Hòa Hòa - Hoan Nam Lương

Chương 38: Bóng tối bủa vây

Trước Tiếp

Hạ Hòa làm xong hai tờ đề thì buồn ngủ không chịu nổi.

Bởi vì không có phòng riêng cũng chẳng có giường riêng, Hạ Hòa tự đi tìm chăn gối trong tủ rồi nằm co quắp trên sô pha suốt một đêm.

Sáng hôm sau bò dậy, Hạ Hòa thấy may mắn vì lần này chỉ được nghỉ có ba ngày.

Cả đêm cô ngủ không ngon giấc, sáng ra còn bị vẹo cổ, lúc quay đầu cái cảm giác tê tái ấy thực sự không còn gì để nói.

Trong nhà không có ai. Theo quy củ Thanh Minh mọi năm thì đàn ông lên núi tế lễ, phụ nữ ở nhà nấu cơm.

Hạ Hòa lớn ngần này rồi mà vẫn chưa từng thấy cái gọi là từ đường của gia đình ở đâu, lý do rất đơn giản: vì cô là con gái.

Hạ Hòa tự nấu chút mì ăn rồi đi bộ ra khỏi cửa.

Mỗi năm chỉ về một lần, nhìn những nơi quen thuộc trong thôn, Hạ Hòa có cảm giác vừa gần gũi vừa xa lạ, rất mới mẻ.

Đi dạo đến trước cửa nhà Trần Nhã, cô thói quen đứng dưới chân tường nhìn xem phòng của Trần Nhã có sáng đèn hay không.

Hồi nhỏ cao đến mức phải kiễng chân mới nhìn thấy ánh đèn phía sau tường bao, lúc này cô mới phát hiện bức tường ấy giờ chỉ cao đến cổ mình.

Khi còn bé cảm thấy rất nhiều thứ đều thật lớn lao, hiện tại nhìn lại cũng chẳng to tát đến thế, thậm chí còn thấy có chút nhỏ bé.

Hạ Hòa đứng trước cửa nhà Trần Nhã tự vui vẻ một mình một lúc, vừa xoay người định đi thì có người gọi cô lại.

“Hạ Hòa.”

Hạ Hòa quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, là mẹ của Trần Nhã. Bà đang dắt một bé gái, trên lưng lại cõng thêm một đứa nhỏ nữa không rõ là trai hay gái.

“Thím Trần ạ.”

Hạ Hòa chào một tiếng.

“Đúng là cháu thật rồi, lớn thế này rồi thím suýt chút nữa không nhận ra.”

Mẹ Trần đi về phía cô.

Hạ Hòa cười khẽ:

“Cũng bình thường ạ.”

“Vào nhà thím ngồi chơi chút đi.”

Thím Trần nói.

“Dạ thôi, cháu còn có việc ạ.”

Thím Trần mỉm cười với cô:

“Trước đây chỉ có cháu là thân với con Nhã nhất.”

Nhắc đến Trần Nhã, lần cuối Hạ Hòa gặp cô ấy là năm ngoái. Lúc đó Trần Nhã đã mang thai bụng lùm lùm, đến giờ Hạ Hòa vẫn không biết cô ấy sinh con trai hay con gái.

“Chị ấy vẫn khỏe chứ ạ?”

Hạ Hòa hỏi.

Nụ cười trên mặt mẹ Trần lập tức sụp đổ, nước mắt cứ thế trào ra:

“Cái con bé đó số khổ quá.”

Trong lòng Hạ Hòa dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Mẹ Trần lau mặt, chỉ tay vào đứa trẻ đang cõng trên lưng:

“Con trai nó đấy.”

“Chị Trần Nhã vẫn khỏe chứ ạ?”

Hạ Hòa hỏi lại lần nữa.

“Con bé đó mệnh khổ quá cháu ơi. Ngày sinh con vì băng huyết nên không qua khỏi, đến mặt con trai lần cuối cũng chẳng kịp nhìn.”

Trong nháy mắt, cả người Hạ Hòa lạnh toát, lạnh từ đầu xuống chân. Cô mất nửa phút mới tiêu hóa được lời mẹ Trần vừa nói.

Cô chỉ vào đứa trẻ trên lưng mẹ Trần giọng run rẩy khó nhọc:

“Con của chị Trần Nhã ạ?”

Mẹ Trần gật đầu.

“Chị Trần Nhã vì nó mà mất mạng sao?”

Câu hỏi của Hạ Hòa lúc này nghe có phần gay gắt, tuyệt tình.

Mẹ Trần không ngờ cô lại phản ứng như vậy đành gật đầu.

Đầu óc Hạ Hòa như ngừng hoạt động, cô lại chỉ vào đứa trẻ trên lưng thím Trần:

“Chị Trần Nhã vì nó mới chết.”

Lời này nói ra thực sự không được lễ phép cho lắm, sắc mặt mẹ Trần biến đổi nhưng bà ấy vẫn nhẫn nại giải thích:

“Không phải, là do mệnh nó không tốt, con bé này số khổ thôi.”

“Dù sao thì nó cũng để lại cho nhà thím một niềm an ủi.”

“Là con trai cũng coi như là có người nối dõi rồi.”

“Sau này thím sẽ nuôi nấng nó nên người...”

Mẹ Trần còn nói thêm gì đó nhưng Hạ Hòa không nghe lọt tai nữa.

Mệnh không tốt, số khổ.

Chị ấy rõ ràng có thể không kết hôn, rõ ràng có thể không sinh con. Sức khỏe của chị ấy vốn đã không tốt tại sao nhất định phải ép sinh con bằng được?

Rõ ràng là vì sinh con mà chết, giờ lại đổ lỗi cho mệnh khổ.

Chị ấy đã dùng mạng mình để đổi lấy mạng của một người khác.

Bà ấy nói "cũng may là con trai", đó là lời từ chính miệng mẹ ruột chị ấy nói ra.

Nối dõi, nối dõi quan trọng đến thế sao?

Nói cứ như thể mạng của Trần Nhã không phải là mạng người vậy.

Hạ Hòa đột nhiên nhớ tới Dương Nhứ. Tối hôm sau ngày Mạnh Vi mất, cô đã gặp Dương Nhứ khi đó đã đi lấy chồng trên đường về nhà.

Lúc ấy cô không để tâm, sau này mới nghe nói cô ấy vừa sinh con xong là nhà chồng liền đuổi cô ấy về.

Dương Nhứ là một con người nhưng bọn họ lại coi cô ấy như một công cụ để mang những đứa trẻ đến với thế giới này.

Vậy còn Trần Nhã thì sao?

Chính mình thì sao, Hạ Thiến thì sao và Mạnh Vi thì sao?

Hạ Hòa cảm thấy trong não mình như có thứ gì đó muốn nổ tung, đầu óc cô rối thành một nùi.

Sự thật về cái chết của Trần Nhã giáng một đòn quá mạnh vào cô khiến cô nhất thời không thể gượng dậy nổi.

Cô hớt hải chạy về nhà, muốn tìm một gian phòng để trốn vào đó một mình.

Hạ Thiên và mấy đứa con trai khác trong thôn đang ngồi hút thuốc ở phòng khách.

Có đứa thấy cô chạy vào thì gọi một tiếng:

“Ô gà ác về rồi à.”

Hạ Hòa đã quên mất rằng trong cái nhà này cô không có phòng riêng.

Phòng khách khói thuốc mù mịt, nồng nặc đến mức khiến Hạ Hòa thấy buồn nôn.

Cô lại chạy ra khỏi cửa, bây giờ cô chỉ muốn tìm một nơi nào đó để nấp đi.

Cô chạy đến nhà Thẩm Dịch rồi giơ tay gõ cửa.

Thẩm Dịch ra mở cửa.

“Làm sao vậy?”

Thẩm Dịch rõ ràng bị bộ dạng này của cô dọa sợ.

“Cậu có ở nhà một mình không?”

Hạ Hòa hỏi.

Thẩm Dịch trả lời rất nhanh:

“Tôi ở nhà một mình, ông ta nghe nói tôi về là đi mất rồi.”

“Được.”

Sắc mặt Hạ Hòa rất tệ, răng cắn chặt, cả người run rẩy vô thức.

“Tôi vào được không?”

Cô hỏi.

Thẩm Dịch mở rộng cửa, Hạ Hòa đi thẳng vào phòng của Thẩm Dịch, cởi giày rồi bò lên giường cậu kéo chăn trùm kín đầu mình lại.

Thẩm Dịch đi theo vào, sợ cô làm mình ngộp thở nên lấy tay kéo ra một khe hở:

“Đừng để bị ngạt.”

Hạ Hòa đáp một tiếng "được".

Mãi đến tận sập tối, Hạ Hòa vẫn giữ nguyên trạng thái đó.

Buổi chiều Thẩm Dịch sang nhà hàng xóm mua một con gà về thịt rồi hầm lên.

Trời vừa sẩm tối, mùi canh gà thơm nức đã tỏa ra.

Thẩm Dịch gắp đầu gà và đùi gà ra rồi bưng vào trong phòng.

Hạ Hòa không nhắm mắt, đôi mắt đờ đẫn nhìn trân trân lên trần nhà.

Thẩm Dịch vào rồi cô cũng chẳng có phản ứng gì.

“Ăn chút gì đi đã, chuyện khác tính sau.”

Thẩm Dịch nói.

Ánh mắt rệu rã của Hạ Hòa bắt đầu tụ tiêu lại.

Thẩm Dịch không hỏi Hạ Hòa đã xảy ra chuyện gì, khi nào cô muốn nói thì sẽ nói.

“Chị Trần Nhã mất rồi.”

Hạ Hòa lên tiếng.

Thẩm Dịch sững người một chút.

“Người ta bảo vì sinh con nên mới mất.”

Hạ Hòa nói tiếp.

“Mẹ chị ấy nói chị ấy mệnh khổ.”

Thẩm Dịch giống như nhiều năm về trước “ừ” một tiếng để biểu thị mình đang nghe.

Thật kỳ quái, cô không hề rơi nước mắt. Từ lúc biết tin Trần Nhã mất đến giờ cô không rơi một giọt nước mắt nào.

“Có thật là vì chị ấy mệnh khổ không?”

Hạ Hòa hỏi.

Thẩm Dịch không biết phải trả lời câu hỏi này thế nào.

Là vì mệnh khổ sao?

Cậu không biết.

Nếu Trần Nhã vẫn còn đi học, cô ấy thông minh như vậy chắc chắn có thể đỗ một trường đại học tốt. Nếu cô ấy không kết hôn, nếu cô ấy không sinh con...

Thẩm Dịch dìu cô ngồi dậy trên giường, kéo ra ngoài sân, múc canh gà trộn cơm đặt trước mặt cô rồi lại vào phòng bưng nốt bát đựng đầu gà và đùi gà ra, nói:

“Ăn cơm trước đã.”

Hạ Hòa “ừ” một tiếng, có chút thẫn thờ xúc cơm vào miệng. Hôm nay cô chẳng nếm ra vị gì, thịt ăn cũng chẳng khác gỗ là mấy.

Thẩm Dịch múc một bát canh, dùng tay thử đáy bát thấy không còn quá nóng mới đưa đến trước mặt cô.

Hạ Hòa giơ tay bưng lên uống sạch.

Cô không đói, từ dạ dày lên đến cổ họng đều thấy đầy ứ, có cảm giác như bị sợi dây thừng siết chặt khiến cô không thở nổi.

Uống canh xong, cô đứng dậy nói:

“Tôi về trước đây.”

Thẩm Dịch cũng đứng lên theo:

“Tôi đưa cậu về.”

“Được.”

“Cậu đợi tôi một chút, tôi vào phòng lấy cái đèn pin.”

Hạ Hòa đồng ý.

Thẩm Dịch vào phòng lấy đèn pin rồi cùng Hạ Hòa ra cửa.

Đêm ở trong thôn không ồn ào như ở trường học, chỉ có tiếng ve kêu quen thuộc khiến Hạ Hòa tỉnh táo lại đôi chút.

“Nhìn dưới chân kìa.”

Thẩm Dịch dặn.

“Cậu còn sợ tôi làm trẹo chân sao.”

Hạ Hòa nói.

Cô đang cố gắng tạo ra một bầu không khí nhẹ nhàng.

Thẩm Dịch cau mày:

“Đừng nói bậy.”

Hạ Hòa không nói tiếp nữa, bốn phía bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, ngoại trừ tiếng ve kêu thỉnh thoảng vang lên thì hoàn toàn không nghe thấy âm thanh nào khác.

Trong bóng đêm, chỉ có vầng sáng nhỏ từ chiếc đèn pin trên tay Thẩm Dịch phát ra.

Toàn bộ ngôi thôn như bị bao phủ bởi bóng tối, Hạ Hòa đã tìm được một từ ngữ chính xác để hình dung: nó giống như con quỷ đang há cái mồm đầy máu, nuốt chửng con người đến mức xương cốt cũng chẳng còn.

Nghĩ như vậy, Hạ Hòa đột ngột rùng mình một cái.

Dì Mạnh Vi, chị Trần Nhã chẳng phải đều bị nuốt chửng đến mức chẳng còn mẩu xương sao?

Nếu cô cứ mãi ở lại đây liệu có bị nuốt chửng như thế không?

Liệu có đến mức xương cốt cũng không còn không!!!

Càng nghĩ càng sợ hãi, răng cô va vào nhau cầm cập.

Thẩm Dịch dừng bước, ánh đèn pin chiếu lên mặt cô:

“Làm sao vậy?”

“Cậu lạnh à?”

Thẩm Dịch hỏi.

Hạ Hòa lắc đầu, không hiểu tại sao cậu lại hỏi vậy:

“Không lạnh.”

“Không lạnh mà sao cậu lại run như cầy sấy thế kia?”

Thẩm Dịch nói.

“Hả?”

Thẩm Dịch vừa nói xong, Hạ Hòa mới nhận ra mình đang run rẩy nhẹ.

Cô không lạnh, cô cũng không biết tại sao mình lại run.

Thẩm Dịch chuyển đèn pin sang tay bên kia rồi tự nhiên nắm lấy tay Hạ Hòa.

Lòng bàn tay Thẩm Dịch rất nóng, hơi ấm không ngừng truyền sang người Hạ Hòa khiến đầu óc đang mụ mị của cô tìm lại được một tia sáng suốt.

Hai nhà cách nhau không xa, đi vài bước chân là đến nhà Hạ Hòa.

Nhìn từ cửa vào, đèn trong nhà đang bật, Hạ Hòa không để Thẩm Dịch vào trong.

Thẩm Dịch nhìn cô với vẻ không yên tâm.

Hạ Hòa xua xua tay nói:

“Không sao đâu.”

“Sáng mai lên núi đừng quên gọi tôi nhé.”

Thẩm Dịch đáp lời "được".

Trước Tiếp