Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh

Chương 11

Trước Tiếp

Ẩm ướt, nóng bức.

Cứ như bị ai phủ chiếc khăn nhúng qua nước sôi lên mặt vậy, từng nhịp không khí hít vào đều cháy bỏng khủng khiếp, hơi nóng dần dà lan tràn từ trong ra ngoài, Đào Tây Hữu cảm giác mình đã bị thả vào cái nồi đang đun, da sắp cháy khét đến nơi.

“Ô…”

Mí mắt nặng trĩu, Đào Tây Hữu phải dồn hết sức lực toàn thân mới căng mắt ra nổi, trần nhà xa lạ lung lay trong tầm nhìn, đường vân nứt nẻ trên nền thạch cao rẻ tiền ngoằn ngoèo thành khuôn mặt cười kì dị, trông giống một nhà nghỉ giá thấp chứ không phải chỗ cậu đang ở.

“Tỉnh rồi à?”

Âm thanh thình lình nổ vang gần đó.

Cần cổ chuyển động kêu răng rắc như bị rỉ sét, Đào Tây Hữu ngoái đầu nhìn thấy Trương Văn Lương đang ngồi trên chiếc sofa ngay cạnh, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc đã cháy mất nửa, khói thuốc lững lờ hệt tấm mạng nhện.

“Chờ cậu mãi đấy, cậu vẫn ngủ giỏi thế nhỉ.” Có vẻ tâm trạng Trương Văn Lương đang rất hưng phấn, khóe môi nhếch lên cong vút.

“Anh bỏ thuốc gì vào rượu của tôi?” Đào Tây Hữu mở miệng mà tiếng nói bật ra khàn kinh khủng khiếp, kiểu uống phải thuốc câm, giờ cậu mới chậm chạp cảm nhận được cổ họng đang khô ran bỏng rát.

“Ít thứ trợ hứng ấy mà.” Trương Văn Lương nhướng mày khá đắc ý, “Không màu không vị không tồn dư.”

“Tại… sao?” Vừa nói, Đào Tây Hữu vừa lặng lẽ thử nhấc tay mò mẫm túi quần mình.

“Tìm cái này à?” Trưng Văn Lương cầm chiếc điện thoại đặt cạnh lên, vẫy lên xuống chế nhạo: “Không nhìn ra luôn, giờ cậu đủ sức dùng điện thoại đắt vậy cơ?”

Giá mà giờ phút này có ai gọi cho mình một cuộc thì tốt quá, Đào Tây Hữu tuyệt vọng nghĩ.

Mặc cho khao khát của cậu mạnh mẽ đến đâu, chiếc điện thoại vẫn cứ im lìm đen kịt như đã chết, chẳng biết có phải tại Trương Văn Lương tắt máy mất rồi không nữa.

“Anh Trương.” Đào Tây Hữu phải cố gắng lắm để chống người ngồi dậy một phần, tựa vào đầu giường bằng tư thế ngả nghiêng, “Anh đang làm gì đó, bọn mình không thù không oán…”

“Đâu chỉ không thù không oán.” Trương Văn Lương đính chính, “Anh còn có ơn với cậu cơ mà đúng chứ? Bặc Tây Hữu, ngần ấy năm trôi qua rồi, không phải cũng đến lúc cậu nên đền đáp ân tình cho anh đi à?”

“Anh muốn gì? Tiền? Tôi có thể gửi anh.” Đào Tây Hữu thăm dò tìm cách đánh động đối phương, “Mấy năm nay làm thêm tôi cũng góp được ít, tôi biếu anh hết nhé.”

“Ha.” Trương Văn Lương lắc đầu, chậm rãi đứng dậy tiến lại gần cho đến lúc chắn nốt ánh đèn trên đỉnh đầu Đào Tây Hữu, gã thấp giọng nói tựa ác ma cất tiếng: “Cậu biết anh muốn gì từ lâu lắm rồi mà?”

Mồi lửa hi vọng bất chợt tắt ngúm, con ngươi Đào Tây Hữu co rụt, hình như có ai đang rót ập nhựa đường quánh dính vào lồng ngực cậu, khiến dòng suy nghĩ của cậu chảy ngược về cái ngày hè nóng hầm hập ngập ngụa mùi chua lòm rất nhiều năm về trước ấy.

Đó là chuyện từ hồi Đào Tây Hữu 12 tuổi, ngày ấy mẹ cậu thường xuyên vắng nhà, cậu đi từ trường về căn phòng thuê, tủ lạnh trống trơn, nhà không có một thứ gì để ăn.

Sau khi tình cờ làm quen với Đào Tây Hữu thì đúng là Trương Văn Lương giúp cậu kha khá. Rất nhiều hôm gã dẫn cậu về nhà ăn chung, có lần còn ra mặt hộ cậu rồi bị đứa anh đầu gấu của bạn cùng trường cậu đánh gãy tay.

Thực sự đợt đó Đào Tây Hữu sùng bái Trương Văn Lương cực kì, hàng ngày tan học ở trường cậu đều sang nhà gã nấu cơm cho gã.

Bố mẹ Trương Văn Lương đi làm thêm ở vùng khác, bản thân gã bỏ học từ sớm lang thang đường phố, chơi bời lêu lổng cả buổi. Nhà vừa bừa vừa mùi, rác rưởi đồ ăn và rau củ héo rũ kết hợp với nhau thành những thứ mùi khăm khẳm kì cục, lần nào Đào Tây Hữu cũng sẽ nghiêm túc quét dọn cho thật sạch.

Lúc ấy cậu còn nhỏ quá, không biết làm sao để trả ơn Trương Văn Lương, đành làm những việc trong khả năng của mình, dẫu sao Trương Văn Lương chẳng thân thích gì lại tốt với cậu như thế.

Bước ngoặt thay đổi tất thảy xảy ra vào một buổi chiều nóng nực, hôm đó là thứ 6.

Đào Tây Hữu tan học ghé qua, nấu nướng xong xuôi hết mà chẳng thấy bóng dáng Trương Văn Lương đâu, cậu bèn tự ăn qua loa mấy miếng, do buồn ngủ quá nên cậu lim dim thiếp đi luôn trên sofa.

Chẳng rõ đã chợp mắt bao lâu, giữa cơn mơ màng Đào Tây Hữu lại ngửi thấy một mùi khó chịu, giống kiểu cải thảo hỏng rữa nát trộn với rượu mạnh cộng thêm cả đậu phụ thối, cậu đang định mở mắt thì đột nhiên nhận ra mình đã mắc kẹt giữa một vòng tay nóng bỏng.

Lồng ngực tì sát sống lưng phập phồng liên tục, tiếng hổn hển đè nén của người nọ vang ngay bên tai.

Đôi tay tựa rắn độc s* s**ng khắp người Đào Tây Hữu, chạm đến đâu là cậu rùng mình nổi da gà đến đó. Cậu lơ ngơ hoang mang, chỉ cảm giác nhộn nhạo buồn nôn song chẳng dám nhúc nhích, cứ đơ ra hệt khúc gỗ mặc đối phương muốn làm gì thì làm.

Còn quá nhỏ tuổi, nỗi sợ khi đối diện với điều chưa rõ khiến cậu chọn làm con rùa rụt cổ, hoàn toàn không biết mình nên phản ứng thế nào.

Trương Văn Lương luồn tay vào vạt áo của Đào Tây Hữu, đột ngột tăng tốc dồn dập mấy nhịp rồi bắt đầu thở hồng hộc như một con lợn.

Hôm ấy trời cực kì nóng, không khí đông đặc thành chất keo trong suốt, mốc meo chung với mùi mồ hôi chua loét xồng xộc khoang mũi. Bên ngoài oi ả không một cơn gió, rèm cửa phẳng phiu lặng ngắt che chắn nơi bệ cửa sổ giống cánh cổng sắt của nhà tù.

Đào Tây Hữu tiếp tục giả vờ rất lâu, đến tận khi Trương Văn Lương đứng dậy thay quần áo xong bước ra cậu mới làm bộ như vừa thức giấc, cố gồng mình bình tĩnh nói chuyện với Trương Văn Lương.

Cậu vẫn nhớ ánh mắt lấp ló nụ cười trơ tráo và cái nhìn săm soi hứng thú như sói đói của Trương Văn Lương ngày đó. Cuối cùng Đào Tây Hữu thực sự không chịu nổi nữa, lấy cớ bỏ chạy về trường.

Về sau Đào Tây Hữu không sang nhà Trương Văn Lương thêm, bản năng vô thức khiến cậu bài xích và ghê tởm, nhưng Trương Văn Lương chưa chịu bỏ qua cho cậu, cách một hai hôm lại đến tận cổng trường chặn đường cậu, thậm chí mãi rồi còn thừa nhận luôn chuyện xảy ra buổi chiều nọ.

“Tại anh xốc nổi, đều là đàn ông con trai cả, nhất thời không chịu được, có phải chuyện gì to tát đâu, cậu cũng chẳng làm sao mà đúng không? Đừng chấp nhặt với anh chứ.”

“Cậu trông tay anh còn chưa khỏi hẳn đây này, cậu nỡ bỏ anh ở nhà chật vật một mình à?”

“Anh xin thề, anh tuyệt đối không bao giờ làm thế với cậu nữa, cuối tuần này vẫn sang anh ở nhé?”

Hồi đó Đào Tây Hữu thật sự sợ khủng khiếp mà chẳng có ai để nhờ cậy giúp đỡ, cũng không dám xích mích với Trương Văn Lương.

Bạn học ở trường bắt nạt cậu cậu còn có thể bạo dạn đánh trả, nhưng hội anh em với Trương Văn Lương toàn bọn đã hai mấy tuổi, động vào chúng khó lòng được yên.

Vậy là cậu chỉ có thể vờ như hoàn toàn không hề hay biết về chuyện chiều hôm đó.

Trương Văn Lương nhìn cậu đăm đăm rồi cười, “Không biết hả, thế cũng chả có gì đâu, hai anh em mình vẫn bình thường, hahaha!”

Sau này mất một thời gian rất dài nụ cười ấy trở thành ác mộng đeo bám Đào Tây Hữu, song cũng may là mẹ cậu đã lại nhanh chóng chuyển nơi ở khác, dẫn cả Đào Tây Hữu theo cùng, cậu không gặp Trương Văn Lương lần nào nữa.

Đã ngần ấy năm trôi qua, Đào Tây Hữu cũng từng hồi tưởng, có khi năm xưa Trương Văn Lương chỉ bồng bột nhất thời đúng như lời gã nói chứ đâu cố tình, giống kiểu đám học sinh nam tò mò sờ thử của nhau thôi, không có ý xấu. Còn mình thì vì không chịu nổi mà bỏ đi biền biệt luôn, chẳng buồn chào hỏi một câu nữa.

Nhưng bây giờ…

“Có cái má mày!” Đào Tây Hữu cáu tiết chửi bậy: “Mày đúng là cái loại khốn nạn lòng dạ đen kịt như hòn than, năm ấy ông đây có tí tuổi đầu thế mày cũng ra tay được!”

Thấy Đào Tây Hữu điên lên Trương Văn Lương lại càng phấn khởi, gã cúi người đưa hai ngón tay nâng cằm Đào Tây Hữu, “Anh hối hận ghê chứ đùa, đáng ra ban đầu là định dỗ ngọt cậu qua lại với anh để còn làm cốc th* d*m dài kì cho anh, nào ngờ đi để cậu chạy mất, cơ mà ông trời có mắt, anh lại gặp được cậu đây còn gì, lần này bất kể thế nào anh cũng phải đánh chén cho thỏa đã!”

“Biến!” Đào Tây Hữu cố dồn hết sức quay ngoắt đầu đi tránh, “Dám động vào tao tao ẻ ra đây cho mày xem.”

Để xem thằng nào nôn trước.

Trương Văn Lương bật cười khinh khỉnh, ngả ngớn mãi rồi bắt đầu ngửa người về sau, dứt khoát quay về ngồi lại vào sofa, nghiêng đầu lộ ra vẻ đinh ninh chắc thắng, “Càng về đêm thuốc sẽ càng tác dụng, anh cứ việc ngồi chờ thôi, chờ đến lúc cậu phải bò sang cầu xin anh, ch*ch, cậu.”

Trước Tiếp