Hòa Hòa - Hoan Nam Lương

Chương 39: Ngôi mộ mới bên cạnh người cũ

Trước Tiếp

Trong phòng là một mảnh hỗn độn, Hạ Thiên cùng mấy gã con trai trong thôn vẫn đang chơi game.

Tiếng tivi ngoài phòng khách mở rất lớn, trên mặt đất đầy rẫy đầu mẩu thuốc lá.

Chỗ ngủ của Hạ Hòa đã bị mấy nam sinh kia ngồi chiếm mất.

Thấy Hạ Hòa đẩy cửa bước vào, Hạ Thiên ngước mắt nhìn một cái rồi cũng không thèm lên tiếng.

“Gà ác, đã về rồi đấy à.”

Hạ Hòa không có ấn tượng gì về người này nhưng cái danh xưng "gà ác" này thì lại khắc cốt ghi tâm.

Gã béo chết tiệt năm xưa giờ đã biến thành một gã gầy nhom, gã gầy nhom ấy hiện tại lại là một thanh niên lêu lổng với cánh tay xăm trổ và mái tóc nhuộm vàng chóe.

Hạ Hòa coi như không nghe thấy tiếng hắn ta, vừa mở cửa phòng khách ra, mùi khói thuốc nồng nặc cả căn phòng đã khiến cô ho sặc sụa vài tiếng.

Tên tóc vàng chạy tới, thấy Hạ Hòa đang ho thì dập tắt điếu thuốc trên tay:

“Đã về rồi à?”

Hạ Hòa lạnh nhạt đáp:

“Ừm.”

Tên tóc vàng có vẻ rất kích động:

“Về bao lâu rồi?”

Hạ Hòa thầm nghĩ tôi về bao lâu thì liên quan gì đến anh nhưng hôm nay cô không muốn nói chuyện, gương mặt vô cảm đi thẳng vào phòng khách lấy cặp sách.

Tên tóc vàng không để tâm, lại sấn đến trước mặt cô:

“Cô có QQ không? Chúng ta kết bạn đi.”

“Không có.”

“Hôm nào cô lại lên trường thế? Tôi cũng đang học ở thành phố G đây, nghỉ lễ mình cùng ra ngoài chơi nhé.”

“Trường chuyên trọng điểm mà lại đi so sánh với cái trường nghề của mày được à?”

Hạ Thiên đột ngột lên tiếng.

Lời của Hạ Thiên khiến đám người xung quanh cười rộ lên một tràng, ha ha ha ha, cười xong lại dùng cái ánh mắt dò xét kia nhìn Hạ Hòa cứ như thể việc Hạ Hòa đỗ vào trường chuyên là một tội lỗi gì đó không bằng.

Hạ Hòa không buồn phản ứng với bọn họ, tự mình xách cặp sách đi ra ngoài.

Tên tóc vàng chặn đường cô:

“Kết bạn QQ đi mà, đều là người cùng thôn cả, không có phương thức liên lạc thì bất tiện lắm.”

Hạ Hòa thấy rất phiền, cái cảm giác bực bội này cứ dâng lên khi cô nhìn thấy một đám thanh niên lêu lổng trong phòng, nhìn thấy tàn thuốc vương vãi trên cái chăn mình sẽ phải đắp vào buổi tối và cả những lời đùa cợt không đứng đắn cùng ánh mắt cười cợt kia.

“Tôi không có.”

Hạ Hòa kìm nén cơn giận, lặp lại lời vừa rồi một lần nữa.

Tên tóc vàng không tin, định nói thêm gì đó thì bị Hạ Thiên túm cổ áo lôi ra:

“Nó đã bảo không có là không có, mày tưởng ai cũng như mày à, suốt ngày ăn không ngồi rồi. Người ta là người sắp thi đại học đấy, không chừng ngày nào đó lại trở thành sinh viên đầu tiên của cái thôn này không biết chừng.”

Gã tóc đỏ ngồi trên sô pha cười nói:

“Ha ha ha, vậy thì nhà mày chẳng phải là quang tông diệu tổ sao.”

“Thôi đi, có phải thằng Hạ Thiên đi học đại học đâu mà quang với chả diệu.”

“Ha ha ha.”

“Cái đệch nhà mày...”

Hạ Hòa bước ra khỏi phòng khách giữa những tiếng cười nhạo và tiếng chửi thề của Hạ Thiên.

Chỗ ngủ bị đám Hạ Thiên chiếm mất rồi, cô phải tìm một chỗ khác để ngủ thôi.

Cô đi lên lầu, giơ tay gõ gõ cửa phòng em gái út.

Hạ Phỉ ra mở cửa, nhìn thấy cô thì thoáng sững người:

“Có việc gì không?”

“Dưới nhà ồn quá, chị lên phòng em ngủ nhờ dưới đất một đêm.”

Hạ Hòa nói.

Vẻ mặt Hạ Phỉ lộ rõ sự không vui:

“Vào đi.”

Hạ Hòa thấy phản ứng của nó thì chân cũng chẳng buồn nhấc lên nữa, nói:

“Thôi, chị sang phòng của chị cả vậy.”

Hạ Thiến “được” một tiếng rồi xoay người đóng sập cửa lại.

Sau khi chị cả đi lấy chồng thì căn phòng đó liền để trống. Hạ Hòa đẩy cửa bước vào, một mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, cô dùng tay che mũi lại, bật đèn rồi mở cửa sổ cho thoáng khí.

Trong phòng có giường nhưng trên giường chất đầy đồ vật linh tinh.

Từ khi Hạ Thiến kết hôn, những đồ đạc liên quan đến cô ta trong căn nhà này cứ biến mất từng chút một.

Ngay cả bản thân Hạ Thiến cũng vậy, cứ hễ nhắc đến cô ta là người ta lại chỉ nói về con cái và chồng, cứ như thể cô ta sinh ra đã bị trói buộc với những người đó vậy.

Ngày mai đi tảo mộ cùng Thẩm Dịch xong là phải về trường ngay.

Hạ Hòa cũng lười dọn dẹp, tìm một tấm chiếu trải xuống đất, lôi thêm hai cái chăn, một cái trải một cái đắp rồi cứ thế mà ngủ.

Cô không bị mất ngủ nhưng lại gặp ác mộng cả đêm, sáng sớm tỉnh dậy trán đầm đìa mồ hôi lạnh.

Lúc thì mơ thấy dì Mạnh Vi, lúc lại thấy chị Trần Nhã rồi lại thấy Hạ Thiến biến thành một người trong suốt ngay trước mặt mình.

Hôm nay đã hứa với Thẩm Dịch là cùng lên núi nên Hạ Hòa rửa mặt xong liền đi ra ngoài.

Trời vừa hửng sáng, những tia nắng len lỏi qua tầng mây dày đặc chiếu xuống thôn xóm.

Hạ Hòa vừa tới cổng nhà Thẩm Dịch thì cậu đã mở cửa.

“Trùng hợp vậy sao?”

Hạ Hòa nói.

“Đoán là cậu sắp tới nên ra đón thôi.”

Thẩm Dịch đáp.

“Cậu giỏi tính toán thời gian thật đấy.”

Hạ Hòa nhận xét.

“Tôi nấu mì rồi, ăn xong rồi hãy đi.”

Thẩm Dịch bảo.

“Được.”

Mùi thơm của nước dùng gà hòa quyện với sợi mì khiến Hạ Hòa cảm thấy đói bụng.

Tối qua chẳng ăn được gì nên bụng cô trống rỗng nhưng khi ăn cô vẫn cảm thấy từ cổ họng xuống đến dạ dày đều đầy ứ, chẳng ăn được bao nhiêu.

Lúc Thẩm Dịch dọn bàn, sắc mặt cậu rất khó coi, cậu liếc nhìn cô một cái nhưng không nói gì.

Hai người ăn xong, Thẩm Dịch bỏ phần thịt gà đã lọc riêng vào bát rồi cả hai cùng lên núi.

Mấy ngày Thanh minh trời cứ mưa rả rích, đường núi trơn trượt lầy lội, Hạ Hòa mấy lần suýt ngã nhào.

Cũng may là đến trước bia mộ của Mạnh Vi mà vẫn chưa bị ngã lần nào.

Xung quanh mộ của Mạnh Vi cỏ dại mọc um tùm, Thẩm Dịch dọn dẹp sạch cỏ rồi mới bắt đầu làm lễ.

Cạnh mộ Mạnh Vi có thêm một gò đất nhỏ, lớp đất đắp lên trông vẫn còn rất mới.

Hạ Hòa nhìn mấy lần.

Thẩm Dịch quỳ trước bia mộ dập đầu mấy cái rồi thắp nhang và nến lên.

Hạ Hòa cũng cúi đầu vái mấy cái.

Làm xong những việc này, Thẩm Dịch thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuống núi.

Vừa thu dọn xong thì thấy trên con đường mòn lầy lội có người đang đi tới.

Vì khoảng cách quá xa nên Hạ Hòa nhìn không rõ, cô đoán chắc là người nhà của cái gò đất nhỏ bên cạnh Mạnh Vi.

Lúc lên núi thì không ngã, đến lúc về thì Hạ Hòa mới biết mình đã mừng quá sớm.

Thẩm Dịch còn chưa kịp dặn "cẩn thận" thì cô đã ngã sấp mặt.

Thẩm Dịch định kéo cô lại nhưng không kịp.

Trong khoảnh khắc lao xuống, Hạ Hòa đã dùng tay chống xuống trước mới tránh được việc gương mặt tiếp xúc thân mật với mặt đất.

Thẩm Dịch chạy tới ngồi xổm xuống đỡ cô:

“Có sao không?”

Hạ Hòa nhất thời không biết nên cười hay nên bực:

“Không sao.”

Người thì không sao nhưng trên người toàn là bùn đất. Hạ Hòa nghĩ mình cũng lớn đầu rồi, cái trình độ ngã này mà là hồi nhỏ thì chắc chắn bị đánh cho hai tiếng đồng hồ.

“Lúc đi đường thì đừng có nghĩ đông nghĩ tây nữa.”

Thẩm Dịch nhắc nhở.

Hạ Hòa giơ bàn tay dính đầy bùn lên làm bộ thề thốt:

“Biết rồi, hậu quả sờ sờ ra đây rồi này.”

Thẩm Dịch cũng không chê cô bẩn, đưa tay kéo cô ra khỏi đống bùn đất. Vốn dĩ chỉ có một người dính bùn, giờ thì cả hai đều lấm lem như nhau.

“Đừng để bẩn hết quần áo của cậu.”

Hạ Hòa giơ tay từ chối.

Đôi mắt đen nhánh của Thẩm Dịch liếc cô một cái, Hạ Hòa ngoan ngoãn ngậm miệng.

“Ngã có đau không?”

Thẩm Dịch hỏi.

“Không, tôi dùng tay chống rồi, chỉ có quần áo là bẩn thôi.”

Hạ Hòa đáp.

“Người không sao là được.” Thẩm Dịch nói, dứt lời cậu lại nhìn cô với vẻ bất mãn, đôi lông mày nhíu chặt lại như miếng quẩy xoắn, giọng điệu cũng chẳng mấy vui vẻ: “Cậu đi đường không thể tập trung một chút được sao? Ngã xuống thế này không thấy đau à?”

Hiếm khi thấy Thẩm Dịch nổi cáu. Để lông mày cậu không còn nhíu lại như miếng quẩy nữa, Hạ Hòa quyết định thẳng thắn nhận lỗi.

“Đảm bảo không có lần sau.”

Thẩm Dịch không thèm để ý đến cô, cứ thế kéo vạt áo của mình ra lau tay cho cô.

Chiếc áo phông trắng nhanh chóng bị bùn nhuộm thành màu vàng.

“Có giặt sạch được không nhỉ?”

Hạ Hòa lo lắng hỏi.

Thẩm Dịch liếc cô một cái, cô lại ngoan ngoãn im lặng. Lúc Thẩm Dịch giận trông cũng khá đáng sợ.

Hai người vừa ngã một cú, lúc đứng lên mới phát hiện bóng người đằng xa đã đi đến trước mặt.

“Hạ Hòa, sao thế này? Sao cả người toàn bùn thế kia, không sao chứ cháu?”

“Cháu bị ngã một cái thôi ạ, không sao đâu. Thím Trần lên núi ạ?”

Hạ Hòa nói.

Đi sau thím Trần còn có vài người nữa, Hạ Hòa dựa vào ký ức để nhận mặt từng người một.

Ba của Trần Nhã, anh trai cô ấy, còn người phụ nữ trung niên đi phía sau chắc là chị dâu, dắt theo một bé gái chắc là cháu gái. Hôm nay Hạ Hòa không thấy đứa trẻ mà thím Trần cõng trên lưng hôm qua đâu.

Vẻ mặt thím Trần không còn nụ cười mà thay vào đó là sự đau buồn:

“Con Nhã táng ngay cạnh vợ nhà họ Thẩm đây này. Hôm nay chẳng phải Thanh minh sao, gia đình thím qua thăm nó.”

Hạ Hòa sững người một lúc lâu mới đáp lại được:

“Hóa ra là vậy ạ.”

“Nếu cháu không vội thì qua nhìn nó một chút, dù sao lúc còn sống nó cũng thân với cháu nhất.”

Thím Trần nói.

“Tụi cháu không đi đâu ạ, chiều nay tụi cháu phải về trường rồi.”

Thẩm Dịch lên tiếng.

“Vậy à, thế cũng được. Vậy thím không làm mất thời gian của hai đứa nữa.”

Thím Trần nói.

Hạ Hòa há miệng mấy lần nhưng không thốt nên lời.

Sau khi chào tạm biệt người nhà họ Trần, cái cảm giác đầy ứ, tức nghẹn hôm qua lại một lần nữa lấp đầy dạ dày và cổ họng của Hạ Hòa.

Người chôn cạnh dì Mạnh Vi chính là chị Trần Nhã, là chị Trần Nhã, chị ấy giờ đã biến thành một gò đất nhỏ rồi.

Từ lúc nhìn thấy thím Trần, trong đầu Hạ Hòa chỉ toàn là hình ảnh của Trần Nhã. Thẩm Dịch đã nhắc nhở rất nhiều lần bảo cô chú ý dưới chân.

Cái cảm giác sợ hãi như sắp bị nuốt chửng của ngày hôm qua lại ập đến với Hạ Hòa.

Đôi chân đi đường cứ nhũn ra, cuối cùng Thẩm Dịch phải cưỡng ép cõng cô xuống núi.

Cả người đầy bùn đất thế này thì không thể về trường được, Thẩm Dịch dự tính sẽ về thay quần áo trước, thu dọn đồ đạc rồi qua nhà Hạ Hòa đợi cô thay đồ xong sẽ cùng nhau về trường.

Hạ Hòa thấy thế rất lãng phí thời gian, cô năm lần bảy lượt cam đoan với Thẩm Dịch là mình không sao, chỉ là hơi bủn rủn chân tay thôi rồi cô tự đi về nhà trước.

Trước Tiếp