Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Cậu không biết gì sao?” Hà Văn Văn vẻ mặt đầy vẻ căm phẫn, “Uổng công tôi còn thấy cậu ta đẹp trai thế mà lại bắt cá hai tay, phi, đồ tra nam...”
Hạ Hòa sợ cái miệng của cô ấy lại phun ra thêm mấy lời lung tung rối loạn nữa, vội vàng lên tiếng ngắt lời:
“Dừng, ai nói cậu ấy yêu đương?”
“Chính cậu ta nói.”
“Hả?”
Hà Văn Văn vẻ mặt kinh ngạc:
“Cậu thực sự không biết à?”
Hạ Hòa gật đầu:
“Không biết.”
Hà Văn Văn đặt tay lên vai cô, vẻ mặt kiên định:
“Tôi vĩnh viễn đứng về phía cậu.”
Hạ Hòa không biết đầu óc cô ấy lại đang liên tưởng đến chuyện gì nhưng để không phụ lòng tốt đó, cô quyết định thuận theo ý cô ấy mà làm ra vẻ đáng thương:
“Cảm ơn cậu.”
Theo lời Hà Văn Văn, lớp bên cạnh mới chuyển tới một đại mỹ nữ. Ngày hôm qua trên sân vận động lúc Thẩm Dịch đang chơi bóng, trước mặt bao nhiêu người cô nàng đầu tiên là đưa nước cho Thẩm Dịch nhưng cậu không nhận, sau đó lại đưa thư tình mà cậu cũng không cầm.
Đại mỹ nữ trực tiếp tỏ tình luôn, lần này Thẩm Dịch cuối cùng cũng có phản ứng, cậu trả lời một cách dứt khoát:
“Tôi có bạn gái rồi.”
Chuyện này xôn xao khắp nơi, rất nhiều người đều nhìn thấy.
Trong lòng Hạ Hòa có chút không thoải mái nhưng cô cưỡng ép bản thân phải đè nén cảm giác đó xuống. Bọn họ bây giờ đã không còn như lúc nhỏ, không thể nào vĩnh viễn ở bên nhau được.
Thẩm Dịch sẽ có cuộc sống mới của cậu và Hạ Hòa cũng vậy.
Từ khoảnh khắc biết Trần Nhã không còn nữa thì Hạ Hòa đã biết mình muốn làm gì.
Gần đây cô mê viết lách, trong đầu luôn hiện lên vô số ý tưởng hỗn độn. Những suy nghĩ thiên mã hành không từ thuở nhỏ, nhờ việc đi học và biết chữ mà giờ đây có thể cụ thể hóa chúng ra mặt giấy.
Hạ Hòa không dưới một lần cảm thấy may mắn vì mình được sinh ra trong thời đại mà ai cũng có thể đi học miễn phí như thế này.
“Ừ.”
Hà Văn Văn trợn mắt nhìn cô:
“Cậu chỉ ‘ừ’ một tiếng thôi à?”
Hà Văn Văn hận sắt không thành thép chỉ tay vào cô:
“Thẩm Dịch yêu đương rồi, mà cậu chỉ ‘ừ’ một tiếng thôi sao?”
Hạ Hòa:
“Cậu ấy có cuộc sống của riêng mình.”
Hà Văn Văn sửng sốt:
“Hai người không phải là một đôi sao?”
“Hả?”
“Không phải, ai bảo...”
Cửa lớp học bị đẩy ra, Hạ Hòa thoáng thấy Thẩm Dịch đang từ hành lang đi vào lớp.
Hạ Hòa định nói nốt nửa câu sau thì đành nghẹn lại, hoảng loạn nháy mắt ra hiệu với Hà Văn Văn:
“Lát nữa nói cho cậu sau.”
Hà Văn Văn há miệng định nói gì đó nhưng âm thanh còn chưa kịp phát ra đã bị Hạ Hòa bịt miệng lại.
Hạ Hòa ghé sát tai cô ấy thì thầm:
“Lát nữa tôi nói với cậu sau.”
Hà Văn Văn chớp chớp mắt, gật đầu đồng ý.
Thẩm Dịch đi tới, trên tay ôm một xấp bài thi cùng hai cây kem. Cậu đặt đống bài thi lên bàn rồi đưa kem đến trước mặt Hạ Hòa:
“Cô giáo tiếng Anh cho đấy, cậu với Văn Văn mỗi người một cây.”
Hạ Hòa “Được” một tiếng rồi đón lấy kem, lột vỏ một cây đưa cho Hà Văn Văn phía trước.
Hà Văn Văn cắn một miếng kem, nhìn hai người họ đến mười lần, đừng nói là Hạ Hòa mà ngay cả Thẩm Dịch cũng cảm thấy kỳ lạ.
Hạ Hòa trực tiếp hỏi thẳng Thẩm Dịch:
“Cậu yêu đương rồi à?”
“Khụ khụ khụ khụ khụ khụ...”
Hà Văn Văn ho như muốn văng cả phổi ra ngoài.
Cô ấy trừng mắt nhìn Hạ Hòa, cuối cùng giơ ngón tay cái lên rồi không thèm nói gì nữa.
“Không có.”
Thẩm Dịch đáp.
Hạ Hòa “ừ” một tiếng, ăn xong cây kem trong tay rồi lại cúi đầu viết tiếp thứ mình đang viết.
Tan học, Hà Văn Văn không đến quấn lấy Hạ Hòa để hỏi xem cô với Thẩm Dịch có phải là người yêu của nhau hay không nữa.
Hạ Hòa cũng không quá đắn đo về vấn đề này.
Lên lớp mười một, việc vừa phải học tập vừa phải chăm chút cho sở thích cá nhân không phải là chuyện dễ dàng.
Hạ Hòa không có nhiều tâm trí để vướng bận chuyện yêu đương, trên đầu cô như luôn treo một thanh đao: không đỗ đại học thì phải về quê gả chồng, không đỗ là xong đời.
Có lẽ thực tế không tệ đến mức đó nhưng thanh đao cô tự treo trên đầu mình thì dù thế nào cũng không bỏ xuống được.
…
Thanh minh vừa qua là đến kỳ nghỉ lễ mùng 1 tháng 5, trường cho nghỉ nhưng Hạ Hòa không về nhà.
Cô tìm được một công việc làm thêm ở cửa hàng tiện lợi. Cô trực ca đêm, ca đêm vừa có phụ cấp, người lại ít, những lúc không có việc còn có thể xem điện thoại nên Hạ Hòa thấy rất vui.
Cô không có điện thoại để chơi vì vậy trước ngày đi làm thêm đã đến thư viện mượn một cuốn tiểu thuyết.
Thẩm Dịch thì làm thêm ở một nhà hàng Tây trông có vẻ cao cấp hơn cửa hàng tiện lợi của Hạ Hòa ở ngay bên cạnh. Vì yêu cầu cao nên lương dĩ nhiên cũng cao hơn cô.
Buổi sáng, Thẩm Dịch thường xách theo bánh ngọt đóng gói từ cửa hàng sang đón Hạ Hòa tan làm. Hai người sẽ ngồi ké bàn ở nhà hàng Tây ăn hết bữa sáng rồi mới về trường ngủ bù. Họ ngủ đến 5 giờ chiều, dậy vào lớp làm bài tập thầy cô giao, đến 7 giờ 50 tối xuất phát từ trường, 8 giờ đúng có mặt tại nơi làm thêm để điểm danh vào ca.
Cuộc sống như vậy hai người đã kiên trì suốt hai năm.
Hôm nay ăn sáng xong, bên ngoài bỗng đổ mưa.
Hạ Hòa thở dài:
“Rõ ràng lúc đi ra trời vẫn còn nắng to.”
Thẩm Dịch bảo cô đứng ở đại sảnh chờ còn mình thì đi vào khu vực nhân viên mượn một cây dù.
Mưa không lớn lắm, hai người cùng che chung một cây dù cũng không thành vấn đề.
Đi được nửa đường, Hạ Hòa mới nhận ra mình đã vui mừng quá sớm. Ban đầu chỉ là mưa bụi nhưng ông trời chẳng cho hai người lấy một giây để phản ứng, nước mưa trực tiếp trút xuống như thác đổ. Trên đường vì mưa to tầm tã mà chẳng có lấy một bóng người, lần đầu tiên Hạ Hòa biết thế nào là mưa lớn đến mức mờ mịt hơi sương.
Cho dù Thẩm Dịch đã nghiêng phần lớn ô sang phía cô, nhưng khi về đến trường thì Hạ Hòa vẫn bị ướt mất nửa người.
Chào tạm biệt Thẩm Dịch xong, cô về ký túc xá tắm rửa rồi leo lên giường ngủ.
Trong cơn mơ màng, Hạ Hòa cảm thấy một luồng ấm áp quen thuộc chảy xuống.
Cô giật mình một cái, làm một động tác cá chép quẫy đuôi bật dậy rồi chạy vội vào nhà vệ sinh.
Vẫn còn cứu vãn được, mọi thứ đều vừa vặn đúng lúc.
Từ nhà vệ sinh đi ra, Hạ Hòa kéo rèm cửa thấy mặt trời đã xuống núi, điều này đồng nghĩa với việc hôm nay cô đã ngủ quên. Có lẽ do bị dầm mưa cộng thêm đang trong kỳ sinh lý, Hạ Hòa cảm thấy cả người không thoải mái chút nào. Cô hiếm khi muốn lười biếng một lần.
Nhưng điều đó là không thể, nếu cô không đi nghĩa là không chỉ gây thêm phiền phức cho cửa hàng mà còn không có tiền, sau này người ta cũng chưa chắc đã gọi cô đi làm thêm nữa.
Hạ Hòa vốc nước lạnh rửa mặt cho tỉnh táo, lúc này mới thu dọn đồ đạc chạy xuống lầu.
Thẩm Dịch vẫn đứng ở chỗ hẹn của hai người, Hạ Hòa vừa ra khỏi lối đi của tòa nhà là có thể nhìn thấy cậu ngay.
“Tôi ngủ quên.”
Hạ Hòa nói.
Giọng của Hạ Hòa khàn đặc như vừa nuốt phải mấy con quạ, mỗi khi nói chuyện cổ họng lại đau rát.
Thẩm Dịch nhíu mày:
“Giọng cậu bị sao thế?”
“Chắc là hơi bị cảm rồi.”
Hạ Hòa đáp.
“Hay là hôm nay đừng đi nữa.”
Thẩm Dịch đề nghị.
Hạ Hòa lắc đầu từ chối:
“Không sao đâu.”
Một khi cô đã quyết định việc gì thì rất khó thay đổi, Thẩm Dịch cũng không lên tiếng nữa.
Ban ngày bị dầm mưa lại đúng kỳ sinh lý, ca đêm hôm nay Hạ Hòa làm việc vô cùng vất vả.
Sáng sớm, đồng nghiệp đến giao ca thấy cô như vậy thì giật mình:
“Có sao không thế?”
Hạ Hòa không gồng mình nữa, môi trắng bệch:
“Có hơi mệt một chút.”
Đồng nghiệp nhanh chóng thay đồng phục, giục cô:
“Để tôi trực cho, cô mau về đi. Trông cô cứ như bị ma cà rồng hút hết tinh khí ấy.”
Nếu là ngày thường, chắc chắn Hạ Hòa sẽ tấu hài vài câu nhưng hôm nay cô thực sự khó chịu quá mức. Cô nói lời cảm ơn, thay xong quần áo liền trốn vào phòng thay đồ nhắm mắt chợp mắt một lúc.
Hôm nay là ngày cuối cùng, cô phải kết toán tiền lương.
Cửa cửa hàng tiện lợi lại một lần nữa mở ra, Hạ Hòa mở mắt, vỗ vỗ mặt cho tỉnh táo rồi bước ra khỏi phòng thay đồ.
“Cửa hàng trưởng tới ạ.”
“Tới rồi đây, hôm nay là ngày cuối cùng phải không?”
Hạ Hòa gật đầu:
“Vâng, ngày mai cháu phải lên lớp rồi.”
Cửa hàng trưởng rút từ trong túi ra mấy tờ nhân dân tệ đưa cho cô:
“Đếm lại đi, lương ngày lễ gấp ba đấy, cháu đếm kỹ vào.”
Hạ Hòa nhận lấy tiền, trực tiếp đút vào túi:
“Cháu cảm ơn cửa hàng trưởng.”
“Chỉ có cháu là khéo miệng, mau về đi thôi, chú thấy sắc mặt cháu không tốt đâu.”
Hạ Hòa vẫy tay chào tạm biệt:
“Chào chú ạ.”