Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hạ Hòa đẩy cửa bước vào, sự chú ý của cả phòng đều đổ dồn vào cô.
Hạ Hòa khẽ nhíu mày, cô thực sự không tài nào thích nổi đám bạn này của Hạ Thiên.
Tên tóc vàng vừa thấy Hạ Hòa liền như gặp quỷ, nhảy dựng lên khỏi sô pha rồi chạy đến trước mặt Hạ Hòa:
“Cô đi đâu thế? Sao người đầy bùn đất thế này, không sao chứ?”
Hạ Hòa bị hắn ta làm cho nhức cả đầu, mất kiên nhẫn quát một câu:
“Liên quan gì đến cậu.”
Tên tóc vàng ngẩn ra, có chút tổn thương:
“Tôi quan tâm cô một chút không được à.”
Hạ Hòa chẳng thèm liếc hắn ra lấy một cái, tự mình đi lên lầu.
“Đã bảo mày đừng có trêu nó, mày cứ thích phạm tiện.”
Hạ Thiên nói.
“Sốt sắng thế, chắc không phải mày có ý với nó đấy chứ.”
“Hạ Thiên, nó muốn làm anh rể mày kìa.”
“Cút đi!”
Hạ Hòa khóa cửa phòng lại, ngăn cách hoàn toàn với những âm thanh ồn ào dưới lầu.
Tắm rửa xong, sấy tóc rồi thay một bộ quần áo sạch sẽ.
Hạ Hòa bỏ đống quần áo bẩn vào một cái túi buộc lại, định bụng mang lên trường giặt.
Lúc xuống lầu, Hạ Thiên đang cùng đám bạn ngồi xổm dưới sân hút thuốc.
Thấy Hạ Hòa xuống lầu, tên tóc vàng dập điếu thuốc chạy đến trước mặt cô:
“Cô về trường à?”
Hạ Hòa không hiểu việc mình về trường thì liên quan gì đến văn ta, cô lạnh nhạt “ừ” một tiếng.
Tên tóc vàng có vẻ rất kích động:
“Tôi cũng về, đi cùng nhé.”
“Mày về thì về, bọn tao định buổi chiều mới đi.”
Tên tóc xanh ngồi xổm dưới đất lên tiếng, Hạ Hòa liếc nhìn một cái, người này trông khá đẹp trai, da trắng, mũi cao, toát ra vẻ cà lơ phất phơ, nói chuyện cũng không đứng đắn, nhìn dáng vẻ chắc không phải thanh niên trong thôn.
“Biến, đệch nhà mày.”
Tên tóc vàng mắng.
Hạ Hòa vòng qua tên tóc vàng hướng ra phía cổng lớn.
“Ơ đợi tôi với!!! Hạ Hòa, bảo đi cùng nhau mà.”
Hạ Hòa coi như không nghe thấy, cứ thế đi ra cửa.
“Truy vợ mà mặt dày thế!”
“Hạ Thiên, mày sắp làm cậu rồi kìa!”
“Người ta thèm nhìn trúng nó chắc? Ha ha ha ha ha.”
“Biến đi...”
Hạ Hòa vừa đẩy cửa ra đã thấy Thẩm Dịch đứng đó, trên vai đeo cặp sách.
Tên tóc vàng lúc này cũng đuổi kịp, vừa thấy Thẩm Dịch là mặt hắn ta xị xuống ngay lập tức.
Thẩm Dịch chẳng thèm liếc hắn ta lấy một cái.
“Đi thôi.”
Thẩm Dịch nói với Hạ Hòa.
Trong thôn mấy năm nay thay đổi rất nhiều, Hạ Hòa và các bạn giờ đón xe không cần phải ra tận cổng thôn đợi nữa, chỉ cần liên hệ trước với tài xế thời gian nào, đến giờ ra vị trí đã định là xe đến rước đi ngay.
Lúc Hạ Hòa và Thẩm Dịch đến nơi đã có một đám người đang chờ, học sinh của mấy thôn quanh đây đều tụ tập lại một chỗ, líu lo như bầy chim non.
Thẩm Dịch và Hạ Hòa không thường xuyên về quê, vừa đứng đó một cái là như gấu trúc trong sở thú, khiến người ta quay đầu lại nhìn liên tục.
Dĩ nhiên, người họ nhìn là Thẩm Dịch, Hạ Hòa không tự luyến đến mức nghĩ người ta đang nhìn mình.
Thẩm Dịch giờ đã trổ mã, vừa cao vừa gầy, da lại trắng, ngũ quan không giống mấy nam sinh khác trong thôn hay mang nét bặm trợn mà cậu mang lại cảm giác nhìn rất dễ chịu, sạch sẽ, đứng ở đó là cao hơn bạn cùng lứa nửa cái đầu.
Thẩm Dịch nhíu mày, nhìn qua là biết đang mất kiên nhẫn.
Hạ Hòa thì chẳng có cảm giác gì, việc Thẩm Dịch bị người ta vây xem cô cũng đã sớm quen rồi, dù sao thì lòng yêu cái đẹp ai mà chẳng có.
Có một cô gái cứ liên tục ngoái đầu nhìn về phía họ. Theo lệ thường, Hạ Hòa đã đoán trước được kết cục, quả nhiên chẳng bao lâu sau cô gái đó như hạ quyết tâm đi đến trước mặt Thẩm Dịch.
“Bạn có QQ không? Cho mình xin kết bạn với.”
Thẩm Dịch chẳng thèm liếc nhìn cô gái kia:
“Không có.”
Cô gái ngẩn ra, theo lẽ thường thì lúc này cô nàng nên thất vọng bỏ đi nhưng cô gái này lại lập tức đổi câu hỏi:
“Bạn có đối tượng chưa, mình muốn yêu đương với bạn.”
Tuổi mười mấy đúng là những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất, cho dù là ở một ngôi trường lấy thành tích làm trọng như Trường Trung học số 1 thì cũng có không ít đôi "uyên ương hoang dã".
Hạ Hòa thì không biết mấy chuyện này nhưng Hà Văn Văn thì thích lắm, lớp nào có một đôi, lớp nào chia tay, ai thích ai, cậu ấy đều nắm rõ, thậm chí mấy chuyện loanh quanh giữa các giáo viên cô ấy cũng biết.
Hạ Hòa bày tỏ sự bội phục đối với mạng lưới thông tin và nhân mạch của cô ấy.
Tim của Hạ Hòa bỗng hẫng đi một nhịp rồi lại một nhịp.
Trong lòng cô có chút không thoải mái nhưng lại không rõ mình đang khó chịu vì cái gì.
Thẩm Dịch nói:
“Có rồi.”
Cô gái kia cũng không dây dưa:
“Thế thì thôi vậy.”
Hạ Hòa cực kỳ bối rối vì câu nói "có rồi" của Thẩm Dịch, lên xe là cô gục đầu ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh dậy vì say xe, đầu óc vẫn còn mụ mị, cô còn chưa phát hiện người ngồi bên cạnh mình không phải Thẩm Dịch mà là tên tóc vàng.
Tên tóc vàng không biết cô say xe, cứ lải nhải bên tai không ngừng, ồn đến mức Hạ Hòa buồn nôn, không nhịn được "oẹ" một tiếng nôn ra.
Cũng may Thẩm Dịch tay mắt lanh lẹ, túm lấy tên tóc vàng kéo ra sau, tự mình ngồi vào sau đó mở sẵn túi nilon, Hạ Hòa liền nôn thẳng vào túi.
Không phải Thẩm Dịch không ngồi cạnh Hạ Hòa, mà là lúc xe dừng ở trạm dừng chân, cậu xuống xe mua nước, tên tóc vàng liền chiếm mất chỗ của cậu.
“Ơ cái gì thế? Mày làm cái gì thế Thẩm Dịch, đệch nhà mày định làm gì đấy?”
Tên tóc vàng vốn dĩ đã nhìn Thẩm Dịch không thuận mắt, món nợ bị cậu tẩn cho hồi nhỏ vẫn chưa tính đâu, giờ lại trước mặt bao nhiêu người, cậu túm hắn ta như xách một đứa trẻ con quẳng ra phía sau mà chẳng nể mặt nể mũi gì cả.
Thẩm Dịch thản nhiên nhìn hắn ta một cái, không thèm đáp lời, cái bộ dạng thản nhiên đến đáng ghét này trong mắt tên tóc vàng chẳng khác nào một sự khiêu khích.
Tên tóc vàng trợn mắt:
“Hừ...”
“Bạn học, xuống xe rồi hãy cãi nhau.”
Bác tài xế lên tiếng.
Tên tóc vàng đành nuốt cục tức vào trong.
Thẩm Dịch mở chai nước vừa mua ở trạm dừng chân, đưa đến trước mặt Hạ Hòa.
Hạ Hòa uống liền mấy ngụm, sau khi cảm giác buồn nôn vơi đi cô mới hỏi Thẩm Dịch:
“Cậu đi đâu thế?”
“Đi mua nước cho cậu, đã đỡ hơn chút nào chưa.”
Thẩm Dịch nói.
Hạ Hòa “ừm” một tiếng rồi lại nhắm mắt lại:
“Tôi ngủ một lát, đến nơi cậu gọi tôi nhé.”
Thẩm Dịch đáp lời "được".
Hạ Hòa ngủ một mạch đến tận điểm dừng, Thẩm Dịch phải lay mấy cái cô mới tỉnh.
Tên tóc vàng chạy tới:
“Hạ Hòa, cùng đi ăn cơm đi.”
Hạ Hòa vì say xe mà quên mất là còn có sự tồn tại của người này.
Cô chẳng buồn quay đầu lại mà từ chối ngay:
“Không được, tôi còn phải về trường.”
Tên tóc vàng chặn trước mặt cô:
“Đi ăn cùng nhau đi, tôi biết có quán lẩu ngon cực kỳ, không mất bao nhiêu thời gian đâu.”
“Không đi.”
Hắn ta không chịu bỏ cuộc:
“Chỉ nửa tiếng thôi, không thích lẩu thì ăn cái khác.”
Lần đầu tiên Hạ Hòa cảm thấy bị người ta mời ăn cơm lại phiền phức đến thế:
“Để lần sau đi, hôm nay tôi có việc thật.”
Từ lúc tên tóc vàng chạy tới thì Thẩm Dịch đã cực kỳ mất kiên nhẫn, giờ lại bị gã chắn đường, vẻ khó chịu hiện rõ mồn một trên mặt.
Tên tóc vàng hỏi:
“Lần sau là khi nào? Cô cũng phải cho tôi một cái hẹn chính xác chứ.”
Hạ Hòa lớn ngần này rồi chưa từng gặp ai quấy rầy kiểu này bao giờ, cô cảm thấy thật cạn lời:
“Cậu...”
Cô khựng lại một chút vì quên mất tên hắn ta là gì.
Hạ Hòa quyết định nói thẳng:
“Tôi không muốn ăn cơm với cậu cũng không muốn có bất cứ quan hệ gì với cậu cả, sau này đi trên đường thì đường ai nấy đi, tôi không quen cậu, cậu không quen tôi. Vừa nãy tôi định gọi tên cậu nhưng kết quả là ngay cả tên cậu là gì tôi cũng quên mất rồi, ý tôi chính là như thế đấy.”
Tên tóc vàng như bị những lời tuyệt tình của cô làm cho tổn thương, đứng sững tại chỗ hồi lâu không thốt nên lời.
Hạ Hòa chẳng thèm liếc hắn ta thêm cái nào, lách qua người gã đi thẳng.
Những ngày ở trường thực ra rất tẻ nhạt, mỗi ngày không phải là đống bài tập thì cũng là đủ loại đề thi, niềm vui duy nhất là nghe mấy tin bát quái từ Hà Văn Văn.
Hôm nay Hà Văn Văn kể xong chuyện bát quái, cứ ngập ngừng nhìn Hạ Hòa nửa ngày, cuối cùng thốt ra một câu:
“Hôm nay chỉ có bấy nhiêu thôi.”
Cô ấy hôm nay ít nói hẳn, cứ nhìn Hạ Hòa đến tám trăm lần. Nếu cứ để cô ấy đi như thế thì không phải là Hạ Hòa rồi. Cô đặt tay lên vai Hà Văn Văn, cười như không cười:
“Có việc gì thì nói đi, một ngày cậu nhìn tôi đến tám trăm lần, mắt không mỏi à.”
Hà Văn Văn bị bộ dạng âm dương quái khí của cô dọa cho nổi cả da gà, cười hì hì hai tiếng:
“Không mỏi.”
Hạ Hòa cũng cười hì hì:
“Nhưng tôi mỏi. Tôi mỏi mắt vì phải nhìn cậu đấy.”
Cô nhìn chằm chằm vào Hà Văn Văn, khóe miệng nở một nụ cười tuyệt tình:
“Bây giờ khai ra thì tôi còn tha cho một mạng.”
Hà Văn Văn giơ tay đầu hàng:
“Tiểu nhân xin thành thật khai báo.”
“Cho phép.”
Hà Văn Văn nhắm mắt, liều mình nói:
“Thẩm Dịch yêu đương rồi!”
“Hả?”