Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hạ Hòa ở nhà ba ngày, đến ngày thứ tư thì quay lại trường học.
Hạ Thiên cũng cùng Hạ Hòa trở về huyện thành.
Hạ Hòa không hỏi Hạ Thiên rằng đến giờ đi học mà không đến trường thì nó đi la cà ở đâu.
Thu dọn xong đồ đạc, Hạ Hòa đứng ở cửa nhà nhìn về phía mẹ Hạ. Hai ngày trước lúc Hạ Thiến chuẩn bị đi cũng nhìn bà ta như vậy.
Hạ Thiên đã sớm thu dọn xong xuôi và đứng đợi ở cửa.
Hạ Hòa không định mở lời vì nếu cô mở miệng chắc chắn sẽ phải nhận một trận quở trách cùng một tràng kể lể rằng bà ta đã vất vả thế nào, rồi còn lôi cả biểu hiện ngày thường của Hạ Hòa ra nói.
Hạ Hòa đứng một lúc lâu cũng không thấy Hạ Thiên lên tiếng, trong lòng thầm hiểu đại khái là nó đã lấy được tiền từ sớm rồi.
Hạ Hòa ló đầu vào trong phòng gọi một tiếng:
“Mẹ.”
Mẹ Hạ ở trong phòng không đáp lời, chỉ liếc mắt nhìn về phía Hạ Hòa.
“Con đi học đây.”
Hạ Hòa nói.
“Đi thì đi đi, ai cấm cản gì mày đâu.”
Hạ Hòa hít một hơi sâu:
“Con không có tiền xe.”
Mẹ Hạ đi ra, từ trong túi móc ra một chiếc ví làm bằng túi nilon:
“Tiền với chả nong, nợ nần mấy đứa chắc. Ngày hôm qua chị mày vừa mới đòi, hôm nay lại đến lượt mày. Một trăm tệ này bà già này phải kiếm bao lâu mày có biết không, thế mà ngày thường mày còn suốt ngày tị nạnh.”
“Này, cho mày, hai trăm tệ, bao ăn bao ở chắc chắn là đủ tiêu rồi.”
Hạ Hòa cảm thấy trong miệng mẹ mình thì hai trăm tệ này cứ như thể đủ để mua cả cái mạng của cô vậy.
Hạ Hòa không đáp lời mà lẳng lặng đút tiền vào túi.
Chuyện say xe đại khái là do thiên bẩm, vừa lên xe là Hạ Hòa đã nhắm tịt mắt lại, mong sao chỉ cần chợp mắt một cái là đã đến nơi.
Lý tưởng thì đầy đặn mà thực tế thì lại rất tàn khốc.
Hạ Hòa cảm thấy như mình đã ngủ hết cả phần thiên hạ rồi vậy mà tỉnh dậy nhìn kỹ lại, xe mới đi được nửa quãng đường.
Bác tài xế làm một cú phanh gấp khiến Hạ Hòa hoàn toàn "phá công".
Thẩm Dịch vốn đã có kinh nghiệm với chuyện say xe của Hạ Hòa, vừa thấy sắc mặt cô không ổn liền lập tức móc túi nilon từ trong túi ra đưa tới trước mặt cô.
Đến lúc xuống xe, Hạ Hòa cảm thấy mình như mất nửa cái mạng.
Thẩm Dịch vừa đưa nước vừa vỗ lưng cho cô. Đại khái là nhờ tác dụng tâm lý, sau một hồi được Thẩm Dịch chăm sóc thì Hạ Hòa quả nhiên không còn thấy khó chịu như thế nữa.
Chuyện ở trường vẫn cứ xoay quanh mấy việc đó, Hạ Hòa phát huy rất ổn định. Sau lần giành hạng nhất trước đó, không chỉ thứ hạng trong lớp mà thứ hạng toàn khối của cô cũng tăng vọt.
Thẩm Dịch cũng không kém cạnh bao nhiêu.
Hà Văn Văn thì lần nào cũng bám sát sau lưng hai người với cách biệt chỉ 0,5 điểm.
Đây là lần đầu tiên Hạ Hòa bị một người ngoài Thẩm Dịch truy đuổi điểm số gắt gao như vậy, mỗi khi nản học chỉ cần nhìn Hà Văn Văn một cái là cô không dám lơ là chút nào.
Hai trăm tệ đối với Hạ Hòa mà nói thì không ít nhưng để cầm cự suốt một tháng rưỡi quả thực là có chút gian nan. Chi phí mua văn phòng phẩm chiếm phần lớn, thỉnh thoảng cô còn phải mua tài liệu và sách giải bài tập.
Thẩm Dịch mỗi tháng có 300 tệ trợ cấp chính phủ, chắt bóp một chút là có thể trụ được đến cuối tháng còn Hạ Hòa đến cuối tháng là ngay cả tiền xe về nhà cũng chẳng còn.
Một tuần trước khi nghỉ lễ, Hạ Hòa đã viết đơn xin ở lại trường còn tìm giáo viên để hỏi về khoản vay hỗ trợ học tập.
Giáo viên nói có thể xin cho cô nhưng tiền có lẽ phải đến học kỳ sau mới về. Hạ Hòa rất vui, có còn hơn không.
Một ngày trước kỳ nghỉ tháng, trường học gọi điện về nhà để thông báo tình hình học sinh.
Ba Hạ có vẻ rất bất mãn về chuyện cô không về nhà, trong điện thoại bóng gió vài câu âm dương quái khí rồi cũng không quản nữa.
Hạ Hòa kể từ lần xin tiền bị mắng đó đã bắt đầu nung nấu ý định tìm việc gì đó để làm.
Lần trước trên đường quay lại trường, nhìn thấy quán bún cạnh bến xe khách tìm người làm thêm cô đã nảy ra ý định trong lòng.
Đối với đa số những quyết định của Hạ Hòa, Thẩm Dịch từ trước đến nay đều nói tốt.
Lần này cũng vậy.
Sau khi tiễn Thẩm Dịch lên xe, Hạ Hòa liền rẽ vào quán bún cạnh nhà ga.
Chủ quán bún là một cặp vợ chồng trung niên, thấy Hạ Hòa vào thì cứ ngỡ cô đến ăn bún.
Hạ Hòa nói rõ mục đích đến, bà chủ ngồi ở quầy thu ngân liếc nhìn cô một cái rồi bảo cô đợi, sau đó vào bếp gọi ông chủ đang xào ớt ra.
“Đến làm thêm đúng không?”
Hạ Hòa gật đầu.
“Công việc chủ yếu là rửa bát, cái này thì đơn giản thôi nhưng một khi đã rửa là phải rửa cả ngày đấy. Một ngày 100 tệ, từ 9 giờ sáng đến 8 giờ tối.”
Trường đóng cổng lúc 9 giờ tối, từ đây về trường mất khoảng nửa tiếng, thời gian hoàn toàn dư dả.
“Cháu rửa sạch được ạ.”
Ông chủ liếc nhìn cô một cái.
“Cháu thật sự có thể rửa sạch mà.”
Ông chủ bất đắc dĩ nói:
“Được rồi, ngày mai cứ đến thử xem sao.”
Một câu nói của ông chủ làm Hạ Hòa cảm giác như 400 tệ đang vẫy tay chào mình.
Về chuyện tự mình kiếm tiền tự mình tiêu, Hạ Hòa cảm thấy rất phấn khích. Có thể kiếm tiền đồng nghĩa với việc cô không cần phải nghe mẹ mình càm ràm nữa, cũng đồng nghĩa với việc cô không cần phải thấy áy náy với họ.
8 giờ bắt đầu làm việc nhưng 7 giờ rưỡi Hạ Hòa đã có mặt ở cửa tiệm.
Ông chủ và bà chủ vẫn chưa tới, nhiệt độ buổi sáng dường như lại giảm thêm một chút, Hạ Hòa lót thêm hai lớp áo bên trong áo khoác đồng phục khiến cả người trông tròn vo như quả bóng.
Bà chủ đến mở cửa, hai người hàn huyên vài câu rồi vào tiệm. Việc buổi sáng không có gì nhiều, chỉ là nhặt hành gừng tỏi, băm nhỏ để dự phòng.
Gần đến trưa thì ông chủ tới, ông chủ vừa đến không lâu thì khách khứa bắt đầu lục tục vào tiệm.
Hạ Hòa chính thức bắt đầu công việc của mình là rửa bát.
Rửa bát không cần kỹ thuật nhưng lại cần thể lực. Suốt ba tiếng cao điểm buổi trưa, Hạ Hòa không hề rời khỏi vị trí lấy một bước.
Khó khăn lắm mới rửa xong, vừa mới nghỉ ngơi được hai phút thì giờ cao điểm buổi chiều lại bắt đầu.
Cố trụ được đến lúc tan làm, Hạ Hòa cảm thấy mình như đã rửa hết số bát của cả đời này vậy.
“Mệt lắm phải không?”
Bà chủ hỏi.
Cái lưng đau nhức không chịu nổi, đôi tay bị ngâm nước đến trắng bệch, không mệt là chuyện không thể nào. Nhưng nghĩ đến 100 tệ mỗi ngày, Hạ Hòa quyết định nói dối:
“Cũng bình thường ạ.”
Bà chủ đưa cho cô 100 tệ:
“Kiên trì được là tốt rồi.”
Hạ Hòa vội vàng gật đầu:
“Cháu làm được ạ, chắc chắn làm được.”
“Ngày mai cũng giờ này nhé.” Bà chủ thở dài rồi nói tiếp: “Con gái cô cũng tầm tuổi cháu mà suốt ngày chỉ nằm ở nhà chơi game. Nó mà được một nửa hiểu chuyện như cháu thì tốt biết mấy.”
Hạ Hòa không biết phải đáp lại thế nào, chỉ có thể mỉm cười ngại ngùng.
Có lẽ là do đã lâu không lao động chân tay, Hạ Hòa ngủ một giấc cực kỳ sâu, sáng dậy thấy cả người đau nhức.
Hạ Hòa làm công việc này được ba ngày, đến ngày thứ tư thì có vẻ nhẹ nhàng hơn một chút. Thẩm Dịch quay lại nhưng không về trường ngay mà đến quán bún tìm cô trước, sẵn tiện giúp cô rửa hơn nửa số bát.
Hai người cùng nhau đi bộ về trường. Mấy ngày nay Hạ Hòa vẫn luôn cảm thấy rất mệt, cả người mềm nhũn, không biết có phải do lao lực quá độ hay không mà đi trên đường cô cũng ít nói hơn hẳn ngày thường.
Vừa về đến trường là cô lăn ra ngủ ngay lập tức.
Tình trạng này kéo dài cho đến tận sáng ngày hôm sau.
Cả lớp đã đi ăn trưa hết, Hạ Hòa vẫn nằm gục trên bàn không nhúc nhích.
Thẩm Dịch đưa tay áp lên trán cô thử nhiệt độ, không thấy nóng liền hỏi:
“Cậu thấy không khỏe ở đâu à?”
Sắc mặt Hạ Hòa trắng bệch, môi không còn chút huyết sắc:
“Đau bụng.”
Thẩm Dịch kéo ghế ngồi thụp xuống trước mặt cô:
“Để tôi cõng cậu đi phòng y tế.”
Hạ Hòa không nhích người, bụng dưới đau âm ỉ, một luồng nhiệt ấm nóng không mấy quen thuộc tuôn ra phía dưới. Hạ Hòa cảm thấy cả người mình như bị mồ hôi lạnh bao phủ cứ như vừa mới được vớt từ dưới nước lên, gương mặt lại tái đi thêm một tông nữa.
Thẩm Dịch bị những giọt mồ hôi lạnh lớn như hạt đậu trên trán cô làm cho hoảng sợ cũng chẳng quản được nhiều như vậy nữa, vươn tay định kéo cô đứng dậy khỏi ghế.
Hạ Hòa vừa mới cử động một chút, cơn trướng đau ở bụng dưới lại càng thêm nghiêm trọng.
Khó khăn lắm mới đứng dậy được, Hạ Hòa cảm thấy quần mình dính dấp khó chịu, cô nheo mắt quay đầu lại nhìn chiếc ghế một cái.
Gương mặt vốn đang trắng bệch như thể được tiêm thuốc kích chín, nhanh chóng đỏ bừng lên.
Thẩm Dịch cảm thấy kỳ lạ, nhìn theo tầm mắt của cô. Gương mặt cậu không có biến đổi gì nhiều nhưng vành tai ửng hồng đã bán đứng cậu.
Cậu quay mặt đi chỗ khác, hít một hơi sâu trong lòng.
Sau khi nhận ra trên ghế dính thứ gì, Hạ Hòa nhanh chóng đẩy cậu ra rồi lại đặt mông ngồi thụp xuống ghế.
Hạ Hòa ngồi lì trên ghế không nói năng gì cũng chẳng dám nhìn Thẩm Dịch, đôi mắt cứ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.
Thẩm Dịch đứng cạnh cô, do dự một lát rồi lên tiếng:
“Tôi đi ra quầy tạp hóa một lát.”
Cậu cởi áo khoác ra đặt trước mặt Hạ Hòa:
“Cậu đợi tôi ở đây nhé.”
Hạ Hòa vẫn không đáp lời.
“Tôi đi đây, hai phút là quay lại ngay, cậu đừng có cử động đấy.” Cậu không yên tâm hỏi thêm một câu: “Cậu có nghe thấy tôi nói gì không?”
Hạ Hòa đấu tranh tư tưởng một hồi lâu, sau khi cơn bối rối qua đi cô cũng đã chấp nhận thực tế.
Cô lớn rồi, đây là chuyện sinh lý bình thường thôi, có gì to tát đâu chứ.
“Nghe thấy rồi.”
Dù trong lòng nghĩ vậy nhưng giọng nói vẫn còn chút gượng gạo, nghe không có chút sức lực nào.
Thẩm Dịch chạy như bay ra khỏi lớp.
Cuối tháng Mười một, gió lạnh bao trùm khắp cái huyện nhỏ này.
Thẩm Dịch vừa ra khỏi cửa đã rùng mình một cái, gió lạnh lùa vào áo thổi tan hết cái hơi nóng hừng hực trên người, ngay cả sự nóng bừng trên mặt cũng bị thổi bay mất.
Kiến thức sinh học của cậu và Hạ Hòa chẳng kém cạnh nhau là mấy, cậu đương nhiên biết điều đó có nghĩa là gì.
Từ "lớn lên" đối với cậu và Hạ Hòa mà nói dường như còn quá xa vời nhưng theo lời thầy cô thì Hạ Hòa đã lớn thật rồi. Cô chỉ cao hơn cậu có một chút xíu thôi sao mà đã lớn được rồi nhỉ.
Cậu chạy với tốc độ nhanh nhất đến quầy tạp hóa, đứng trước dãy kệ bày những món đồ dùng dành cho con gái đã lớn mà cảm thấy khó xử vô cùng.
Đắn đo một hồi, cậu chọn lấy hai gói đắt nhất.
Cậu không biết chọn loại nào nhưng cứ đắt nhất chắc chắn là tốt hơn loại rẻ tiền rồi.
Trong nhận thức của cậu, Hạ Hòa phải được dùng những thứ tốt nhất.
Lúc tính tiền, bác chủ quán liếc nhìn cậu một cái, trong mắt giấu chút ý cười rồi đưa cho cậu một chiếc túi nilon màu đen để đựng.
Khi Thẩm Dịch chạy về đến lớp, Hạ Hòa vẫn đang ngồi yên tại chỗ, các bạn học đi ăn trưa cũng đã bắt đầu quay lại.
Thẩm Dịch chạy về chỗ ngồi, dùng thân hình mình che chắn cho Hạ Hòa, lấy khăn giấy ướt ra rồi đưa túi đồ đã được bọc kỹ cho Hạ Hòa.
“Cậu lấy áo khoác của tôi buộc ngang eo đi, về ký túc xá thay quần trước đã. Trong túi có thứ cậu cần, tôi mua cả rồi. Cái ghế cứ để tôi lo cho.”
Giọng Thẩm Dịch ghì rất thấp, hơi thở nóng hổi phả vào bên tai Hạ Hòa.
Thẩm Dịch khựng lại một chút rồi hỏi tiếp:
“Bụng còn đau không? Nếu đau thì đợi một lát tôi bảo Hà Văn Văn đi cùng cậu về ký túc xá.”
“Không đau nữa, tôi tự về được.”
Hạ Hòa nhìn chiếc ghế, dù sao cũng là do mình làm bẩn, để Thẩm Dịch dọn dẹp cô thấy có chút cắn rứt lương tâm.
“Tôi sẽ dọn, cậu về ký túc xá trước đi.” Thẩm Dịch thúc giục cô: “Cậu mau về đi.”
Giữa Hạ Hòa và Thẩm Dịch thực sự chẳng còn gì để mà giữ kẽ. Hai người đã quá thân thiết, thân thiết hơn cả người thân trong nhà:
“Được.”