Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trường của Hạ Hòa khai giảng sớm hơn các trường khác nửa tháng, lần này đi Hạ Hòa dự định đợi đến kỳ nghỉ mới về nên thu dọn một đống lớn đồ đạc.
Mẹ Hạ ngồi cắn hạt dưa trong sân, nhìn Hạ Hòa dọn dẹp đồ đạc lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ.
“Người biết thì bảo là đi học, kẻ không biết lại tưởng mày chuẩn bị đi lấy chồng đấy.”
Hạ Hòa không để ý đến bà ta mà kéo khóa cặp sách lại.
“Tao đang nói chuyện với mày đấy, điếc à?”
Giọng mẹ Hạ rất lớn, Hạ Hòa muốn giả vờ không nghe thấy cũng không được.
Hạ Hòa không muốn cãi nhau với bà ta liền đáp:
“Con không điếc.”
“Không điếc sao mày không trả lời?”
“Trả lời cái gì cơ? Nên trả lời thế nào đây?” Hạ Hòa buông chiếc túi trong tay xuống, quay mặt về phía mẹ hỏi: “Mẹ muốn nghe cái gì?”
“Tao quản mày trả lời cái gì, người lớn nói chuyện thì mày không được giả điếc.”
“Con đi học không phải đi lấy chồng.”
Hạ Hòa nuốt lại câu "thế đã được chưa" đang chực chờ trên khóe môi xuống cổ họng. Cô không muốn xảy ra xung đột với mẹ mình, việc này chẳng có ý nghĩa gì cả.
Mẹ Hạ bị cô chặn họng đến mức không nói được lời nào.
Thẩm Dịch cũng phải đợi đến khi trường cho nghỉ mới có thể về nhà. Khác với Hạ Hòa ở chỗ, Hạ Hòa tự lựa chọn không về còn cậu là do Mạnh Vi không cho về.
Đối với việc tự mình đi học đã rất quen thuộc nhưng mỗi lần từ nhà đến trường với Hạ Hòa đều giống như đi lịch kiếp vậy.
Hà Văn Văn đã quá quen với điều này, kéo người bạn cùng bàn mới tới giới thiệu:
“Đây là Hạ Hòa, còn đây là Thẩm Dịch.”
Bạn cùng bàn mới của Hà Văn Văn là một cô bạn nhỏ nhắn không đeo kính. Theo lời Hà Văn Văn kể thì hai người học cùng trường với nhau từ thời mẫu giáo.
Hạ Hòa cố xốc lại tinh thần chào hỏi hai người họ, sau đó lại gục bò xuống bàn.
“Cậu ấy không sao chứ?”
Bạn cùng bàn của Hà Văn Văn hỏi.
“Không sao đâu, cậu quen rồi là thấy bình thường thôi, cậu ấy lúc nào chả thế.”
Học kỳ này bọn họ không về lớp 3 mà được phân vào lớp 1.
Vừa mới nghỉ lễ quay lại, sắp tới lại là kỳ nghỉ đông nên người trong lớp đều rất phấn khích.
Hà Văn Văn vẫn ngồi ở phía trước hai người họ. Hạ Hòa còn lo lắng một mình Hà Văn Văn chuyển đến lớp mới trước sẽ không thích ứng được nên trên đường đi còn liên tục giục Thẩm Dịch đi nhanh.
Kết quả là cô đã suy nghĩ nhiều rồi, phần lớn học sinh lớp 1 đều là bạn học tiểu học của Hà Văn Văn nên người ta còn thích nghi nhanh hơn cô và Thẩm Dịch nhiều.
Nhịp độ học tập của lớp 1 nhanh hơn lớp 3 rất nhiều, Hạ Hòa mỗi tháng có bốn ngày nghỉ cũng chỉ dám rút ra hai ngày để đi làm thêm.
Học tập thật ra không quá đuối sức nhưng nỗi sợ hãi về việc nếu thi không tốt sẽ bị gạt xuống lớp dưới còn lớn hơn cả áp lực học tập.
Hạ Hòa căn bản không dám lơ là thả lỏng, mỗi ngày về đến phòng ngủ là ngả lưng ra ngủ thiếp đi ngay.
…
Thẩm Dịch lại một lần nữa giãy giụa tỉnh dậy từ trong mộng, phần tóc mái lòa xòa trên trán đã bị mồ hôi thấm ướt. Cậu rút hai tờ giấy ở đầu giường, lau mồ hôi trên trán rồi đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Nhìn tờ giấy vệ sinh bị dòng nước cuốn trôi, cậu khẽ cau mày.
Đây là lần thứ mấy trong năm nay mơ thấy Hạ Hòa, Thẩm Dịch cũng không nhớ rõ nữa.
Vài lần trước đều rất bình thường nhưng lần này thì lại quá mức rồi.
Gương mặt ửng đỏ của Hạ Hòa, những lọn tóc con bị mồ hôi làm ướt, xương quai xanh lộ ra cùng với những phản ứng trên chính cơ thể cậu.
Tất cả đều đang chứng tỏ những dục niệm của cậu đối với cô. Cậu vẫn còn nhớ rõ lần đầu tiên mơ thấy Hạ Hòa, vì quá hoảng sợ nên đã trốn tránh Hạ Hòa suốt một tuần. Sau này khi số lần mơ thấy nhiều hơn thì cậu cũng không còn sợ hãi như vậy nữa.
…
Hạ Hòa cảm thấy việc cười cợt người khác sớm muộn gì cũng sẽ bị báo ứng.
Cuối tuần trước cô vừa mới cười nhạo Thẩm Dịch xong thì cuối tuần này báo ứng liền ập đến.
Tối qua lúc nửa đêm, cơn đau làm cô lăn lộn lộn khắp giường. Sáng nay soi gương vừa thấy mặt cô sưng húp y hệt Thẩm Dịch, điểm khác biệt duy nhất là một người sưng bên trái còn một người sưng bên phải.
Hạ Hòa rất buồn bực, răng mới thay được mấy năm sao lại còn mọc thêm răng khôn chứ.
Vừa mới bước vào phòng học liền nghe thấy tiếng cười của Hà Văn Văn:
“Đến vị trí sưng cũng giống nhau luôn, ha ha ha ha ha.”
Trương Kha đứng bên cạnh Hà Văn Văn huých huých cô nàng:
“Cậu cười lớn quá rồi đấy.”
Hà Văn Văn hất đầu:
“Lần trước lúc Thẩm Dịch bị, cậu ấy còn cười lớn hơn cơ. Ha ha ha ha ha.”
Hạ Hòa thở dài, vừa đi vào phòng học ngồi xuống thì Trương Kha liền sáp mặt tới trước mặt cô cẩn thận đánh giá.
Tiếng cười của Hà Văn Văn vẫn còn văng vẳng bên tai.
Hạ Hòa dùng một tay ôm mặt nhìn cô nàng:
“Cậu vừa phải thôi, hiện tại tôi đang là bệnh nhân đấy.”
Bởi vì chiếc răng khôn bị nhiễm trùng gây đau nhức khiến cô nói chuyện cũng không được rõ ràng.
Hà Văn Văn lại càng cười lớn hơn.
Cũng không trách được Hà Văn Văn cười lớn đến vậy. Tuần trước lúc Thẩm Dịch bị nhiễm trùng răng khôn, mọi người đều rất xót xa, chỉ có Hạ Hòa là cười to nhất.
Thẩm Dịch hai năm nay không chỉ cao lên mà các nét cũng nảy nở ra, là hình tượng học bá kiêm soái ca hiếm có khó tìm.
Ngày thường Thẩm Dịch luôn giữ khuôn mặt căng cứng vô cảm, hiếm khi vì đau đớn mà bộc lộ chút biểu cảm, những người khác đều thấy xót xa chỉ riêng Hạ Hòa lại thấy buồn cười.
Ngay cả trên đường đi cùng Thẩm Dịch đến bệnh viện thì cô cũng chưa từng dừng cười.
Thẩm Dịch vừa vào lớp liền thấy Hạ Hòa đang dùng tay ôm mặt, bên mặt sưng phù lên rất nghiêm trọng.
“Bị sao thế?”
Thẩm Dịch hỏi.
“Bị báo ứng rồi, cuối tuần trước cười cậu, cuối tuần này đến lượt tôi.” Hạ Hòa chỉ chỉ vào bên mặt đang sưng của mình: “Đau quá.”
Cô thở dài:
“Biết thế tôi đã không cười to như vậy.”
Lần trước đi bệnh viện, thuốc tiêu viêm Thẩm Dịch được kê vẫn còn thừa hai viên. Cậu rót một cốc nước rồi lấy thuốc từ trong ngăn kéo ra đưa cho Hạ Hòa:
“Uống đi, lát nữa nếu vẫn còn đau thì chúng ta đến bệnh viện, ngày mai hẵng về nhà.”
Hạ Hòa cũng không từ chối mà cầm lấy thuốc uống ngay.
Bắt đầu lên lớp 9, Hạ Hòa liền dừng toàn bộ công việc làm thêm để chuyên tâm học tập. Rốt cuộc thì kỳ thi chuyển cấp cũng sắp tới rồi.
Chương trình học của nửa học kỳ đầu đã kết thúc, sắp đến Tết, trường cho học sinh khối 9 nghỉ lễ bảy ngày.
Khó khăn lắm mới được nghỉ Tết, cả Hạ Hòa và Thẩm Dịch đều dự định sẽ về nhà.
Uống hai viên thuốc vào ban sáng cũng chẳng có tác dụng gì, mặt Hạ Hòa không những không tiêu sưng mà còn ngày càng nghiêm trọng hơn.
Vừa tan học, Thẩm Dịch liền tóm lấy Hạ Hòa dẫn thẳng đến bệnh viện.
Hạ Hòa đau đến mức không chịu nổi đành năn nỉ bác sĩ truyền nước biển cho mình.
Bác sĩ dặn cô đừng để áp lực quá lớn sẽ dễ bị nóng trong người, Hạ Hòa vâng dạ nghe theo.
Thẩm Dịch đứng ở một bên im lặng lắng nghe bác sĩ dặn dò những điều cần lưu ý.
Truyền nước xong bước ra khỏi bệnh viện thì đã là 11 giờ đêm.
Bởi vì nghĩ định về nhà nên cô không điền đơn xin ở lại trường, mà dù có điền thì Hạ Hòa cũng không muốn về trường.
Trường học chẳng có ai, bảo Hạ Hòa ngủ lại ký túc xá một mình thì cô cũng chẳng dám.
Hạ Hòa vốn dĩ định ở tạm bệnh viện qua đêm là được rồi nhưng Thẩm Dịch bảo cậu đã thuê phòng khách sạn.
Hạ Hòa cảm thấy nếu không đến ở thì cũng lãng phí tiền.
Các nhà nghỉ ở huyện nhỏ quản lý không quá nghiêm ngặt, thấy hai học sinh đến thuê phòng cũng chẳng buồn hỏi chứng minh thư hay gì cả.
Từ lớn đến giờ Hạ Hòa chưa từng ở khách sạn bao giờ.
Cô lơ mơ đi theo sau lưng Thẩm Dịch bước vào phòng.
Thẩm Dịch thuê một phòng đôi. Hạ Hòa đi học cả một ngày lại còn phải truyền nước suốt nửa buổi, dù có khỏe như trâu thì cũng mệt đến mức không chịu nổi nữa. Vừa nhìn thấy giường là cô đã lao ngay tới, hai mắt nhắm tịt lại chẳng còn biết trời trăng gì nữa.
Khi Thẩm Dịch tắm xong bước ra liền nhìn thấy Hạ Hòa đang nằm dang chân dang tay thành hình chữ X trên giường.
Hạ Hòa chỉ mới cởi giày, chiếc áo phao rộng thùng thình vẫn còn bọc trên người, úp mặt vùi vào gối. Thẩm Dịch sợ cô bị ngạt thở nên kéo lật người cô lại.
Người khi ngủ say thường mất đi ý thức, Thẩm Dịch phải dùng sức rất lớn mới lật được Hạ Hòa ngửa lại.
Khoảng cách giữa hai người xích lại rất gần, hơi nóng từ nhịp thở của Hạ Hòa phả lên chóp mũi Thẩm Dịch khiến tim cậu đập thình thịch.
Thẩm Dịch đã nằm mơ thấy cảnh này không biết bao nhiêu lần. Tình cảnh trong mộng cũng hệt như hiện tại, Hạ Hòa nằm trong vòng tay cậu say sưa ngủ.
Thẩm Dịch lại nhìn chằm chằm cô thêm một lúc lâu, rốt cuộc vẫn không nhịn được mà cúi đầu, cẩn thận in một nụ hôn lên trán Hạ Hòa.
Đây là lần đầu tiên cậu làm chuyện thế này, nhịp tim đập nhanh đến mức khó tin.
Nếu Hạ Hòa mà biết cậu mang những tâm tư như thế với cô thì phải làm sao bây giờ, đến lúc đó khéo đến làm bạn họ cũng chẳng thể làm được nữa.
Thẩm Dịch không phải là người quá so đo thiệt hơn, rất nhiều chuyện đối với cậu mà nói đều là sao cũng được.
Ngoại trừ việc Mạnh Vi muốn cậu thi đỗ vào đại học ở thành phố S ra thì cậu không có mục tiêu nào quá to tát.
Hạ Hòa thì khác, cô không giống với bất kỳ ai.
Lần đầu tiên gặp Hạ Hòa, cô đã cho cậu nếm thử hương vị ngọt ngào của quả quýt. Vì thế cậu luôn cẩn thận trân trọng tình bạn giữa bọn họ.
Hạ Hòa là một kẻ ngốc nghếch trong chuyện tình cảm, cậu biết, chỉ cần cô không tự khai thông thì cậu sẽ vĩnh viễn không bao giờ chọc thủng lớp giấy cửa sổ mỏng manh này.
Hạ Hòa khẽ nhíu mày, Thẩm Dịch cảm giác nhịp tim của mình như muốn ngừng đập, cũng may là người kia không tỉnh lại.
Hạ Hòa không cởi áo khoác, Thẩm Dịch cũng không có khả năng giúp cô cởi.
Kể từ lúc Hạ Hòa bắt đầu có kỳ sinh lý ở lớp 7 thì cô đã có ý thức giữ khoảng cách với Thẩm Dịch, hai người rất hiếm khi ở chung trong cùng một không gian kín.
Lúc đặt phòng hôm nay, Thẩm Dịch cũng không nói rõ với cô là đặt một phòng hay hai phòng.
Thẩm Dịch chỉnh lại tư thế nằm cho cô, lại đắp chăn cẩn thận cho Hạ Hòa rồi mới quay trở về giường của mình.
Giấc này Hạ Hòa ngủ thực sự rất say, có khả năng là do tác dụng của việc truyền nước biển nên đồng hồ sinh học buổi sáng cũng không thể đánh thức cô dậy.
Đợi đến khi ý thức của cô tỉnh táo lại, Thẩm Dịch đã thu dọn xong xuôi đồ đạc.
Hạ Hòa từ lúc mở mắt cho đến lúc bật dậy bò ra khỏi giường chỉ tốn đúng ba giây, động tác cực kỳ liền mạch lưu loát.
Thẩm Dịch vốn đang ngồi đọc sách, bị động tĩnh của cô làm cho giật nảy mình, cuốn sách trong tay suýt nữa thì rớt xuống đất:
“Sao thế?”
Hạ Hòa tự vỗ tay lên trán một cái:
“Ngủ quên mất, tôi cứ tưởng bị muộn học rồi, phản xạ có điều kiện thôi.”
Thẩm Dịch liếc nhìn cô một cái:
“À.”
Hạ Hòa dường như chợt nhớ ra điều gì đó, cúi xuống nhìn chằm chằm vào đôi chân mình một lát.
Ngay sau đó lại ngẩng lên nhìn chằm chằm vào Thẩm Dịch mà không nói tiếng nào.
Thẩm Dịch rất hiếm khi cảm thấy chột dạ nhưng bởi vì ngày hôm qua lỡ làm chuyện mờ ám nên hôm nay khi đối mặt với Hạ Hòa, cả người cậu đều căng cứng.
Bị Hạ Hòa nhìn chằm chằm như vậy, cậu chột dạ đến mức toát cả mồ hôi lạnh:
“Sao vậy.”
Hạ Hòa chớp chớp mắt:
“Không có gì.”
Thẩm Dịch dưới đáy lòng lén thở phào nhẹ nhõm một hơi.