Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ăn xong mì tôm, Hạ Hòa mơ màng nhắm hai mắt lại. Tuy nói cô không say tàu hỏa nhưng tàu hỏa dù sao cũng là xe, cái gì cần khó chịu thì vẫn cứ khó chịu.
Ban đầu chỉ là đầu óc quay cuồng, sau đó liền bắt đầu buồn nôn.
Hạ Hòa ngồi ở ghế sau, không những mông ê ẩm mà đầu óc còn váng vất. Thẩm Dịch để cô tựa đầu lên vai mình.
Hạ Hòa không ngủ nhưng vẫn luôn nhắm tịt mắt.
Thẩm Dịch cứ cách vài phút lại xem xét tình hình của cô một lần.
Nhìn vài lần rồi cậu cũng mệt, nhắm mắt lại rồi ngủ thiếp đi.
Đến khi tỉnh lại thì trời đã tối, cả người Hạ Hòa đều cuộn tròn trong lòng cậu.
Kể từ khi lên cấp hai thì hai người đã bắt đầu giữ khoảng cách, rất ít khi gần gũi nhau đến mức này.
Cậu vừa cử động, Hạ Hòa cũng động đậy theo nhưng mắt cô vẫn nhắm:
“Thẩm Dịch.”
Thẩm Dịch ậm ừ một tiếng.
“Chuyến đi lần này, mặc kệ kết quả ra sao thì cậu cũng phải về đi học đấy.”
Hạ Hòa nói.
“Tôi nói rồi, cho dù cậu có quỳ xuống lạy lục, tôi cũng phải lôi cậu dậy cho bằng được.”
Thẩm Dịch “ừ” một tiếng coi như đồng ý.
Giữa đường phải chuyển tàu hai lần, cuối cùng hai người cũng đến được thành phố S một cách suôn sẻ.
Thành phố S khác với tỉnh G, càng khác xa với cái huyện lị nhỏ bé nơi Hạ Hòa và cậu đi học.
Ở cái huyện lị nhỏ đó ngoại trừ lúc giáo viên giảng bài trên lớp dùng tiếng phổ thông, thời gian còn lại mọi người đều nói tiếng địa phương.
Vừa xuống tàu, lần đầu tiên nghe những người xung quanh đều nói tiếng phổ thông lại phải đối mặt với những tòa nhà cao tầng chọc trời vốn chỉ thấy trên tivi.
Trên những tầng lầu kia vẫn là những căn hộ, dòng xe cộ phía trước vẫn tấp nập.
Lúc này Hạ Hòa mới nhận ra mình đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản.
Nói về chuyện giao tiếp bằng tiếng phổ thông, muốn nói thì cũng nói được thôi chỉ là có chút ngượng nghịu.
Bình thường nghe dì Mạnh nói họ không thấy kỳ quái nhưng hôm nay đến lượt hai người phải nói, việc vượt qua được rào cản tâm lý này quả thực có chút gian nan.
Sau khi làm công tác tư tưởng cho bản thân đến ba lần thì Hạ Hòa mới đưa tay ra vẫy một chiếc taxi.
“Chào bác, cho cháu đến khu dân cư XX ạ.”
Tài xế taxi nhìn qua gương chiếu hậu một cái:
“Lần đầu tiên đến thành phố S hả các cháu?”
Hạ Hòa “vâng” một tiếng.
“Học sinh à, khu phố cổ bên đó chẳng có gì chơi đâu, giờ đa số người ta chuyển đi hết rồi, bên đó vắng người lắm.”
Bác tài xế nói.
“Chúng cháu có việc ạ.”
Mặt Thẩm Dịch không chút biểu cảm, giọng điệu cũng chẳng lấy gì làm thân thiện.
Hạ Hòa vừa lên xe là lại bắt đầu say, mọi ý định muốn hỏi dò tình hình từ bác tài đều tan thành mây khói.
Cô cũng chẳng trông mong gì vào việc Thẩm Dịch có thể moi móc được thông tin.
Lúc xuống xe trả tiền, Hạ Hòa cứ có cảm giác mình bị chặt chém. Chỉ có mười mấy phút đi đường mà lấy của cô tận 50 tệ.
“Bị hớ rồi.”
Hạ Hòa nhìn Thẩm Dịch.
Thẩm Dịch lắc đầu:
“Mức sống trên thành phố chắc chắn phải khác dưới quê chứ.”
Hạ Hòa không bình luận gì thêm.
Khu dân cư này là một khu chung cư cũ, các tòa nhà không quá cao nhưng cây xanh được trồng rất đẹp, giao thông thuận tiện, quanh đó còn có mấy trường tiểu học, những mảng tường loang lổ mang đậm dấu ấn thời gian.
Hạ Hòa và Thẩm Dịch cứ dán mắt vào cuốn sổ tay của Mạnh Vi nhìn nửa ngày trời, lại phải đi hỏi đường mấy cô mấy bác trên phố cuối cùng mới tìm được đúng số tầng mà Mạnh Vi đã ghi.
Thẩm Dịch đứng trước cửa, dáng vẻ có chút luống cuống bất an nhìn Hạ Hòa:
“Liệu họ có trách tôi không?”
Chuyện họ có trách Thẩm Dịch hay không, Hạ Hòa quả thực chưa từng nghĩ tới. Nhưng đã đến nước này rồi thì chẳng có lý do gì để lùi bước cả. Cô kéo Thẩm Dịch ra phía sau rồi giơ tay gõ cửa:
“Đến lúc bị trách rồi tính sau.”
Thẩm Dịch kéo kéo gấu áo cô, miệng mấp máy mấy lần nhưng chẳng thốt nên lời.
Hạ Hòa vờ như không thấy biểu cảm của cậu, “cốc cốc” gõ cửa hai cái.
Tiếng gõ cửa nện thẳng vào lòng Thẩm Dịch khiến trái tim cậu cũng đập loạn nhịp theo.
Cốc cốc, một nhịp.
Cốc cốc cốc, hai nhịp.
Cốc cốc cốc cốc, ba nhịp.
“Xin chào, cho hỏi có ai ở nhà không ạ?”
Bên tai cậu vang lên giọng nói tiếng phổ thông còn mang nặng âm sắc địa phương của Hạ Hòa.
“Xin chào, cho hỏi có ai ở nhà không ạ?”
Bàn tay Thẩm Dịch nắm chặt thành nắm đấm, cả người cậu nóng ran.
Nếu họ trách cậu thì phải làm sao?
Mẹ cậu vì đi tìm cậu nên mới bị bắt về, trên người cậu lại còn chảy dòng máu của Thẩm Võ.
Thẩm Võ là một tội nhân còn cậu là kết quả của tội ác đó, cậu lấy tư cách gì để gặp họ?
Cậu nên dùng thái độ nào để đối diện với họ đây?
Thẩm Dịch cảm thấy nghẹt thở, cậu không biết phải đối mặt với họ như thế nào.
Trong một khoảnh khắc, cậu muốn kéo Hạ Hòa chạy trốn khỏi dãy hành lang này. Cậu muốn chạy, cuốn sổ tay trong tay lúc này giống như một quả bom nổ chậm chực chờ nổ tung bất cứ lúc nào.
“Cô bé ơi.”
Tiếng gọi “cô bé” này làm Thẩm Dịch sợ vỡ mật, cậu nên đối mặt với họ ra sao đây?
Một bà lão đi tới từ phía hành lang, nheo mắt đánh giá Hạ Hòa nửa ngày rồi lại nhìn sang Thẩm Dịch:
“Đừng gõ nữa, nhà này không có ai đâu.”
Hạ Hòa “A” lên một tiếng, ngay sau đó liền phản ứng lại:
“Bà ơi, bà có biết người nhà này chuyển đi đâu rồi không ạ?”
Bà lão vừa dùng chìa khóa mở cửa nhà bên cạnh vừa nói:
“Bà mới chuyển đến đây được 7 năm thôi, nhà này lúc đó đã không có ai ở rồi. Sau này nghe ban quản lý tòa nhà nói người nhà này đã dọn đi từ chục năm trước nhưng nhà thì vẫn giữ lại. Ban đầu thỉnh thoảng họ còn về ngó qua nhưng mấy năm gần đây thì chẳng thấy bóng dáng ai nữa.”
“Thế nên, đừng gõ nữa, không có ai đâu.”
Bà lão lại nheo mắt nhìn hai đứa:
“Các cháu có quan hệ gì với nhà này vậy?”
“Dạ, tụi cháu là họ hàng xa, lâu lắm không liên lạc nên tiện đường ghé qua thăm thôi ạ.”
Hạ Hòa đáp.
Bà lão lộ vẻ bừng tỉnh:
“Thảo nào.”
“Các cháu có thể xuống hỏi ban quản lý tòa nhà xem sao, biết đâu họ vẫn còn giữ phương thức liên lạc đấy.”
Bà lão nói thêm.
“Dạ cháu biết rồi, cháu cảm ơn bà ạ.”
“Không có chi.”
Thẩm Dịch không biết vì sao, ngay khoảnh khắc nghe Hạ Hòa nói lời tạm biệt với bà lão thì cậu bỗng cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.
Cậu không chút do dự nắm lấy tay Hạ Hòa kéo chạy ra khỏi hành lang.
Mãi cho đến khi chạy ra khỏi tòa nhà, đến tận cổng khu dân cư cậu mới cảm thấy mình thở lại được.
Hạ Hòa lau mồ hôi trên trán:
“Vừa nãy tôi có hỏi vị trí của ban quản lý rồi, lát nữa chúng ta qua đó hỏi xem sao.”
Đối với tình huống hiện tại, Hạ Hòa cũng không thất vọng cho lắm vì ngay từ lúc đi cô đã không ôm nhiều hy vọng.
Năm nay Thẩm Dịch đã mười lăm tuổi, tính nhẩm thời gian thì Mạnh Vi bị bắt cóc bán đi cũng ngót nghét mười sáu, mười bảy năm rồi.
Mười mấy năm trời, chẳng nói đâu xa, có khi họ đã chuyển nhà cũng có thể vì chuyện khác mà không còn ở thành phố này nữa.
Biến cố quá nhiều.
Từ lúc chạy khỏi tòa nhà đó, Thẩm Dịch vẫn chưa thốt lên một lời nào, Hạ Hòa phải tự điều chỉnh lại nhịp thở.
Cô an ủi:
“Không sao đâu, cứ từ từ mà tìm, lát nữa lại đến đồn cảnh sát lưu lại thông tin rồi sẽ có ngày tìm được thôi.”
“Mặc kệ thế nào thì tôi cũng sẽ luôn ở bên cậu, Thẩm Dịch.”
“Chúng ta về đi.”
Thẩm Dịch đột ngột lên tiếng.
“Hả?”
Thẩm Dịch nhìn cô:
“Chúng ta về đi Hạ Hòa, không tìm nữa.”
Hạ Hòa không hiểu, cô nửa tin nửa ngờ hỏi lại:
“Về á?”
Thẩm Dịch nhìn cô, đôi mắt đỏ hoe, tay hơi run rẩy nói:
“Tôi sợ, tôi rất sợ.”
Thẩm Dịch trước nay vẫn luôn là một kẻ nhát gan, cậu chưa bao giờ mạnh mẽ như Hạ Hòa.
“Tôi sợ họ sẽ trách tôi. Tôi không biết phải đối mặt với họ như thế nào cả.”
Cậu nói:
“Hạ Hòa, tôi sợ lắm.”
Hạ Hòa dịu giọng:
“Được rồi, chúng ta về. Khi nào chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng thì lần sau chúng ta lại đến.”
Sợ hãi, con người ai mà chẳng có lúc sợ hãi, chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ rồi thì sẽ bớt sợ thôi.
…
Ngày đầu tiên tựu trường, Hạ Hòa được cử làm đại diện tân học sinh lên phát biểu.
Cô thực sự không biết phải nói gì, đứng trên bục giảng nửa ngày trời mới rặn ra được hai chữ:
“Cố lên.”
Chuyện này một thời trở thành truyền thuyết của trường Trung học số 1 Thành phố nhưng cũng chẳng thể trách Hạ Hòa được. Vốn dĩ người đại diện tân học sinh không phải là cô nhưng phút chót có thông báo người đó bị ốm nên cô mới bị đẩy lên thay.
Thế là cô cứ bị đẩy lên sân khấu một cách đầy khó hiểu như vậy.
Chuyện này bị Hà Văn Văn lôi ra cười nhạo suốt nửa tháng trời.
Sau lần đứng phát biểu ấy, Hạ Hòa hiện tại coi như đã nổi tiếng trong lứa học sinh mới. Dù sao thì việc đứng trên bục giảng ngắc ngứ suốt ba phút đồng hồ rồi mới nặn ra được một câu "cố lên" của một học bá là chuyện hiếm có nên cô vinh dự được gắn cho cái mác "chị Cố Lên".
Cái biệt danh này theo cô từ lớp 10 lên tận lớp 11.
Vừa bước vào năm lớp 11, giáo viên chủ nhiệm đã bắt đầu nhắc đến chuyện phân ban tự nhiên và xã hội.
Hạ Hòa lấy tay chọc chọc lưng Hà Văn Văn ngồi phía trước:
“Cậu chọn ban xã hội hay tự nhiên?”
Hà Văn Văn vẫn ngồi trước mặt cô, vẫn là bạn bàn trên của cô, ngoại trừ độ cận thị của cái kính tăng lên thì chẳng có gì khác so với hồi cấp hai.
Hà Văn Văn quay lại hỏi cô:
“Còn cậu thì sao?”
“Tôi vẫn chưa nghĩ ra.”
Hạ Hòa đáp.
“Ba mẹ tôi đều nhất trí cho tôi học ban xã hội, đương nhiên quyết định cuối cùng vẫn là ở tôi.” Hà Văn Văn đẩy gọng kính hiến kế cho cô: “Cậu có muốn về bàn bạc với người nhà một chút không?”
Hạ Hòa vội vàng lắc đầu:
“Không cần, không cần đâu, tôi tự suy nghĩ một lát, tối nay điền đơn luôn.”
“Đành vậy.” Hà Văn Văn nhìn sang chỗ trống bên cạnh Hạ Hòa: “Thế Thẩm Dịch thì sao, cậu ấy chọn ban nào?”
“Không rõ nữa, cậu ấy chưa nói với tôi.”
Hạ Hòa nói.
Sắp đến tiết Thanh Minh, Thẩm Dịch đã xin phép ra ngoài trường bảo là đi mua chút đồ.
“Dù sao thì cuối cùng hai người cũng sẽ chọn cùng một ban thôi mà.”
Hà Văn Văn phán một câu.
Hạ Hòa chỉ cười nhẹ, không bình luận gì.
Cả buổi chiều Thẩm Dịch không đến lớp, giáo viên chủ nhiệm giao bài tập trên bảng, lớp trưởng và lớp phó học tập thì đi phát đề thi.
Cuối tuần cộng thêm kỳ nghỉ Thanh Minh tổng cộng có ba ngày nghỉ mà xấp đề thi phát xuống không dưới mười lăm tờ.
Phần của Thẩm Dịch cũng dồn lại một cục, Hạ Hòa nhìn mà thấy váng cả đầu.
Bình quân một ngày phải giải quyết năm tờ đề chưa kể còn cả việc học từ vựng và ti tỉ thứ bài tập khác nữa.
“Nghỉ kiểu này thì thà đừng nghỉ còn hơn, toàn bắt người ta ở nhà làm bài tập.”
Hà Văn Văn ngồi phía trước làu bàu.
Hạ Hòa gật đầu bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc. Dạo này không biết có phải do áp lực quá lớn hay không mà cô rụng tóc rất nhiều, kéo theo cả chu kỳ sinh lý cũng thất thường, trên trán còn nổi mấy cục mụn.
Hà Văn Văn nhét toàn bộ đề thi và bài tập vào cặp, quay lại hỏi cô:
“Cậu với Thẩm Dịch có về nhà không?”
Hạ Hòa gật đầu:
“Có chứ.”
Hà Văn Văn liền nói:
“Thế thì về cùng đi. Chiều nay ba tôi đến đón tôi về quê tảo mộ, các cậu đỡ phải mua vé tàu xe, đi xe khách về rồi lại phải chuyển xe mệt mỏi mất thời gian lắm.”
“Để lát nữa tôi hỏi lại Thẩm Dịch xem sao đã, tôi thì sao cũng được.”
Hạ Hòa đáp.
Tiếng chuông tan học vang lên, Hạ Hòa thu dọn sách vở của Thẩm Dịch, khoác cặp của mình lên vai rồi cùng Hà Văn Văn đi ra cổng trường.
Cổng trường đông nghịt phụ huynh đến đón con cái thế nhưng giữa dòng người đông đúc ấy, Hạ Hòa vẫn liếc mắt một cái là nhận ra ngay Thẩm Dịch.
Thẩm Dịch bây giờ đã cao hơn hồi cấp hai rất nhiều, làn da trắng đến mức vô lý. Đợt học quân sự hồi lớp 10, cả lớp ai nấy đều bị phơi nắng đen thui như than, chỉ có cậu là bị phơi đến tróc cả da nhưng dù có thế cậu cũng chỉ đỏ lên chứ không hề đen đi chút nào.
Hạ Hòa mới chỉ kịp nhìn thấy cái ót của cậu, Thẩm Dịch đã quay đầu lại.
Cậu sải bước tiến về phía Hạ Hòa và Hà Văn Văn.
“Hai người tính ra có thần giao cách cảm đấy nhỉ.”
Hà Văn Văn trêu.
“Chắc thế.”
Hạ Hòa đáp.
Thẩm Dịch đón lấy cái cặp sách từ tay Hạ Hòa rồi lại rất tự nhiên đưa tay định xách luôn đống sách trên tay Hà Văn Văn.
“Không cần đâu, tôi tự xách được.”
“Thôi được rồi, tôi xách một nửa cậu xách một nửa.”
Hạ Hòa đề nghị.
“Tôi chỉ chờ mỗi câu này của cậu thôi.”
Hà Văn Văn vừa nói vừa san một nửa số sách trên tay đưa cho Hạ Hòa.
Hạ Hòa thở dài:
“Cậu chỉ rình lúc này để bắt chẹt tôi thôi đúng không.”
Hà Văn Văn thừa nhận một cách cực kỳ thản nhiên:
“Đúng là chờ cậu đấy.”
Hạ Hòa: “………….”
Hà Văn Văn lại kể lại chuyện rủ hai người cùng đi nhờ xe về quê cho Thẩm Dịch nghe. Cậu không từ chối ý tốt của cô bạn, chỉ nói một tiếng cảm ơn.