Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ba của Hà Văn Văn đã gặp Thẩm Dịch và Hạ Hòa rất nhiều lần nên cũng coi như là người quen.
Hạ Hòa vừa ngồi lên xe liền chào một tiếng:
“Cháu chào chú.”
Thẩm Dịch cũng hùa theo gọi:
“Cháu chào chú.”
Ba Hà vui vẻ gật gật đầu “Ừ” một tiếng.
Hà Văn Văn kéo cửa ghế phụ lái ra:
“Mệt chết con rồi.”
“Vất vả cho con gái rồi, mẹ con ở nhà đang hầm món chân giò mà con thích ăn đấy.”
Ba Hà nói.
Hà Văn Văn xua tay:
“Lần này con kiên quyết không ăn đâu, cứ mỗi lần nghỉ lễ về là con lại béo lên mấy cân.”
“Béo chỗ nào?” Ba Hà cau mày không đồng tình: “Nó béo à?”
“Không béo đâu ạ, gầy trơ cả xương ra rồi.”
Hạ Hòa nói.
Đối với sự hùa theo của Hạ Hòa, ba Hà rất hài lòng:
“Đấy chú đã bảo mà, béo chỗ nào cơ chứ.”
Hà Văn Văn quay lại trừng mắt lườm Hạ Hòa một cái:
“Cậu đừng có mà hùa vào, đang nói gầy, về nhà hai người họ có thể cho tôi hầm nguyên cả một con lợn đấy.”
Hạ Hòa vui vẻ cười ngặt nghẽo không đứng thẳng nổi lưng.
Từ lúc lên cấp ba, Hạ Hòa và Thẩm Dịch chỉ về quê vào dịp Thanh Minh, còn nghỉ đông và nghỉ hè hai người đều đi làm thêm ở khắp nơi.
Từ mấy cửa hàng quanh trường cho đến cửa hàng tiện lợi ở trung tâm thành phố có mức lương cao, không nợ lương, ông chủ dễ tính, Hạ Hòa đều nắm rõ trong lòng bàn tay.
Những ngày lễ tết được trả lương gấp ba, Hạ Hòa và Thẩm Dịch cứ dựa vào mấy công việc lặt vặt này mà chống đỡ từ năm lớp 10 đến tận lớp 11.
Mỗi khi phải học đến nửa đêm hoặc làm thêm đến tận rạng sáng mới về trường, Hạ Hòa đều thấy may mắn vì mình có sức khỏe tốt.
Từ thành phố về đến huyện phải mất hai ba tiếng đồng hồ. Trước khi lên xe Thẩm Dịch đã mua bốn chai nước khoáng và mua ba lon nước Red Bull cho ba Hà, còn mua thêm mấy hộp sữa chua cho Hà Văn Văn.
Đối với hoàn cảnh của hai đứa, ba Hà cũng biết. Lúc Thẩm Dịch đưa nước qua, chú ấy còn tỏ vẻ tức giận, giọng điệu cũng không được vui:
“Cháu mua mấy thứ này làm gì.”
Hà Văn Văn vừa uống sữa chua vừa nói:
“Ba cứ uống đi, có hai lon Red Bull thôi mà, phản ứng của ba làm như Thẩm Dịch đang hối lộ ba vậy.”
Ba Hà lườm cô ấy một cái:
“Nói linh tinh cái gì đấy.”
Hà Văn Văn đón lấy chai nước Thẩm Dịch đưa, mở nắp rồi đưa cho ba mình:
“Không nói nữa, không nói nữa, ba cứ uống đi.”
Ba Hà cũng không từ chối, đợi đến lúc con gái trừng mắt muốn rớt cả tròng ra ngoài mới chịu uống.
Từ lúc xe lăn bánh, Hạ Hòa chẳng ho he câu nào, mắt nhắm nghiền không biết là ngủ thật hay chỉ đang chợp mắt.
Nói chung là im thin thít.
Hà Văn Văn cũng ngáp hai cái, quay sang nói với ba:
“Con ngủ trước đây.”
Hạ Hòa mở mắt hai lần, lần nào vừa mở mắt ra là Thẩm Dịch đã vặn sẵn chai nước khoáng đưa đến trước mặt cô.
Tu ừng ực mấy ngụm, cảm giác buồn nôn trong dạ dày cũng bị ép xuống đôi chút.
Rồi cô lại nhắm mắt.
“Hạ Hòa say xe nhỉ?”
Ba Hà hỏi.
Thẩm Dịch “vâng” một tiếng:
“Từ nhỏ cậu ấy đã thế rồi ạ.”
“Ngồi nhiều rồi sẽ quen thôi.” Ba Hà nói rồi liếc nhìn qua gương chiếu hậu: “Con bé này say có vẻ nặng đấy. Mẹ con bé Văn Văn cũng say nhưng ngồi xe chú thì không say đâu.”
“Ha ha ha, chú nghĩ chắc là do chú lái xe giỏi đấy.”
Ba Hà còn chưa kịp cười xong thì Hạ Hòa đã nhíu mày mở mắt ra. Thẩm Dịch liền lấy từ trong cặp ra hai cái túi nilon, mở sẵn và hứng ngay trước mặt cô.
Hạ Hòa không kìm được nôn thốc nôn tháo. Đã biết trước hôm nay phải về quê nên từ sáng đến giờ Hạ Hòa chẳng ăn gì, dĩ nhiên là nôn cũng chẳng ra thứ gì.
Thẩm Dịch lại vặn chai nước thứ hai đưa đến trước mặt cô.
Hạ Hòa lại tu ừng ực hai ngụm.
Suốt dọc đường Hạ Hòa không biết mình đã tỉnh lại mấy lần, nôn mấy bận. Đến khi về tôii huyện trông cô chẳng khác nào cái xác không hồn.
Hà Văn Văn giúp đỡ dìu người từ trên xe xuống:
“Lần sau đi xe nhớ mua thuốc chống say đi nhé, tôi nhìn cậu mà thấy khó chịu lây luôn đấy.”
Hạ Hòa giơ tay làm ký hiệu OK.
Sau khi tạm biệt hai ba con nhà họ Hà, Hạ Hòa với phương châm thà chịu khổ một lần cho xong, không dừng lại nghỉ ngơi mà bắt luôn chuyến xe về quê.
Hai năm nay đường cao tốc đã thông, từ huyện về thôn chỉ mất hơn ba mươi phút chứ không cần phải ra thị trấn chuyển xe nữa, điều này giúp Hạ Hòa đỡ khổ đi rất nhiều.
Từ huyện về đến cổng thôn thì trời đã nhá nhem tối.
Nhà Thẩm Dịch ở ngay cổng thôn, nhà Hạ Hòa ở giữa thôn nên đến nhà Thẩm Dịch trước.
“Tôi về trước đây, cậu nghỉ ngơi sớm đi nhé.”
Thẩm Dịch nói.
Hạ Hòa gọi với theo:
“Thẩm Dịch.”
Thẩm Dịch quay đầu lại nhìn cô.
“Đừng đánh nhau với ông ta nữa.”
Hạ Hòa dặn.
Thẩm Dịch “ừ” một tiếng,
“Tôi biết rồi, tôi sẽ không làm thế đâu.”
Năm tốt nghiệp cấp hai, cô và Thẩm Dịch lên thành phố S. Thẩm Dịch bảo cậu phải về đi học, Hạ Hòa cứ ngỡ cậu đã nghĩ thông nên lúc về cũng không suy nghĩ gì nhiều.
Kết quả ngay tối đầu tiên khi trở về, Thẩm Dịch đã xách dao đi chém vào tay Thẩm Võ một vết thương sâu hoắm, máu chảy đầm đìa.
Chuyện đó lúc bấy giờ làm ầm ĩ lên rất lớn, Thẩm Võ báo cảnh sát khiến Thẩm Dịch suýt chút nữa bị tống vào trại giáo dưỡng thanh thiếu niên. Cuối cùng vẫn là Thẩm Thu đứng ra ngăn cản.
Thẩm Võ có nát thì cũng nát bấy rồi nhưng thành tích học tập tốt như vậy của Thẩm Dịch không thể đứt gánh giữa đường được, nhà họ Thẩm chỉ còn mỗi một mầm mống duy nhất này thôi.
Nói cho cùng cũng chẳng phải vì nghĩ cho Thẩm Dịch.
Một tháng sau đó Thẩm Dịch và Thẩm Võ cứ ba ngày đánh lớn, hai ngày đánh nhỏ. Lão Thẩm Võ từ nhỏ đã là một tên lưu manh, giờ già rồi thì là một lão lưu manh, lần nào Thẩm Dịch cũng liều mạng lao vào đánh hắn ta.
Có lúc Hạ Hòa nghi ngờ, Thẩm Dịch cố ý chọc giận lão Thẩm để hắn ta đánh chết mình cho xong.
Có một lần Thẩm Dịch bị đánh đến mức phải nằm liệt giường một tuần làm Thẩm Thu sợ mất mật, vội vàng kéo người về nhà mình.
Thẩm Dịch lúc nào cũng ôm khư khư cuốn sổ tay Mạnh Vi để lại. Suốt khoảng thời gian đó, tính tình cậu trở nên cực kỳ tệ hại.
Ngoại trừ Hạ Hòa, ai lại gần cậu cũng bị cậu quát tháo, đập phá đồ đạc thậm chí là đánh người.
Thẩm Thu hết cách đành phải sang nhờ Hạ Hòa mang cơm đến cho Thẩm Dịch.
Tính cách của Hạ Hòa ấy à, cậu mà cứng đầu thì cô còn cứng đầu hơn. Ban đầu cô còn khuyên nhủ Thẩm Dịch, khuyên vài lần không có tác dụng thì cô liền trực tiếp ra tay, đập cho Thẩm Dịch một trận tơi bời.
Đánh xong lại ép người ta ăn cơm.
Thẩm Dịch cũng bướng bỉnh, cứ ngoan cố không chịu ăn.
Nhưng cậu đang mang thương tích đầy người, lại tự chuốc lấy đau đớn, đối diện với Hạ Hòa cậu không thể thực sự nổi giận cuối cùng vẫn bị ép phải ăn.
Cứ giằng co như vậy suốt một tuần, Hạ Hòa đã nhìn ra Thẩm Dịch là thực sự muốn chết và muốn kéo lão Thẩm chết cùng.
Cô liền mở cuốn sổ tay của Mạnh Vi ra.
Mỗi ngày cô đều đọc hai bài. Trong đó, dì Mạnh viết rất nhiều điều về Thẩm Dịch.
Thẩm Dịch lần đầu tiên biết ăn cơm, Thẩm Dịch lần đầu tiên biết đi, Thẩm Dịch lần đầu tiên gọi tiếng "mẹ".
Còn có cả những kỳ vọng bà dành cho Thẩm Dịch. Trong nhật ký bà viết, đợi đưa Thẩm Dịch về nhà sẽ đổi họ cho cậu để Thẩm Dịch theo họ Mạnh của bà ấy, còn đổi tên thành gì thì bà vẫn chưa nghĩ ra.
Đọc đến không biết bài thứ mấy, Thẩm Dịch cuối cùng cũng nghĩ thông.
Cậu dọn về căn sân nhà cũ mà Mạnh Vi từng ở, thỉnh thoảng lại đánh nhau với Thẩm Võ một trận.
Cậu ít nói hơn hẳn. Hạ Hòa trước đây cứ nghĩ mình có thể đoán được cậu đang nghĩ gì nhưng hiện tại cô cũng chẳng chắc nữa.
Đa phần thời gian Thẩm Dịch im lặng đến đáng sợ, cậu lao vào học hành còn điên cuồng hơn trước lại đam mê tham gia đủ các loại kỳ thi học sinh giỏi, cứ như kẻ liều mạng vậy.
Hạ Hòa xua xua tay:
“Được rồi, đánh cũng được nhưng liệu hồn đấy, đừng để phải vào viện nữa.”
Thẩm Dịch hiếm khi nở nụ cười:
“Tôi biết rồi, cậu cũng đừng bận tâm.”
“Chịu thôi, số tôi là số hay bận tâm mà.”
“Tôi đi đây.”
Hạ Hòa nói.
Thẩm Dịch gật đầu:
“Cậu đi đi, tôi nhìn cậu đi.”
“Được.” Hạ Hòa vừa bước đi một bước lại quay đầu nói với Thẩm Dịch: “Ngày mốt đi thì nhớ đợi tôi cùng đi nhé.”
Thẩm Dịch hơi sững lại rồi đáp lời:
“Được.”
Hạ Hòa vừa đến cổng nhà liền thấy thằng em Hạ Thiên và ba Hạ đang đi ra cổng.
Thấy cô về, ba Hạ buông thõng một câu:
“Mày còn nhớ mình có cái nhà này à.”
Hạ Hòa “vâng” một tiếng rồi tự xách cặp đi vào trong nhà.
Chỉ có Hạ Thiên là liếc nhìn cô hai cái rồi mới lững thững đi theo ba.
Lần gần nhất Hạ Hòa về nhà là dịp Thanh Minh năm 10, khi đó Thẩm Dịch phải về nên cô về theo cậu.
Thời gian còn lại cô đều bận đến tối mắt tối mũi, bận học, bận làm thêm.
Từ lúc cô học cấp hai không xin tiền nhà nữa thì lên cấp ba dĩ nhiên nhà cũng sẽ chẳng cho cô đồng nào. Dù học phí của Hạ Hòa được miễn nhưng tiền sinh hoạt và tiền sách vở cô vẫn phải tự mình kiếm lấy.
Ngày thường cô hận không thể bẻ đôi một phút ra mà dùng nhưng người nhà chưa bao giờ hỏi han những chuyện này. Họ chỉ nghĩ cô không về nhà là do mải chơi bời lêu lổng ở bên ngoài.
Hạ Hòa cũng chưa bao giờ kể với họ chuyện cô làm gì ở ngoài kia.
Trong nhà, mẹ Hạ đang ngồi xem tivi ngoài phòng khách, em gái út năm nay đã lên cấp hai đang ôm điện thoại không biết đang nhắn tin với ai.
Hạ Hòa và Thẩm Dịch coi như là những học sinh cấp ba nghèo nhất. Cấp ba tuy không cho phép mang điện thoại nhưng chuyện không được mang và chuyện không có là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Hạ Hòa và Thẩm Dịch thuộc cái loại nghèo rớt mồng tơi đến mức không có cả điện thoại.
Nhìn chiếc điện thoại trên tay em gái nhỏ, Hạ Hòa không sao diễn tả nổi cảm giác trong lòng mình. Hóa ra không phải chỉ có Hạ Thiên mới xứng đáng có điện thoại mà chỉ vì cô là Hạ Hòa nên cô mới không có.
Lần này trở về Hạ Hòa mới phát hiện nhà cũ đã bị dỡ bỏ và phòng của cô cũng không còn nữa.
Hạ Hòa xách cặp bước vào nhà, mẹ Hạ thấy cô về liền dời mắt khỏi màn hình tivi, lia mắt đánh giá cô từ đầu đến chân rồi eo éo nói:
“Đại tiểu thư về rồi đấy à.”
“Trường cho nghỉ lễ.”
Hạ Hòa đáp.
Mẹ Hạ hếch mắt lên cười nhạt một tiếng:
“Nghỉ đông nghỉ hè thì không phải là nghỉ à. Mày ăn Tết cũng chẳng thèm về, tao cứ tưởng mày quên mất mình còn có cái nhà này rồi chứ.”
Giọng điệu bà ta nghe chẳng lọt tai chút nào, cứ âm dương quái khí, bóng gió xách mé.
Hạ Hòa nhíu mày:
“Nghỉ hè con phải đi làm thêm, học phí, sinh hoạt phí đều phải tự lo.”
Mẹ Hạ đứng dậy khỏi sô pha:
“Thế Thanh Minh thì không phải đi làm thêm à? Tao thấy mày toàn bám đuôi người ta về thì có.”
Hạ Hòa quyết định hùa theo ý bà ta liền thuận nước đẩy thuyền đáp lại:
“Đúng thế đấy, con bám đuôi cậu ấy về đấy.”
Mẹ Hạ còn định nói gì nữa, vừa mới mở miệng thì bên ngoài đã có tiếng người gọi:
“Thím ba ơi, thực đơn cúng Thanh Minh có rồi đây, tôi sang tìm thím bàn xem việc nấu cỗ nhà ông Tam Thần chuẩn bị đến đâu rồi.”
“Được rồi, tôi ra ngay đây.”
Mẹ Hạ vừa đi, trong nhà chỉ còn lại Hạ Hòa và em gái út, con bé vẫn đang mải mê ôm điện thoại.
Hạ Hòa lấy xấp đề thi ra định bụng làm được phần nào hay phần nấy.
Tivi hơi ồn, Hạ Hòa đi đến trước tivi hỏi:
“Em còn xem không?”
Em gái út dứt mắt khỏi màn hình liếc cô một giây:
“Không xem.”
Hạ Hòa tắt tivi đi, cầm lấy bài tập ngồi xuống bắt đầu giải bài.