Hòa Hòa - Hoan Nam Lương

Chương 22: Những lựa chọn không tiếng vang

Trước Tiếp

Thẩm Dịch lau khô chiếc ghế rồi lại ra quầy tạp hóa mua hai cái bánh mì, hai người loay hoay thế này thì không thể nào đi nhà ăn ăn cơm được nữa.

Lúc Hạ Hòa quay về thì chuông báo chuẩn bị vào lớp đã reo lần thứ nhất.

Hạ Hòa thay quần và thay luôn cả áo khoác, cô còn mang một chiếc áo khoác khác của mình cho Thẩm Dịch.

Còn về chiếc áo khoác Hạ Hòa làm bẩn kia, cô định bụng giặt sạch rồi mới trả lại cho Thẩm Dịch.

Tiết đầu tiên của buổi chiều là môn thể dục vì trời mưa nên được đổi thành tiết tự học.

Giáo viên không có ở lớp, Thẩm Dịch xé vỏ bánh mì rồi đưa cho Hạ Hòa.

Về chuyện ngậm miệng không nhắc đến sự cố hôm nay, hai người đã đạt được sự ăn ý.

Có lẽ là do đến kỳ sinh lý, Hạ Hòa cả ngày chẳng có tí tinh thần nào, vào học thì nghe giảng, tan học là gục xuống bàn ngủ.

“Sao thế, cả ngày hôm nay không nghe thấy tiếng cậu ấy luôn.”

Hà Văn Văn quay đầu lại hỏi Thẩm Dịch.

Thẩm Dịch cất gọn bài tập mà lớp phó học tập vừa phát xuống, lại sắp xếp gọn gàng luôn phần của Hạ Hòa:

“Chắc là tối qua cậu ấy đạp chăn ra đó.”

“Tôi có thuốc amoxicillin này, có muốn cho cậu ấy uống hai viên không.”

Thẩm Dịch lắc đầu từ chối:

“Không cần đâu.”

Uống thuốc linh tinh không tốt cho sức khỏe.

“Không cần đâu, không chết được.”

Giọng Hạ Hòa tuy nhỏ hơn ngày thường một chút nhưng nghe ra trạng thái tinh thần vẫn khá tốt.

“Tôi còn tưởng cậu ngủ rồi cơ.”

Hà Văn Văn nói.

Hạ Hòa ngẩng đầu lên khỏi mặt bàn, hà một hơi:

“Không, chỉ gục xuống thôi, trời lạnh quá, muốn ngủ đông.”

“Không sao là tốt rồi, tôi không muốn kỳ thi lần này vượt qua cậu chỉ vì cậu bị ốm đâu.”

Hạ Hòa thở dài:

“Không biết là cậu đang quan tâm tôi hay là đến hạ chiến thư nữa.”

Hà Văn Văn đẩy gọng kính:

“Quan tâm là trước, chiến thư là sau.”

Hạ Hòa bị vẻ nghiêm túc của Hà Văn Văn chọc cười:

“Được được, kiên quyết sẽ không để cậu vượt qua đâu.”

“Trước khi tốt nghiệp nhất định tôi sẽ vượt!”

Hà Văn Văn nói.

Hạ Hòa làm bộ đưa tay che miệng Hà Văn Văn:

“Ây da, vừa phải thôi, thông cảm cho người bệnh với, đừng có liên tục k*ch th*ch tôi.”

Hà Văn Văn né người về phía sau:

“Nói chuyện đừng có động tay động chân nhé.”

Cảm giác khó chịu ở bụng Hạ Hòa cũng nhờ vậy mà giảm đi rất nhiều.

Về việc làm bẩn áo của Thẩm Dịch, Hạ Hòa vẫn cảm thấy rất cắn rứt lương tâm.

Thẩm Dịch tổng cộng chỉ có hai cái áo khoác.

Mặc một cái, cái kia phải giặt phơi, nếu không sẽ không có cái để thay đổi.

Vừa hết tiết tự học buổi tối, Hạ Hòa liền gom chiếc quần mình làm bẩn ban sáng và áo khoác của Thẩm Dịch bỏ vào chậu, chuẩn bị giặt sạch để trả lại cho Thẩm Dịch.

Trường học có phòng giặt đồ nhưng máy giặt trong đó chỉ có thể vắt khô chứ không giặt được nên đành phải giặt tay.

Cửa phòng giặt chen chúc đông nghịt người, nữ sinh giặt xong mới đến lượt nam sinh.

Giữa đám đông toàn là nữ sinh, Hạ Hòa liếc mắt một cái liền nhìn thấy Thẩm Dịch đang ngồi xổm ở góc phòng.

Trên người Thẩm Dịch như có gắn radar, Hạ Hòa vừa mới cảm thấy người đó giống Thẩm Dịch thì Thẩm Dịch đã ngẩng đầu lên đi về phía Hạ Hòa.

“Quần áo.”

Thẩm Dịch lên tiếng.

Hạ Hòa chưa kịp phản ứng, ngơ ngác “A” một tiếng.

Thẩm Dịch thở dài, chỉ chỉ vào chậu đồ trên tay Hạ Hòa:

“Áo khoác.”

“À.”

Hạ Hòa bới trong chậu, định tìm áo khoác của Thẩm Dịch ra.

Thẩm Dịch trực tiếp bưng luôn cả cái chậu từ tay Hạ Hòa.

“Ơ kìa.” Hạ Hòa không ngờ kịch bản lại phát triển theo hướng này, sững sờ một lúc rồi hỏi: “Cậu làm gì thế.”

“Mùa đông, nước lạnh, cậu định tự giặt quần áo à.”

Thẩm Dịch nói.

“Thế chứ sao.”

Hàng lông mày của Thẩm Dịch khẽ nhíu lại không rõ ràng, ngày thường phần lớn thời gian Thẩm Dịch đều giữ khuôn mặt vô cảm, hiếm khi tâm tư trong lòng bộc lộ ra ngoài:

“Cậu.”

“Tôi làm sao.”

Ở một vài phương diện, Hạ Hòa chậm tiêu đến đáng sợ.

Thẩm Dịch không định vòng vo với Hạ Hòa nữa, dứt khoát buông một câu “Tôi giặt cho” rồi trực tiếp giật lấy chậu quần áo bẩn từ tay Hạ Hòa.

Hạ Hòa đứng chôn chân tại chỗ ngơ ngác nửa ngày mới phản ứng lại được, thì ra người này đang quan tâm Hạ Hòa.

Hạ Hòa thở dài, Thẩm Dịch mặt nào cũng tốt chỉ có cái tật có miệng mà không biết nói là không tốt lắm thôi.

Ăn của người thì há miệng mắc quai, nhận của người thì nhụt chí, Hạ Hòa cảm thấy mình vừa được ăn vừa được cầm đồ hiếm khi thấy ngại ngùng. Để cảm ơn Thẩm Dịch, hôm sau Hạ Hòa cố tình dậy thật sớm định bụng đến nhà ăn xí chỗ cho Thẩm Dịch.

Kết quả người ta còn đi sớm hơn cả Hạ Hòa, Hạ Hòa có sức mà không có chỗ dùng nên cũng lười dùng luôn.

Kỳ thi tháng đối với Hạ Hòa mà nói không hề khó, Hạ Hòa và Thẩm Dịch đều phát huy rất ổn định.

Thứ hạng trong lớp vẫn luôn là hạng nhất và hạng nhì, thứ hạng toàn khối cũng không ngừng tịnh tiến.

Mỗi ngày mở mắt ra là Hạ Hòa chỉ cắm mặt vào học, đến ngủ mơ cũng thấy đi thi.

Thi tháng, thi tuần, thi lớn, thi nhỏ, vừa mở mắt ra là đủ các loại thi.

Hạ Hòa cảm thấy bản thân mình sắp bị nướng chín tôii nơi rồi.

Một tuần trước kỳ thi cuối kỳ, giáo viên chủ nhiệm gọi Hạ Hòa, Thẩm Dịch và Hà Văn Văn vào văn phòng.

Lần thi tháng cuối cùng, cả ba người đều lọt vào top mười của khối. Giáo viên chủ nhiệm rất vui mừng, bảo ba người cố gắng phát huy ổn định, học kỳ sau thầy không muốn gặp lại ba người ở lớp ba nữa.

Hà Văn Văn rất lưu luyến giáo viên chủ nhiệm nên lén lau nước mắt, khóc đến mức nhòe cả mắt kính, lúc nói chuyện giọng cứ nấc lên từng hồi.

Hạ Hòa cũng thấy buồn nhưng không bộc lộ ra ngoài.

Khoản học bổng mà giáo viên xin giúp Hạ Hòa cũng đã được duyệt, mỗi tháng 500 tệ. Điều này đồng nghĩa với việc Hạ Hòa không cần phải đi làm thêm nữa. Cả khối chỉ có mười người được nhận, Hạ Hòa và Thẩm Dịch đều có phần.

Một ngày trước kỳ thi cuối kỳ, người nhà gọi điện tới nói nếu tết này Hạ Hòa không về thì sau này đừng vác mặt về nữa.

Hạ Hòa nhận được điện thoại, tuy là bị mắng nhưng trong lòng vẫn rất vui vẻ, ít nhất người nhà vẫn còn nhớ rõ họ có một đứa con đang ở bên ngoài.

Thẩm Dịch từ lúc quay lại trường lần trước thì chưa về nhà lần nào, Mạnh Vi không cho Thẩm Dịch về. Thẩm Dịch hiểu rõ trong lòng Mạnh Vi đang nghĩ gì nhưng Thẩm Dịch không thể thay đổi được.

Vào kỳ nghỉ tháng, Thẩm Dịch lại cùng Hạ Hòa đi làm thêm, Thẩm Dịch cũng không giữ đồng nào trên người mà gửi hết cho Mạnh Vi.

Đến dịp nghỉ tết lần này, Mạnh Vi mới chịu nhượng bộ để Thẩm Dịch về nhà.

Chuyện say xe đối với Hạ Hòa mà nói quả thật quá đau khổ, chưa lên xe mà Hạ Hòa đã bắt đầu nhíu mày.

Lâu lắm không ngồi xe, Hạ Hòa cảm thấy mình như lại được trải nghiệm cảm giác của lần đầu tiên đi xe khách.

Lần này về nhà mọi người đều có nhà, không để Hạ Hòa phải ngồi đợi ngoài cửa nữa.

Vì Hạ Thiên cũng được nghỉ nên ba Hạ đi xe lên trấn đón Hạ Hòa và Hạ Thiên.

Hạ Hòa tự mình dọn dẹp lại căn phòng đã bị biến thành phòng chứa đồ, mỗi ngày đều ru rú trong phòng không ra ngoài.

Hạ Thiên cũng không tới kiếm chuyện chọc ngoáy, Hạ Hòa cảm thấy mình sống rất thoải mái.

Toàn bộ bài tập nghỉ đông đã được làm xong xuôi vào đêm 30 Tết. Bữa cơm tất niên năm nay Hạ Hòa không tranh đầu gà với Hạ Thiên nữa nên cũng không bị mắng.

Thẩm Dịch ăn cơm tất niên ở nhà Thẩm Thu.

Hạ Hòa vẫn còn nhớ rõ đêm 30 năm ấy, Hạ Hòa vì một cái đầu gà mà bị đuổi ra ngoài trùng hợp lại gặp được Thẩm Dịch đang chạy đi tìm Mạnh Vi.

Mới đó mà đã bao nhiêu năm trôi qua rồi.

Bữa cơm tất niên năm nay diễn ra rất yên bình, không ai ầm ĩ. Ăn xong, theo lệ thường phát tiền mừng tuổi, sau đó ai làm việc nấy.

Hạ Hòa tổng kết lại nguyên nhân những năm trước không được yên ổn: lần nào cũng là do ba mẹ thiên vị Hạ Thiên, Hạ Hòa ấm ức nói ra thế rồi biến thành cãi vã.

Đương nhiên năm nay ba mẹ vẫn thiên vị nhưng Hạ Hòa cảm thấy con người ta càng lớn lại càng không bận tâm so đo một vài chuyện nhỏ nhặt nữa. Ngay cả khi tiền mừng tuổi bây giờ không có phần của Hạ Hòa thì cô cũng sẽ chẳng làm ầm lên một trận đâu.

Kể từ khi Hạ Hòa hạ thấp mức độ kỳ vọng vào ba mẹ xuống thì thái độ của Hạ Hòa đối với họ càng lúc càng trở nên dửng dưng, có lúc cô còn đứng ở góc độ của họ để suy nghĩ vấn đề.

Hạ Hòa ngẫm lại cũng thấy rất thần kỳ. Điều Hạ Hòa không biết chính là: đối với một người càng thất vọng, càng không có tình cảm thì sẽ càng chẳng thấy sao cả.

Hạ Hòa đối với cái nhà này đã không còn chút lưu luyến nào nữa cho nên họ đối xử với Hạ Hòa tốt cũng thế mà không tốt cũng vậy, cô đều không bận tâm.

Hạ Hòa đã lớn rồi, không chỉ về mặt thể xác mà còn cả về mặt tâm lý.

Người trong nhà đều đang đánh bài, Hạ Hòa thấy chán nên định ra ngoài hít thở không khí.

Mùi thuốc súng khét lẹt xộc vào mũi làm Hạ Hòa cảm nhận được hương vị Tết đậm đà.

Hạ Hòa định đến nhà Trần Nhã lượn một vòng. Lần nghỉ đông này về nhà Hạ Hòa vẫn chưa gặp cô ấy, nghe nói chị ấy đi thăm họ hàng, cũng không biết đêm 30 Tết đã về chưa.

Nhà Trần Nhã cách nhà Hạ Hòa cũng chỉ vài bước chân. Hạ Hòa kiễng mũi chân nhìn thấy phòng Trần Nhã sáng đèn, nghĩ bụng chắc là người đã về rồi.

Người trong làng ăn xong bữa cơm tất niên đều sẽ ra ngoài đốt pháo hoa.

Trần Nhã từng nói với Hạ Hòa rằng cô ấy rất thích đốt pháo hoa.

Giờ này phần lớn các gia đình đều đã ăn xong bữa tất niên.

Hạ Hòa mò mẫm trong bóng tối đi đến trước cửa nhà Trần Nhã. Cửa nhà Trần Nhã không đóng kín, xuyên qua khe hở nhỏ xíu ấy Hạ Hòa có thể nhìn rõ khung cảnh bên trong phòng.

Mẹ Trần khoanh tay trước ngực nói:

“Con phải biết nghe lời chứ, bao nhiêu năm nay chúng ta có từng ép uổng con cái gì chưa? Gả ở gần thì sau này chúng ta cũng dễ bề chăm sóc cho con. Với cái thân thể này của con sau này con còn muốn đi đâu xa nữa.”

Giọng của mẹ Trần Nhã rất lớn, Hạ Hòa đứng cách một cánh cửa cũng nghe thấy rõ mồn một.

Trần Nhã đứng quay lưng về phía cửa, chiếc áo bông rộng thùng thình bao bọc lấy hơn nửa cơ thể cô ấy. Nhịp thở dồn dập khiến chiếc áo bông cũng run rẩy theo:

“Con…”

Mẹ Trần đập tay xuống bàn:

“Con con cái gì, bao nhiêu năm nay đều chiều theo ý con rồi. Con đi hỏi thăm xem, trong thôn này có đứa con gái nhà ai được như con không, chẳng bao giờ phải động tay vào việc đồng áng. Tiền chữa bệnh mỗi năm của con, tiền học hành rồi cả đống tiền mua mấy thứ đồ linh tinh của con nữa, chẳng phải chúng ta đều chiều theo con hết hay sao.”

“Cái con bé Hạ Hòa ở nhà bên cạnh kìa, nó lên cấp hai mà ở nhà mới cho tiền có một lần. Con so với bọn nó thì sống sung sướng hơn chán rồi. Mối mà người ta tìm cho con chắc chắn là tốt, chúng ta là cha mẹ lẽ nào lại đi hại con mình.”

Mẹ Trần hạ giọng thấp xuống:

“Cứ thử tiếp xúc trước đi, hai đứa tìm hiểu lẫn nhau xem sao, đã ai bắt con nhất định phải đồng ý luôn đâu.”

Hạ Hòa không nán lại nghe Trần Nhã trả lời mà xoay người rời đi luôn.

Hạ Hòa không biết Trần Nhã sẽ thỏa hiệp hay cự tuyệt.

Hạ Hòa mơ hồ có thể đoán được Trần Nhã sẽ nói gì nhưng cô không muốn nghe. Cứ coi như không nghe thấy thì đại biểu cho việc chuyện đó chưa từng xảy ra.

Trước Tiếp