Hòa Hòa - Hoan Nam Lương

Chương 20: Sự ghẻ lạnh và Vị đắng của viên kẹo

Trước Tiếp

Hôm nay Hạ Hòa không về nhà mà ngủ lại nhà Trần Nhã.

Phải đến ngày hôm sau người nhà họ Hạ mới về, bao gồm cả Hạ Thiên.

Hạ Hòa không hỏi họ đi đâu, cô cảm thấy hỏi chỉ chuốc thêm phiền phức cho bản thân.

Hạ Thiên cứ mỗi tuần lại được nghỉ một lần nên cuối tuần nào cũng về.

Ngày hôm qua cả nhà đi đâu nhìn một cái là hiểu ngay.

Hôm nay Hạ Hòa về nhà mới phát hiện ra họ đã sửa phòng của mình thành phòng chứa đồ lặt vặt.

Thấy sắc mặt cô khó coi, mẹ Hạ có lẽ cũng cảm thấy mình làm hơi quá liền giải thích với vẻ mặt hơi ngượng ngùng:

"Chẳng phải tận một tháng rưỡi mày mới về một lần sao, đồ đạc trong nhà nhiều quá không có chỗ để nên mẹ mới tạm thời để vào phòng mày, giường vẫn ngủ được mà."

Hạ Hòa cảm thấy mệt mỏi vô cớ, cái mệt này lan từ thể xác đến tinh thần, còn mệt hơn cả khi làm một trăm tờ bài tập:

"Con biết rồi."

Mẹ cô nói không sai, một tháng rưỡi cô mới về một lần mà về cũng chẳng ở được mấy ngày.

Chút tâm trạng tốt khi được nghỉ về nhà của Hạ Hòa đã tan biến sạch từ lúc ngồi đợi trước cửa hai tiếng đồng hồ ngày hôm qua. Sau khi viết hết đống bài tập giáo viên giao và giặt sạch đống quần áo mang từ trường về thì cô chẳng còn việc gì để làm.

Con người ta không nên nhàn rỗi, cứ nhàn rỗi là lại dễ suy nghĩ linh tinh.

Nhất là hôm nay khi ngồi vào bàn ăn, mẹ cô lại ca cẩm chuyện đi học của chị Hạ Thiến tốn bao nhiêu tiền rồi giờ Hạ Hòa cũng lên cấp hai, mỗi tháng phải chi tiêu bao nhiêu, nhà lại chẳng có gì ăn.

Hạ Hòa ngoài miệng không nói gì nhưng trong lòng vẫn có chút không phục. Tại sao phần của Hạ Thiên thì mẹ không nhắc tới? Nào là tiền chạy trường, tiền thuê nhà, tiền ăn mỗi cuối tuần, có khoản nào mà không tốn kém hơn chị em cô đâu.

Thẩm Dịch mỗi tháng được chính phủ trợ cấp 300 tệ, Hạ Hòa dự định đi hỏi xem mình có được nhận khoản nào không.

Ở trường đã có đồng phục, chuyện ăn uống tắm rửa trường đều bao trọn gói.

Những nơi cô cần dùng đến tiền không nhiều, chủ yếu là đồ dùng sinh hoạt và dụng cụ học tập.

Nghĩ là làm, Hạ Hòa lập tức đi ra ngoài.

Thời tiết đã bắt đầu chuyển lạnh, lần này quay lại trường Hạ Hòa định mang theo quần áo mùa đông, đồng thời cũng muốn nhắc nhở Thẩm Dịch một tiếng.

Ủy ban thôn vẫn giống như lần trước, chỉ có một người trực nhưng không phải chị sinh viên đợt nọ mà là một người khác. Nhìn tuổi tác chắc cũng ngang tầm mẹ cô.

"Cháu chào cô ạ."

Hạ Hòa chào.

"Có việc gì không?"

Người phụ nữ đó thậm chí còn chẳng buồn liếc mắt nhìn cô lấy một cái.

Hạ Hòa cảm thấy rất khó chịu trước thái độ này:

"Cháu muốn hỏi về khoản trợ cấp cho học sinh nghèo ạ."

Người phụ nữ đó ngước mắt nhìn cô:

"Bảo phụ huynh của cháu đến đây, trẻ con hỏi cũng vô ích thôi."

"Lần trước cũng là tự cháu đến hỏi mà."

Hạ Hòa đáp.

Người nọ mất kiên nhẫn phất tay:

"Tôi không quan tâm lần trước hay lần này, lần trước có phải tôi trực ở đây đâu."

Hạ Hòa vốn dĩ cũng không nhất thiết phải có được khoản đó nên dù bị đuổi ra ngoài cô cũng không hề nản lòng.

Xem như ra ngoài đi dạo một vòng vậy.

Thẩm Dịch đang kể cho Mạnh Vi nghe về nội quy và thời gian học ở trường rồi lại báo cáo kết quả kỳ thi lần này.

Mạnh Vi cười rất tươi.

Kể từ khi Thẩm Dịch đi học, bà ấy chưa phát bệnh lần nào.

Đầu óc bà ấy rất tỉnh táo, chỉ có điều người gầy đi trông thấy và dạo gần đây bắt đầu ho khan không rõ nguyên do.

Thẩm Thu không yên tâm về bà ấy nên cứ dăm bữa nửa tháng lại sang thăm, sau đó trực tiếp bảo Mạnh Vi dọn sang nhà mình ở.

"Tốt lắm con."

Mạnh Vi nói.

"Con có kết thêm bạn mới không?"

Thẩm Dịch gật đầu:

"Có ạ."

Trên người cậu bắt đầu có hơi người, Mạnh Vi cảm thấy rất vui. Ngoài bà ấy ra, nếu Thẩm Dịch còn có những mối bận tâm khác thì thật tốt.

Sợi dây kết nối giữa bà và Thẩm Dịch sớm muộn gì cũng sẽ đứt, nếu có những sợi dây khác níu giữ thì cậu sẽ không phải cô độc một mình trên thế gian này nữa.

Việc bà ấy cần làm bây giờ là khiến sợi dây giữa mình và con trai ngày càng mỏng manh đi.

"Vậy thì tốt quá."

Mạnh Vi nói.

"Con và Hạ Hòa vẫn ổn chứ?"

Mạnh Vi lại hỏi.

Thẩm Dịch nghiêm túc gật đầu:

"Rất tốt ạ."

Hạ Hòa không muốn về nhà nhưng lại chẳng biết mình nên đi đâu.

Nghĩ đến đau cả đầu, cô dứt khoát không nghĩ nữa mà để đầu óc trống rỗng.

Đến khi cô định thần lại thì đã đứng trước cửa nhà Thẩm Dịch. Hạ Hòa không định vào trong, liếc mắt nhìn một cái không thấy Thẩm Dịch đâu nên cô định rời đi.

Vừa bước vào sân nhà mình, cô đã thấy Hạ Thiên cùng một người nữa đang ngồi xổm chơi game. Nghe tiếng mở cửa thì cái gã gầy như que củi kia ngẩng đầu lên.

"Đã lâu không gặp nhé, con gà ác."

Hạ Hòa vốn dĩ không có ấn tượng gì với người này nhưng ngay khi câu nói đó thốt ra, ký ức bám bụi bấy lâu trong cô bỗng chốc ùa về.

Năm cô lớp một đã từng đánh cái gã béo chết tiệt này, đến năm lớp ba thì hắn ta chuyển trường lên huyện, giờ chắc là học cùng trường với Hạ Thiên.

Giờ không thể gọi là gã béo chết tiệt nữa, mà phải gọi là con khỉ khô.

Trong lòng Hạ Hòa nghĩ vậy, ngoài miệng cũng nói ra luôn:

"Từ gã béo chết tiệt biến thành con khỉ khô rồi à."

Gã béo chết tiệt có lẽ không ngờ sau bao nhiêu năm mà miệng lưỡi cô vẫn độc địa như vậy. Hắn ta tức đến mức dùng ngón tay chỉ vào cô hồi lâu: "Mày...", mà chẳng biết phải nói gì tiếp theo.

Hạ Hòa đi vào phòng mình đóng sầm cửa lại.

"Đã bảo là đừng có dây vào nó rồi mà." Giọng cười nhạo của Hạ Thiên truyền vào từ ngoài cửa: "Tao nói rồi đấy, lần sau mà bị đánh thì tao không chịu trách nhiệm đâu."

"Con gái gì mà hung dữ thế, sau này liệu có gả đi đâu được không?"

Hạ Hòa mở cửa, ném một chiếc ly không dùng đến về phía gã khỉ khô khiến hắn ta sợ đến mức nhảy dựng lên:

"Câm miệng rồi cút khỏi nhà tao ngay."

Hạ Thiên không ngồi yên được nữa, đứng phắt dậy gào lên:

"Sao lại là nhà mày, đây là nhà tao, nó muốn đến thì đến."

Hạ Hòa không thèm cãi nhau với nó, chỉ buông một câu:

"Được."

Rồi tự mình đi ra ngoài.

Hạ Hòa cũng chẳng biết mình nên đi đâu, thơ thẩn quanh làng nửa ngày cuối cùng lại dừng chân trước cửa nhà Thẩm Dịch.

Lần này thật khéo, Thẩm Dịch vừa vặn từ nhà Thẩm Thu trở về.

Vừa nhìn biểu cảm của cô, Thẩm Dịch đã biết chắc chắn cô lại vừa chịu ấm ức ở nhà.

"Cậu lại cãi nhau với Hạ Thiên à?"

Hạ Hòa bực bội đá cục đá dưới chân:

"Không có."

Thẩm Dịch không truy hỏi thêm nữa, chỉ nói:

"Tối nay tôi nấu mì, cậu có ăn không?"

"Có."

Từ khi biết nấu ăn, tay nghề của Thẩm Dịch tiến bộ vượt bậc, đến mức cái miệng của cô cũng được cậu nuôi đến kén chọn rồi.

Thẩm Dịch đẩy cửa:

"Vào đi."

Trong sân vắng vẻ trông như đã lâu không có người ở:

"Dì đâu rồi?"

Hạ Hòa hỏi.

"Bà ấy ở bên nhà cô tôi rồi. Ngày thường tôi đi học, họ ở gần nhau cũng dễ bề chăm sóc."

"Ồ."

Thẩm Dịch tự mình chạy đi bê bàn ra ngoài rồi lại lấy ghế cho Hạ Hòa.

Hạ Hòa thở dài:

"Chẳng làm gì mà cứ thế ngồi ăn thì thấy cắn rứt lương tâm quá."

Hai người họ trước kia đã giao kèo là Thẩm Dịch nấu cơm còn Hạ Hòa dọn bàn, phân công rất rõ ràng nhưng hôm nay Thẩm Dịch đã làm hết cả rồi.

Thẩm Dịch liếc nhìn cô một cái:

"Chỉ hôm nay thôi đấy."

Thẩm Dịch nấu mì rất nhanh, chẳng mấy chốc đã bưng ra hai bát mì nóng hổi.

Bát của Hạ Hòa còn được thêm cả một quả trứng ốp la.

Sợi mì vừa chạm vào đầu lưỡi, Hạ Hòa lập tức tha thứ cho gã khỉ khô, Hạ Thiên và cả người phụ nữ ở ủy ban không chịu làm trợ cấp cho cô.

Quả nhiên mỹ thực là điều tốt đẹp nhất trên thế gian này.

Hạ Hòa ăn rất nhanh, bát của cô đã thấy đáy mà Thẩm Dịch mới ăn được một nửa.

"Cậu muốn ăn thêm không? Để tôi đi nấu tiếp."

Thẩm Dịch hỏi.

Hạ Hòa vội vàng xua tay:

"Thôi thôi."

Đợi Thẩm Dịch ăn xong, Hạ Hòa đứng dậy định mang bát đi rửa.

Thẩm Dịch không cho cô động tay mà tự mình đem đi rửa.

Hạ Hòa cũng chẳng tranh giành. Kể từ lúc về nhà phải ngồi đợi ngoài cửa rồi phát hiện phòng mình bị biến thành kho chứa đồ, cho đến khi cãi nhau với Hạ Thiên thì tâm trạng của cô vẫn luôn rất tệ.

Ở cái tuổi mười mấy này, tâm hồn vốn dĩ nhạy cảm nhất nhưng chẳng ai bận tâm đến những cảm xúc nhỏ nhặt đó của cô.

Trong lúc Thẩm Dịch đi rửa bát, cô ngồi thẫn thờ giữa sân, đầu óc trống rỗng chẳng buồn nghĩ ngợi gì.

Thẩm Dịch dọn dẹp xong xuôi cũng kéo một chiếc ghế ra ngồi cạnh cô.

"Đêm qua tôi ngủ ở nhà chị Trần Nhã."

Hạ Hòa nói.

Thẩm Dịch gật đầu ra hiệu mình đang nghe.

"Hôm qua tôi về nhà nhưng không có ai, ngồi đợi trước cửa hai ba tiếng đồng hồ mà chẳng thấy người về. Hôm nay lại phát hiện họ đổi phòng tôi thành phòng chứa đồ, vừa nãy còn mới cãi nhau một trận với Hạ Thiên nữa."

Thẩm Dịch khẽ "ừ" một tiếng.

"Thấy vô vị thật đấy."

Hạ Hòa nói.

"Tôi biết."

Thẩm Dịch nói.

Hạ Hòa nhìn chằm chằm vào mu bàn chân mình, giọng rầu rĩ:

"Lần sau tôi không về nữa."

"Không muốn về thì đừng về nữa." Thẩm Dịch khựng lại một chút: "Tôi có hỏi thăm rồi, ở trường có thể xin ở lại trong kỳ nghỉ đấy."

Giọng Hạ Hòa vẫn rầu rĩ như cũ, khẽ "ừ" một tiếng.

Cô không nói gì, Thẩm Dịch cũng im lặng theo.

Ngồi thêm một lát, Thẩm Dịch đứng dậy vào phòng mở cặp sách lấy ra thanh socola mà bạn học tặng hôm trước. Tổng cộng có hai thanh, lần trước Hạ Hòa đã ăn một thanh, thanh này cũng là dành cho cô.

Cậu bóc vỏ socola đưa đến bên miệng Hạ Hòa. Cô không đưa tay đón lấy mà cúi xuống cắn trực tiếp một miếng:

"Đắng quá."

"Xì, không lẽ là hết hạn rồi chứ."

Thẩm Dịch ngơ ngác hỏi lại:

"Đắng á?"

Hạ Hòa gật đầu:

"Đắng lắm, không tin cậu nếm thử mà xem."

"Thanh lần trước cậu ăn cũng đắng à?"

"Không, thanh đó ngọt."

Thẩm Dịch bóc nốt đầu kia của thanh socola rồi đưa vào miệng. Vị đắng chát lan tỏa khiến cậu không tự chủ được mà nhíu mày.

"Đã bảo là đắng rồi mà."

Thẩm Dịch gật đầu tán thành. Cậu không nhổ ra như Hạ Hòa mà lẳng lặng nuốt trôi vị đắng chát ấy vào trong.

"Đắng thì đừng có ăn nữa."

Hạ Hòa nói.

"Tôi nuốt hết rồi."

"Được rồi, được rồi."

Trước Tiếp