Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tốt xấu gì lời Hướng Bành Bành nói cũng góp phần an ủi Đào Tây Hữu, thực ra về cơ bản đâu phải chuyện gì quá to tát, chủ yếu do con chim non của cậu phản ứng quá đà thôi.
Huống hồ Bùi Hạc Kinh người ta chỉ mới dùng tay.
Còn tiến tới á… cúp điện thoại rồi Đào Tây Hữu mới lẳng lặng kêu ca, cậu muốn tiến tới là tiến tới được chắc?
Chưa bàn đến việc cậu mới là quân cờ trong tay người ta, sớm muộn cũng có ngày phải rời cuộc chơi. Bùi Hạc Kinh rõ ràng là tảng băng khổng lồ vĩnh cửu ngàn năm, e là thiên tiên hạ phàm cũng chẳng ủ ấm nổi trái tim anh ta.
Mà nói chứ, kể cả Bùi Hạc Kinh có mười ngàn điểm sáng thì cũng chẳng điểm nào đủ sức khiến Đào Tây Hữu rung động, cậu sẽ không thích đâu, cậu thèm vào những thứ vật chất mọi người khác thèm muốn, cái cậu mong là một dạng cảm giác.
Song tạm gạt những việc này sang bên, giờ cậu phải theo Tiểu Cao đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe đã.
Dọc đường Đào Tây Hữu hỏi dò Tiểu Cao về tung tích Trương Văn Lương, Tiểu Cao chỉ đáp rất sâu xa khó lường: “Đang khống chế tạm thời.”
“Ui các anh làm vậy không ổn đâu, nhỡ gã kiện các anh giam giữ trái phép thì sao?” Đào Tây Hữu lập tức ngồi thẳng người lên, tương đối kích động, “Hay để tôi báo công an trước cho, tiên hạ thủ vi cường!”
“Cứ đến bệnh viện kiểm tra đã.” Tiểu Cao lắc đầu bảo: “Nếu không tìm ra dấu vết thuốc còn sót lại trong người cậu thì có báo công an cũng chẳng tác dụng gì.”
Về lý thuyết là thế, tiếp đó tình hình cũng đúng như Tiểu Cao dự đoán, cơ thể Đào Tây Hữu không có vấn đề gì cả.
Ra tới cổng bệnh viện Đào Tây Hữu lại bắt đầu thăm hỏi sức khỏe 18 đời tổ tiên nhà Trương Văn Lương, Tiểu Cao gọi điện báo cáo xong bèn đưa cậu sang gặp Bùi Hạc Kinh.
Nhờ phúc Đào Tây Hữu mà Bùi Hạc Kinh bận rộn cả ngày trời, xử lý xong vụ việc ở công ty con, anh vẩy qua cái cổ tay hơi ê mỏi rồi ấn nút thang máy, mặt không biểu cảm.
Trong lúc chờ cũng không rảnh rỗi, Bùi Hạc Kinh lấy điện thoại ra đọc lướt các tin nhắn liên quan tới công việc, hệt một người máy làm việc chẳng biết mệt mỏi.
Không gian hành lang khách sạn lững lờ mùi xông hương tuyết tùng thoang thoảng, đi trên thảm trải dày dặn gần như không phát ra tiếng động, Bùi Hạc Kinh hơi cúi đầu, bước chân vững vàng.
Màn hình điện thoại trắng lóa tựa làn sương mỏng phủ lên xương lông mày góc cạnh rõ rệt của người đàn ông, luồng sáng bị sống mũi cao thẳng chặn mất nửa bên, hắt bóng phía dưới gờ môi trên thành một đường gập sắc bén, khóe môi hơi mím làm cơ hàm căng ra cứng rắn.
“Anh Hạc Kinh.” Một giọng nam bất ngờ vang lên phía sau, “Đúng là anh ạ?”
Bùi Hạc Kinh xoay nghiêng ngoái đầu, trông thấy người nam trẻ tuổi đứng cách đó không xa đang cười cực kì tươi đẹp.
Dụ Lương rảo bước đến gần, hương hoa quả thanh mát ập tới quanh Bùi Hạc Kinh, “Anh không nhớ em ạ? Em là Dụ Lương, dạo này em đang ghi hình show bên này, trùng hợp quá đi ạ, lại được gặp anh ở đây.”
Bùi Hạc Kinh rũ mắt quan sát người phía trước, dĩ nhiên anh nhớ Dụ Lương, Bùi Nguyên định dúi kẻ này cho anh.
Trước sự dò xét lạnh lẽo băng giá từ Bùi Hạc Kinh Dụ Lương vẫn đứng thẳng tắp, độ cong khóe môi chuẩn mực tới nỗi như thể đã đo đạc đàng hoàng, ngay đến khóe mắt cũng toát ra vẻ ngoan hiền nhún nhường lộ liễu.
Ngày nào Bùi Hạc Kinh cũng gặp bộ biểu cảm tương tự, ngán ngẩm phát ngấy.
Đám người này luôn rất ngu xuẩn, cho dù hiểu rõ khả năng cao Bùi Hạc Kinh đã nhìn thấu ý đồ ở mình rồi họ vẫn cứ phải lao vào thử như thiêu thân đâm đầu vào lửa, muốn chứng minh bản thân sẽ là ngoại lệ trời chọn.
Thành công thì hời to, thất bại cũng chẳng thiệt. Song Bùi Hạc Kinh không có thời gian, cũng lười chẳng buồn xem màn lấy lòng khôn khéo họ trăm phương ngàn kế tìm đường biểu diễn đâu.
Vậy nên Bùi Hạc Kinh chỉ thản nhiên đưa mắt về, làm lơ mọi câu bắt chuyện của Dụ Lương, quay đi mất.
“Ấy anh Hạc Kinh!” Thấy Bùi Hạc Kinh định đi Dụ Lương bèn sốt sắng chạy mấy bước, đuổi sát theo sau đối phương, “Hôm nay làm việc xong chắc mệt lắm ạ, thấy bảo bơi lội về sẽ ngủ ngon hơn, đi chung không ạ?”
Vo ve bên tai chẳng khác nào con muỗi đáng ghét, sắc mặt Bùi Hạc Kinh trầm xuống.
Dụ Lương quan sát thấy rõ nhưng cũng phải cắn răng, Bùi Hạc Kinh khó tiếp cận quá, cậu ta không thể bỏ qua cơ hội tuyệt vời thế này được.
Đúng lúc Dụ Lương đang định tỉ tê thêm thì bỗng có loạt tiếng bước chân gấp gáp tiến đến gần chỗ họ.
Bùi Hạc Kinh vừa xoay sang là một bóng người nhào thẳng vào lòng anh.
“Anh Hạc Kinh, cuối cùng anh cũng xong việc rồi!” Đào Tây Hữu ôm vòng lấy eo Bùi Hạc Kinh, nghếch mặt lên nũng nịu: “Ghét ghê, đưa người ta đi công tác chung mà cuối cùng toàn bận bịu một mình, suốt ngày bảo Tiểu Cao dẫn em đi chơi, chốc nữa anh phải bồi thường hẳn hoi cho em đấy!”
Dứt lời Đào Tây Hữu mắt chữ O mồm chữ A như kiểu giờ mới phát hiện ra có người đứng cạnh, cậu nói với Dụ Lương bằng giọng cực khoa trương: “Ối, là anh hả đại minh tinh, trùng hợp quá trùng hợp quá!”
Mí mắt Dụ Lương nhảy một phát rõ mạnh, cậu ta chỉ có thể cười xòa: “Đúng là trùng hợp thật.”
“Anh Hạc Kinh à~” Đào Tây Hữu dốc hết sức lực nâng cao giọng sao cho õng ẹo tới độ bố ruột cũng chả dám nhận con, “Tại tối qua anh ấy ấy quá đó, giờ người ta còn đang đau nhức toàn thân đây này, mình về phòng nghỉ ngơi thôi được không?”
Đừng bảo Dụ Lương, đến cả Tiểu Cao đi theo sau cũng thấy ấn đường mình giật cục liên hồi, cậu Đào Tây Hữu này vào vai giả nai lố bịch đúng là bài bản phong phú vô vàn, gương mặt thì lại cứ phải trong sáng bẩm sinh thế kia, làm người ta chả ghét nổi.
Người trong lòng còn đang cố tình ưỡn ẹo uốn éo, Bùi Hạc Kinh nhấc tay đè vai Đào Tây Hữu như kiểu ấn công tắc, cảm nhận được đối phương lập tức dừng ngay mọi động tác thêm thắt làm màu, anh mới thấp giọng đáp: “Biết rồi, đi thôi.”
Thế là Dụ Lương bị cho ra rìa chỏng chơ lần nữa, chẳng kém không khí là mấy, thậm chí Tiểu Cao đi ngang qua cậu ta chẳng buồn liếc mắt cái nào.
Họ lại ngó lơ cậu ta tập thể… à đâu, cũng không hẳn, vì tranh thủ lúc Bùi Hạc Kinh đưa một tay sang ôm vòng Đào Tây Hữu bước tiếp Đào Tây Hữu đã lén lút ngoái đầu để lè lưỡi trêu ngươi Dụ Lương.
*
Cửa phòng khép lại là tay Bùi Hạc Kinh cũng rời vai Đào Tây Hữu, đối phương bước thẳng về phía sofa, vừa đi vừa tiện thể duỗi ngón trỏ kéo cà vạt lỏng bớt.
Đào Tây Hữu đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt đăm đăm dõi theo Bùi Hạc Kinh, thấy đối phương thoải mái ngồi xuống sofa, đôi chân dài duỗi trên thảm gác lên nhau, cổ áo sơ mi trắng đã cởi bớt hai nút để lộ đường nét xương đòn và màu da tông lạnh, chiếc đồng hồ bạc ở cổ tay lấp loáng ánh sáng mượt mà, dây đeo che bớt vệt hằn đỏ, chỉ còn thấp thoáng ít phần đuôi.
Đầu óc lại tự động tái hiện khung cảnh tối qua, “đùng” cái mặt Đào Tây Hữu đỏ bừng bừng, cậu khẩn trương dời mắt sang chỗ Tiểu Cao bên cạnh.
Đột ngột đón nhận ánh nhìn làm Tiểu Cao ngớ ra, anh ta cũng vội lên tiếng báo cáo công việc của mình, phải gọi là run rẩy lẩy bẩy.
Tiểu Cao vừa dứt lời thì bỗng Bùi Hạc Kinh quay qua trông Đào Tây Hữu, bảo: “Cậu muốn xử lý Trương Văn Lương như nào.”
Đào Tây Hữu chớp mắt, hơi nghi ngờ đôi tai, Bùi Hạc Kinh đang… hỏi ý kiến mình đấy à?
Để tránh hiểu nhầm, Đào Tây Hữu chần chừ lặp lại, “Anh đang hỏi tôi muốn xử lý Trương Văn Lương như nào á?”
Bùi Hạc Kinh nhướng mày không đáp, ý là Đào Tây Hữu hỏi thừa.
Đúng là thế lực nhà họ Bùi tại thành phố Ninh Tân gần như đã vươn tới mức thao túng cục diện một tay che trời, kể cả hiện đang ở thành phố D, muốn trị gã côn đồ tép riu thì cũng chỉ đơn giản như giẫm chết con kiến mà thôi.
Quy định luật lệ ràng buộc đại đa số người bình thường trên đời, nhưng sẽ luôn có một vài nhân vật đủ sức bẻ vặn phép tắc, đây là thực tế khắc nghiệt.
Quyền lực đến tay thì cớ gì Đào Tây Hữu không trút giận, cậu nghĩ ngợi xong nghiến răng bảo: “Tôi muốn đích thân tét gã mỗi tay 200 phát đại bản, đánh toác da rữa thịt ra thì thôi.”
Khóe mắt Tiểu Cao giần giật, xét cho cùng tuổi vẫn còn nhỏ, gặp cảnh sỉ nhục thế, không muốn chặt tay hay xẻo mất cơ quan nào đó của đối phương mà chỉ đòi đánh lòng bàn tay người ta, trong khi biểu cảm thì dữ tợn như kia.
“Được.” Bùi Hạc Kinh dựa người ra sau, xoa bóp giữa mày với vẻ khá mỏi mệt, “Sáng mai đi.”
Tiểu Cao chưa sắp xếp chỗ ở tối nay cho Đào Tây Hữu, bỏ cậu lại trong phòng Bùi Hạc Kinh rồi về luôn.
Đào Tây Hữu suy tư, rón rén lẳng lặng đi vào tắm trước, ngoan ngoãn nằm lên giường.
Bùi Hạc Kinh xử lý hết công việc, tắm rửa xong xuôi vào phòng nhìn thấy cậu cũng chẳng có vẻ bất ngờ, anh nằm xuống phía bên kia giường giống hệt lúc ở nhà.
Căn phòng yên tĩnh tầm mười mấy phút, dù nhịp thở của Bùi Hạc Kinh rất đều đặn êm ả nhưng Đào Tây Hữu biết chắc đối phương chưa ngủ.
“Cảm ơn anh đã cứu tôi.” Đào Tây Hữu gom góp dũng khí mở miệng: “Nếu không có anh thì giờ tôi…”
Cậu không nói nốt, vì không muốn tưởng tượng đến hậu quả ấy lắm.
“Phải thế mới biết đường rút kinh nghiệm.” Bùi Hạc Kinh mở mắt ra giữa bóng tối, nói thẳng không buồn nể nang: “Tốt nhất cậu đừng để sợi dây kinh nghiệm rút hoài không hết.”
“Có đâu…” Đào Tây Hữu lẩm bẩm một câu, nhằm chứng minh bản thân không hề ngu xuẩn cậu bèn lải nhải đùng đùng kể lại hết đầu đuôi ngọn ngành chuyện Trương Văn Lương và mình hồi bé cho Bùi Hạc Kinh nghe.
“Nên tôi cứ lo là tại năm xưa mình nghĩ nhiều quá hiểu nhầm người ta, tôi mới đi theo gã đấy chứ.”
Bùi Hạc Kinh không phát biểu ý kiến mà trở mình đưa lưng về phía Đào Tây Hữu, nhắm mắt lại.
Chăn bị xốc lên rỗng mất một khoảng nho nhỏ, Đào Tây Hữu im ỉm đảo mắt ngán ngẩm trong bụng, đẹp trai thì đã sao, tính tình lạnh lùng khác gì máy móc vô cảm đâu, còn lâu mới có người thích nhé.
Đào Tây Hữu lúc này còn chưa thể ngờ được, ngay hôm sau thôi cậu sẽ phải đạp đổ quan điểm của chính mình.