lúc, “Sếp Bùi thay quần áo cho cậu đấy ạ.”

Thảng thốt đi cậu thanh niên! Ấy là Bùi Hạc Kinh nhé! Thái tử gia ăn sung mặc sướng từ bé đã thay quần áo hộ người khác bao giờ? Bề ngoài Tiểu Cao điềm tĩnh chứ nội tâm thì đang bắt đầu chờ mong biểu cảm đặc sắc của Đào Tây Hữu luôn rồi.

Nào ngờ người trên giường đảo mắt tới lui mấy lượt xong tự dưng đưa tay ôm chầm lấy bản thân, lông mày chau lại đầy buồn khổ, cất lời nản chí tuyệt vọng: “Tôi không còn trong trắng nữa rồi…”

Tiểu Cao: “…”

Ân sủng bao nhiêu người mong còn chả có mà Đào Tây Hữu đi sầu muộn như kiểu gặp phải trai tồi. Cậu xua Tiểu Cao ra ngoài trước để cậu gọi điện thoại.

“Bành Bành, em không còn trong trắng nữa…” Đào Tây Hữu ngồi bọc chăn cầm điện thoại, cậu hồi tưởng hàng loạt cảnh tượng tối qua, ngón tay hung ác cùng gương mặt lạnh nhạt của Bùi Hạc Kinh.

Tầm nhìn lung lay đưa đẩy, kh*** c*m không tài nào ngó lơ.

“Nói gì đấy ba?” Hướng Bành Bành vừa mới ngủ trưa dậy, đang dụi mắt, “Chả phải nhóc con cậu thành phượng hoàng đậu cành cao rồi đấy à, còn bất mãn gì nữa?”

“Ây dà!” Đào Tây Hữu than thở như súng liên thanh: “Anh cũng biết hết mà? Em chỉ phối hợp đóng kịch với người ta thôi, đợt trước em cứ nơm nớp lo ngay ngáy cả ngày, sợ chưa cầm cự được đến lúc đám cưới anh trai em xong xuôi đã bị Bùi Hạc Kinh đá văng đi mất, bây giờ… giờ em không biết phải làm sao nữa luôn, mới có cái chuyện này ấy ấy lắm!”

“Vụ gì đấy?” Cuối cùng Hướng Bành Bành cũng gợi được tí hứng thú để trở mình ngồi dậy khỏi giường, chiếc chăn tuột xuống lộ ra những vết xanh đỏ trên bả vai.

Đào Tây Hữu ở đầu kia cuộc gọi không hề hay biết tình hình, cứ rỉ rẩm lầm bầm kể lại chi tiết sự việc hôm qua, vừa nói còn vừa chen các thể loại kêu gào “Eo ơi không thể chịu nổi giờ đầu óc em toàn là cái tay của Bùi Hạc Kinh thôi” “Cứu với cứu với” “Làm sao làm sao giờ”.

Vất vả lắm Hướng Bành Bành mới nghe xong, căm tức bật đài chửi: “Đờ mờ cái thằng Trương Văn Lương, đếch bằng cầm thú nữa!”

Đào Tây Hữu ngớ người, “?”

Trọng điểm hiện tại là cái này ấy hả? Bro?

“Không phải à?” Hướng Bành Bành xòe tay giải thích: “Với thiếu gia Bùi người ta thì cậu gọi êm tai là đối tác, chối tai thì chỉ là công cụ hình người thôi, anh hỏi cậu, ví dụ điều kiện người ta đưa ra ban đầu là phải lên giường thì cậu có chịu không?”

Ban đầu Đào Tây Hữu cũng cân nhắc vấn đề này rồi, tuy kế hoạch tình yêu đích thực buộc phải tạm dừng nhưng, nhưng mà Bùi Hạc Kinh anh tuấn thật, tính ra cũng đâu thiệt…

“Thằng nhóc cậu là chúa háo sắc còn gì haha, động não thử nghĩ ngược lại đi chứ! Anh ta đã động vào cậu chứng tỏ là không ghét cậu đúng chưa?”

Hướng Bành Bành phấn chấn hớn hở nói tiếp: “Theo như anh biết thì Bùi Hạc Kinh chưa bao giờ vướng scandal mập mờ này nọ đâu, gia đình còn chịu tuyển phi cho anh ta tức là cũng đồng ý để anh ta quen người đồng giới nhỉ? Vừa đẹp trai vừa lắm tiền, bao nhiêu cô cậu mơ còn chẳng được, cậu đang nhất cự ly thì phải tranh thủ luôn! Muốn yêu đương sao không yêu hẳn trùm cuối đỉnh cấp ấy? Dứt khoát tiến tới với Bùi Hạc Kinh cho rồi!”

Trước Tiếp