Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh

Chương 13: Không chết được

Trước Tiếp

“Ây dà, cái này lằng nhằng phết đấy.”

Bác sĩ của phòng khám trên đảo bị Tiểu Cao dựng dậy giữa đêm, trước Đào Tây Hữu lăn lộn uốn éo như con dòi thì bác sĩ thừa nhận mình cũng bó tay, “Cách hiệu quả cấp tốc nhất là rửa ruột, nhưng điều kiện y tế ở đảo không đáp ứng được. Hơn nữa so với rửa ruột tôi kiến nghị nên cố chịu cho qua, mức độ ảnh hưởng sẽ nhỏ hơn.”

“Huống hồ…” Nói đến đây bác sĩ hơi ngài ngại, “ấy ấy cũng được mà.”

Bản thân mục đích loại thuốc này nhắm tới chính là t*nh d*c, giải tỏa ra bớt là sẽ đỡ vật vã, cơ thể cũng không phải chịu hành hạ nữa.

“Cố chờ qua hết 10 tiếng này đã, rồi hẵng rời đảo đến bệnh viện lớn khám lại.” Bác sĩ bổ sung thêm.

Gửi bác sĩ một khoản giữ bí mật, tiễn bác sĩ về xong Tiểu Cao lập tức đứng tránh xa 3 bước, lẳng lặng ngó sang sếp lớn nhà mình. Bùi Hạc Kinh đang nhìn đăm đăm vào người trên giường, cái bóng hắt từ xương lông mày xuống tạo mặt cắt nghiêng, tôi con ngươi thành đầm nước băng giá – ấy là ánh mắt tựa săm soi loài sâu bọ anh ta đã quen chứng kiến.

Nói thật lòng, bắt đầu từ khi họ phá cửa chứng kiến cảnh tượng nọ Tiểu Cao vẫn chưa hết khiếp hãi. Bất luận do bị gài hay bày trò trợ hứng thì Đào Tây Hữu cũng xem như đã giẫm lên mặt mũi Bùi Hạc Kinh.

Bình thường gây phiền toái gì cũng chẳng ảnh hưởng cục diện, nhưng riêng hành vi kiểu “nhơ nhớp” hoặc cố tình “cắm sừng” Bùi Hạc Kinh thế này vô cùng không ổn.

Bị gài tức là ngu, bày trò trợ hứng thì càng nghiêm trọng, Tiểu Cao hồi tưởng lại ánh mắt Bùi Hạc Kinh cúi đầu nhìn Đào Tây Hữu mà anh ta bắt gặp lúc nãy, thực sự chẳng khác nào nhìn một đống rác

Tiểu Cao gần như dự đoán được trước rằng buổi đêm lờ mờ ngẫn ngờ đây sẽ là quãng thời gian sau cùng Đào Tây Hữu ở lại bên cạnh Bùi Hạc Kinh, cũng sẽ là lần gặp gỡ cuối của hai người họ.

Đóng vai trò trợ lý ưu tú, khi đối mặt với biến cố bất ngờ cần có hành động can thiệp nhanh chóng và quyết đoán. Tiểu Cao đã hình dung ra ngay bộ phương án hoàn chỉnh trong đầu, bao gồm thu xếp cho Đào Tây Hữu thế nào, sau đó phải cắt đứt triệt để liên hệ giữa Đào Tây Hữu và nhà họ Bùi ra sao.

Song nào ngờ đúng vào lúc anh ta tưởng Bùi Hạc Kinh sẽ xoay người bỏ đi ngay giây tiếp theo thì Đào Tây Hữu người ngợm ướt nhẹp như con chó con lại gắng gượng lên tiếng.

Ở vào tình huống này rồi, cậu ta còn gọi Bùi Hạc Kinh tha thiết đầy đáng thương.

—— Gọi là chồng.

Ngay cả Tiểu Cao đã quen gặp sóng gió cũng phải giơ ngón cái khen Đào Tây Hữu trong bụng, khí phách đấy! Giữa cảnh hiện trạng tệ đến không thể tệ hơn thế kia mà chỉ cần duy nhất một câu nói, Đào Tây Hữu cứ vậy gồng mình níu giữ được bước chân Bùi Hạc Kinh.

Tại đây sẽ xuất hiện 2 trường hợp, một là hành động của Đào Tây Hữu đổ dầu vào lửa khiến Bùi Hạc Kinh điên tiết hơn nữa. Số hai xác suất cực thấp, Bùi Hạc Kinh mềm lòng nhất thời.

Sau đó thì Tiểu Cao nhìn thấy Bùi Hạc Kinh cởi áo vest khoác ngoài bọc người lại đưa đi, bảo anh ta gọi bác sĩ.

Đào Tây Hữu vô cùng may mắn gặp đúng trường hợp 2.

Xử lý tạm Trương Văn Lương, đi tìm bác sĩ, lặn lội qua lại một phen, hiện đã là 2 giờ sáng.

“Sếp Bùi.” Tiểu Cao đứng thẳng tắp, lễ phép nói: “Để tôi trông cậu Đào cho ạ?”

Nếu bác sĩ đã dặn cố chịu thì thiết nghĩ đêm nay khó tránh cảnh vật vã, ngày mai Bùi Hạc Kinh kẻ còn công việc, lấy đâu ra thời gian ở lại đây.

Dĩ nhiên người làm trợ lý phải gánh vác tất cả.

Tiểu Cao đã chuẩn bị tinh thần trắng đêm, sẵn sàng cưỡng chế bù nước cho Đào Tây Hữu hoặc lôi đi xối nước lạnh mọi lúc mọi nơi, đâu ngờ Bùi Hạc Kinh lại giơ tay can, dặn: “Cậu đi nghỉ đi.”

Con ngươi Tiểu Cao hơi hơi giãn to, song anh ta phản ứng rất nhanh, “Vâng ạ.”

Khẽ khàng khép cửa lại, giờ Tiểu Cao mới bồn chồn xoa mặt mấy cái, dù đêm đã rất khuya anh ta vẫn không kìm được thả bay trí tưởng tượng, chẳng buồn ngủ chút nào.

Ở lại đây… cô nam quả nam, trong đó một bên còn uống phải loại thuốc gì đó, chẳng lẽ sếp Bùi định giải quyết kiểu này nọ kia ấy ư? Bác sĩ cũng bảo làm thế góp phần xoa dịu mà…

“Ui ——” Tự dưng Tiểu Cao nắm tay đấm bốp vào lòng bàn tay còn lại, chả nhẽ hồi trước anh ta nhìn nhầm, Đào Tây Hữu không phải nhóc ngốc mà là nhân vật giả nai lòng dạ sâu xa, thủ đoạn cao siêu thật ư?

Tại Tiểu Cao nghĩ nhiều thật mà.

Lúc này “bé giả nai” đang sắp chết đến nơi được đây.

Vừa rồi bác sĩ bắt cậu tu hết nguyên chai nước lọc to đùng, giờ bụng vừa trướng vừa đau, triệu chứng toàn thân không thấy dịu đi chỗ nào, buồn nôn mà không nôn được, cứ liên tục túa mồ hôi nhễ nhại.

“Cứu…” Đào Tây Hữu khổ sở trở mình trên giường, nước trong bụng ọc à ọc ạch, cậu còn đang mặc chiếc áo vest của Bùi Hạc Kinh, khá rộng, phần ngực phong phanh, chỗ da hở ra ngoài đều ửng đỏ bất thường.

Bùi Hạc Kinh đứng ngay cạnh đó, bóng dáng cao ngất che đi ánh đèn, anh lặng im rũ mắt, lạnh nhạt bàng quan.

Lăn mấy vòng xong Đào Tây Hữu nằm sấp ở giường hướng mặt về vị trí Bùi Hạc Kinh, cậu bắt đầu rơi nước mắt, nhưng may là cậu đã phân biệt được rõ người phía trước là ai.

“Cứu tôi với chứ Bùi Hạc Kinh!”

Nếu không phải do lý trí đã vun vút vượt chín tầng mây thì có cho Đào Tây Hữu cả trăm cái gan cậu cũng nào dám gọi thẳng họ tên đầy đủ của Bùi Hạc Kinh, mỗi tội giờ phút này thực sự cậu khó chịu muốn chết luôn rồi, chẳng suy tính được gì khác nữa.

“Bùi Hạc Kinh, anh nghe thấy không, tôi khó chịu quá đi mất!” Giọng Đào Tây Hữu vừa khản đặc vừa tan vỡ, tiếng nức nở rõ rệt.

Song bất kể Đào Tây Hữu gọi Bùi Hạc Kinh bao nhiêu lần thì đối phương vẫn cứ như cách tấm màn chắn, hoàn toàn chẳng để lọt tai.

Nôn khan thêm hai lượt, thề là thêm một giây thôi Đào Tây Hữu cũng không chịu nổi nữa, cậu đâm lao theo lao thét lên: “Anh không muốn dây vào tôi, được, thế anh hộ tôi, đặt cho tôi một cái… cốc, tự, sướng đi, xin anh đấy, tôi sắp nổ tới nơi rồi!”

Dứt lời cậu cồn cào kéo phắt cúc áo vest, cởi phăng áo ra rồi mò tay xuống c** q**n.

Đến thời điểm này lòng hổ thẹn và khả năng kiềm chế của cậu đã đột ngột nứt toác, không còn khả năng nghĩ xa hơn, chỉ cấp bách khao khát giải quyết d*c v*ng chết người hiện tại.

Muốn, muốn lắm, mẹ nó chứ muốn điên lên được.

Khoảnh khắc cúc quần giật tung thì một bàn tay chợt bóp mạnh lấy cổ cậu, Đào Tây Hữu hoàn toàn không đề phòng, lực tác động xô cả người cậu ngã ngửa ra đập xuống giường, vốn dĩ tầm nhìn cậu đang nhòe sẵn, bây giờ thì nổ đom đóm mắt luôn.

Bàn tay ấy có các ngón thon dài, sức lực khủng khiếp tới nỗi yết hầu Đào Tây Hữu phải kêu răng rắc, cậu không tài nào thở nổi, cố móc lấy những ngón tay ở cổ mình theo bản năng, gương mặt khi nãy còn đỏ nay chuyển sang tím ngắt vì trướng.

Trong tai chỉ thấy ù ù rền vang, tim đập dồn như muốn văng khỏi lồng ngực, ồn ào thế! Đào Tây Hữu há miệng, vô thức thè lưỡi ra ngoài.

“Giờ biết kêu rồi à, lúc đi uống rượu thì đầu nghĩ gì hả?”

Bùi Hạc Kinh nói xong phải mất thêm mấy giây âm thanh mới truyền được vào tai Đào Tây Hữu hoàn chỉnh, cơn nghẹt thở hỗ trợ đổi lại ít bình tĩnh, Đào Tây Hữu cố gắng hết sức thử hoạt động bộ não đang đặc quánh như hồ của mình.

“Tôi… ư…”

Cái cổ bị bóp cơ bản không thể phát ra âm thanh, Đào Tây Hữu bỏ tay quay qua mò mẫm Bùi Hạc Kinh đằng trước, chạm được cánh tay đối phương bèn vỗ nhẹ lấy lòng.

“Khụ khụ —— khụ ——”

Cuối cùng Bùi Hạc Kinh cũng chịu thả ra, Đào Tây Hữu gục sấp xuống giường bật cơn ho sù sụ dữ dội, giải thích đứt quãng: “Tình huống hơi phức tạp… giờ đầu tôi hơi rối, không tường thuật đầy đủ, mai tôi kể với anh sau, nhưng tôi… tôi không tự nguyện đâu, tôi bị gã gài…”

Nói đến đây thì chút tỉnh táo mới tìm về được lại biến mất tiếp, Đào Tây Hữu nhíu mày nhăn nhó, há to miệng th* d*c muốn c** q**n nhưng bị Bùi Hạc Kinh chộp lấy tay.

“Ô ——” Đào Tây Hữu giàn giụa cả nước mắt lẫn nước mũi, nhếch nhác ngẩng đầu nói rất khẩn trương: “Xin anh đấy, tôi sai rồi! Anh kệ tôi thì anh đi đi, anh đi đi được không? Tôi không cần gì cả, cốc cũng khỏi cần, không tìm ai lung tung hết, để tôi tự làm, tôi sắp chết rồi đây này!”

Công nhận trông giống sắp chết thật, Bùi Hạc Kinh bóp tay Đào Tây Hữu dễ ợt, cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng lan qua da.

Trước mắt là gương mặt nhỏ nhắn đáng thương cực kì, tóc nhễ nhại mồ hôi dính trên trán, nước mắt rưng rưng sáng long lanh, khóe môi xẹp lép đầy tủi thân, cảm giác sẽ òa lên khóc rống ngay giây tiếp theo vậy.

Khóc lên chắc phải siêu ồn, Bùi Hạc Kinh mặt không biểu cảm nghĩ, tay cũng thả lỏng theo.

Đúng vào lúc Đào Tây Hữu tưởng đã được cứu vớt, định móc c** ** của mình ra thì đối phương bất thình lình tóm cánh tay xốc cậu dậy, tiếp đến lưng cậu tì vào bức tường bằng thịt lành lạnh.

Bùi Hạc Kinh ôm người vào lòng, lột quần Đào Tây Hữu bằng một tay.

“Tiết kiệm nước mắt đi, đêm còn dài lắm.”

Một khi rơi vào cảnh làm búp bê thì kết cục của con người ta sẽ vô cùng vô cùng vô cùng thảm thiết, bởi vì búp bê không biết kháng cự, xếp đặt tay chân thành bất cứ tư thế gì cũng được hết.

Một cái tay thôi đủ sức quyết định sống chết của búp bê.

“Ôi đù!” Đào Tây Hữu thét toáng lên, “Dừng dừng dừng!!! Tôi buồn tè!!”

“Tôi cay anh chết mất thật sự! Tôi lớn bằng ngần này rồi mà tôi…”

“Xin anh đấy tôi không thế nữa đâu, anh ch*ch tôi đi, vẫn còn hơn là như… Ô!”

“Đờ mờ anh! Ông nội anh nói đúng đúng không, anh không cửng được với đàn ông chứ gì! Hay là… hay là anh cho tôi nằm trên, tuy không có kinh nghiệm nhưng mà tôi… á á á á tôi sai rồi!”

“Đằng sau không được!”

“Đồ khốn Bùi Hạc Kinh!”

Đào Tây Hữu cứ chửi bới thế suốt mấy tiếng đồng hồ, mãi cho tới khi sắc trời bắt đầu mờ sáng.

Bùi Hạc Kinh vẩy tay phải ướt nhẹp, người trên chiếc giường đằng sau anh đang nằm liệt trong chăn hệt chiếc giẻ tả tơi, tr*n tr** sạch bóng cạn kiệt sức sống.

Bay vút tận trời rồi rơi tuột thẳng đứng, rồi lại bay lên rơi xuống lần nữa, sau quá trình tuần hoàn sung sướng đến chết ấy là trạng thái mệt lử vì cơ thể bị moi móc rỗng ruột, Đào Tây Hữu còn trằn trọc mất ngủ chứ, cậu vẫn muốn lắm mà sức khỏe không cho phép thôi.

Đau rát hết cả, quá nhiều lần, chắc phải rách da luôn rồi, gần như không dậy nổi nữa, héo rũ y sì đúc quả cà. Thế là h*m m**n trở thành khổ đau.

Cảm giác chỗ nào cũng đau, Đào Tây Hữu khóc ư ử, hiện giờ lý trí đã mon men quay về được non nửa, vừa thấy mất mặt vừa thấy lôi thôi be bét, cậu hồi tưởng lại những câu mình mắng chửi Bùi Hạc Kinh, toi đời thật rồi… Cậu không chịu được khóc rống: “Tôi ngỏm xừ cho xong!”

“Ngỏm?” Bùi Hạc Kinh rửa tay xong quay lại, đưa bàn tay vuốt hết chỗ tóc mái của Đào Tây Hữu ra sau để lộ cái trán đẫm mồ hôi, “Không ngỏm được đâu, tương lai cậu còn phải lệ rơi trên con Bentley, dù Hermes nhưng vẫn Louis Vuitton cơ mà.”

Đào Tây Hữu đang muốn quyên sinh cảm giác câu này quen vô cùng luôn, nhưng mà giờ cậu đang đau, không thể tập trung tinh thần nổi, chỉ chốc lát lại bắt đầu rú lên tiếp.

Trước Tiếp