Hòa Hòa - Hoan Nam Lương

Chương 19: Kỳ thi tháng đầu tiên và Nỗi buồn ngày trở về

Trước Tiếp

Việc phân lớp dựa trên thành tích học tập, Hạ Hòa và Thẩm Dịch được phân vào lớp 3. Thành tích của hai người ở lớp 3 thuộc nhóm dẫn đầu nhưng nếu ở lớp 2 thì chỉ thuộc hạng bét.

Giáo viên nói sau mỗi kỳ thi cuối kỳ, nhà trường sẽ căn cứ vào kết quả để phân lại lớp.

Hạ Hòa trước kia vốn khá tự tin vào thành tích của mình nhưng đến huyện thành rồi mới biết "cao nhân tất có cao nhân trị", người giỏi hơn cô hiện diện ở khắp mọi nơi.

Ngày đầu khai giảng không có nhiều tiết học, chủ yếu là phổ biến nội quy trường học, các học sinh tự giới thiệu bản thân, giáo viên các bộ môn ra mắt và giới thiệu về lịch sử trường.

Trường cứ một tháng rưỡi thì cho nghỉ một lần, mỗi lần được nghỉ bốn ngày, thời gian còn lại đều phải ở lại trường.

Sau khi giới thiệu xong xuôi mọi thứ, lớp bắt đầu bầu ban cán bộ.

Lớp trưởng, ủy viên học tập, ủy viên thể dục, lớp phó bộ môn...

Khác với thời tiểu học, không phải giáo viên chỉ định ai thì người đó làm mà sẽ thông qua tự giới thiệu, sau đó cả lớp tiến hành bỏ phiếu.

Những gì cần bầu đều đã bầu xong, những gì cần giới thiệu cũng đã giới thiệu hết, tiếp đó là phát sách giáo khoa và đồng phục.

Trường ở thôn không có đồng phục, đây là lần đầu tiên Hạ Hòa thực sự được mặc đồng phục nên cô cảm thấy rất hưng phấn. Nói một cách nghiêm túc thì đây là lần đầu cô được mặc quần áo mới, vì dĩ vãng toàn phải mặc lại đồ cũ của Hạ Thiến.

Đồng phục có tổng cộng hai bộ để thay đổi không phân biệt kiểu dáng nam nữ.

Dáng người của Hạ Hòa và Thẩm Dịch cao ngang nhau, nếu nhìn kỹ thì cô còn cao hơn Thẩm Dịch một chút. Hạ Hòa bảo sau này nếu đồ cả hai đều bẩn thì có thể đổi cho nhau mặc.

Thẩm Dịch ra vẻ nghiêm túc gật đầu.

Khởi đầu cấp hai, ngoại trừ cảm giác mới mẻ khi lần đầu vào thành thì mọi thứ còn lại cũng gần giống như hồi tiểu học.

Ngoại trừ nhiệm vụ học tập nặng nề hơn thì không có gì thay đổi nhiều.

Từ hai môn chính ban đầu giờ tăng lên thành bảy môn, các môn khác còn tạm ổn, riêng tiếng Anh đối với Hạ Hòa thực sự rất chật vật.

Mỗi tháng đều có một kỳ thi tháng để kiểm tra chất lượng.

Thời gian đi học trôi qua thật nhanh, Hạ Hòa cảm thấy mình vừa mới nhận mặt hết các bạn trong lớp thì kỳ thi tháng đầu tiên đã tới.

Hạ Hòa không biết chỉ có trường mình hay tất cả các trường cấp hai đều thế, mà kỳ thi tháng được tổ chức còn trang trọng hơn cả kỳ thi chuyển cấp của cô.

Thẩm Dịch kể từ khi lên cấp hai dường như đã biến thành một người khác. Vẫn là người đó nhưng không còn vẻ lầm lì khinh khỉnh như trước, thỉnh thoảng cậu còn cùng các bạn nam trong lớp đi chơi bóng rổ.

Hạ Hòa cảm thấy như vậy rất tốt. Có sự giao lưu, có vòng tròn xã hội riêng thì sẽ có sự gắn kết. Có sự gắn kết với một góc của thế giới này thì sẽ có cảm giác thuộc về và khi đã có cảm giác thuộc về thì sẽ không còn cô độc một mình nữa.

Trước kia cô từng nghĩ, nếu Mạnh Vi qua đời liệu Thẩm Dịch có còn tồn tại trên đời này không?

Câu trả lời cô nhận được luôn là không.

Trước đây Thẩm Dịch luôn cho cô cảm giác mong manh, hệt như một đóa bồ công anh, chỉ cần rễ dưới đất đứt là chẳng cần gió thổi thì cậu cũng tự tan biến.

Bây giờ thì khác rồi, Thẩm Dịch đã tự mình phá bỏ bức tường trong suốt ngăn cách giữa cậu và mọi người, cậu bắt đầu tạo dựng sợi dây liên kết với thế giới này.

Hạ Hòa vốn dĩ luôn tự tin khi đối mặt với thi cử nhưng lần này trường tổ chức quá rình rang khiến cô cũng thấy lo âu.

Sau khi thi xong môn cuối cùng là tiếng Anh, cô thở phào nhẹ nhõm, thu dọn bút thước quay về lớp học.

Thẩm Dịch vừa về đến nơi đã thấy cô đang nằm bò ra bàn học với vẻ mặt ủ rũ, cậu kéo ghế ngồi xuống.

Trong túi cậu có thanh socola do một bạn nam cùng lớp tiện tay ném cho, nghe bảo là chị gái bạn ấy gửi từ tỉnh khác về.

Thẩm Dịch vốn không thích những thứ đồ ngọt đến phát đắng này nên ban đầu không định nhận.

"Cậu không ăn thì đưa cho Hạ Hòa ấy."

Nghe vậy, Thẩm Dịch mới không từ chối nữa.

Cậu móc thanh socola từ túi ra đặt cạnh Hạ Hòa. Hạ Hòa ngẩng đầu lên, nhìn cậu bằng ánh mắt đầy tuyệt vọng.

Thẩm Dịch bị cô nhìn đến mức da đầu tê dại.

"Sao thế?"

"Ba câu trắc nghiệm cuối môn tiếng Anh, cậu chọn gì?"

"C, C, A."

Hạ Hòa lại gục mặt xuống bàn:

"Xong đời tôi rồi."

Thẩm Dịch bóc vỏ thanh socola đưa cho cô:

"Xong cái gì mà xong."

"Sai hết sạch rồi."

Giọng Hạ Hòa rầu rĩ.

"Tôi chắc gì đã đúng."

Thẩm Dịch an ủi cô.

Hạ Hòa chẳng tin lời an ủi vớ vẩn đó của cậu. Trước đây cô từng nghĩ mình có chút thiên phú học hành nhưng từ khi bắt đầu học tiếng Anh, cô mới biết không phải môn nào mình cũng có năng khiếu.

Ngược lại môn tiếng Anh của Thẩm Dịch giỏi hơn cô rất nhiều.

"Kỳ tới liệu tôi có bị chuyển sang lớp khác không?"

"Sẽ không đâu."

Thẩm Dịch nói câu này không hẳn là để an ủi, Hạ Hòa luôn mồm bảo tiếng Anh mình kém nhưng thực chất cũng chỉ thua cậu có ba bốn điểm. Tiếng Anh đúng là môn khiến cô vất vả hơn các môn khác một chút.

Hạ Hòa từ nhỏ đã có tính khí hiếu thắng, càng biết mình không giỏi điểm nào thì càng dốc sức vào điểm đó vì vậy khoảng cách với Thẩm Dịch cũng không lớn.

Hạ Hòa nhét miếng socola vào miệng:

"Tôi mới không để mình học càng ngày càng kém đi đâu, tôi nhất định phải vào được lớp 1."

Thẩm Dịch nhìn cô, khóe miệng khẽ nhếch lên rồi "ừ" một tiếng.

Điểm thi tháng có trước khi đợt nghỉ phép bắt đầu.

Hạ Hòa thi không hề tệ, cô và Thẩm Dịch cùng nhau ôm trọn vị trí đứng đầu cả lớp.

Vào tiết tự học buổi tối trước ngày nghỉ, giáo viên phát bài thi xuống để học sinh tự xem lại lỗi sai của mình.

Lần đầu tiên đi học xa nhà lâu như thế, cuối cùng cũng được nghỉ nên ai nấy đều vô cùng phấn khích. Trong phòng học ồn ào như cái chợ chẳng ai thèm nghe lớp trưởng và ủy viên học tập đang nói gì trên bục giảng.

Hạ Hòa cúi đầu nhét sách vở vào cặp, vừa ngẩng lên đã thấy cô bạn ngồi bàn trên là Hà Văn Văn đang quay xuống, mắt không chớp nhìn chằm chằm mình.

Hạ Hòa giật bắn mình, vỗ vỗ ngực hỏi:

"Sao thế?"

Hà Văn Văn đẩy đẩy gọng kính, nhìn cô rồi lại liếc sang Thẩm Dịch.

Hạ Hòa bị nhìn đến mức gai người:

"Rốt cuộc là có chuyện gì?"

"Hai cậu có thần giao cách cảm à? Nếu không sao điểm số lại giống hệt nhau như thế?"

Hà Văn Văn đứng thứ hai trong lớp. Theo lời cậu ấy kể thì kỳ thi vào lớp 6 vừa rồi do bị đau bụng nên phát huy không tốt mới phải vào lớp 3, kỳ sau cậu ấy nhất định sẽ quay lại lớp 1. Cậu ấy luôn giữ một trái tim chân thành với việc học, thậm chí còn cuồng nhiệt hơn cả Hạ Hòa, các môn học đều giỏi đến mức vô lý. Lần này chỉ vì kém 0.5 điểm mà để Hạ Hòa và Thẩm Dịch chiếm mất vị trí đầu bảng.

Hạ Hòa lắc đầu:

"Không có đâu."

Cô dùng tay huých huých Thẩm Dịch, cậu cũng bị ép phải lắc đầu theo.

"Được rồi." Hà Văn Văn nói: "Thế hai cậu định làm gì trong kỳ nghỉ?"

"Về nhà."

Cả hai đồng thanh đáp.

"Ồ, tớ còn đang định rủ hai cậu cùng đi chơi đấy."

Hà Văn Văn nói.

"Không về là bị ăn đòn đấy, hẹn cậu lần sau nhé."

Hạ Hòa đáp.

Chuyện bị đòn gì đó chỉ là nói vậy thôi, thực tế là cô và Thẩm Dịch nghèo đến mức chỉ còn đủ tiền xe để về nhà.

"Được, vậy hẹn lần sau."

Ngày nghỉ, cổng trường đông nghịt phụ huynh đến đón học sinh và cả các tài xế xe dù.

Hạ Hòa và Thẩm Dịch vì muốn tiết kiệm tiền nên đã đi bộ ra bến xe khách để bắt xe buýt. Rút kinh nghiệm từ lần trước, lần này Hạ Hòa chuẩn bị rất kỹ, mua hẳn ba chai nước khoáng còn xin dì b*n n**c mấy cái túi nilon.

Lên xe là cô nhắm mắt ngủ ngay nhưng mới ngủ được mười phút thì cảm giác buồn nôn lại ập đến. Vừa mở mắt ra, Thẩm Dịch đã đưa nước đến trước mặt cô.

Hạ Hòa thầm thấy may mắn vì tối qua mình không ăn cơm, nôn ra toàn nước trong nên không đến nỗi quá kinh khủng.

Từ huyện về trấn còn phải chuyển xe một lần nữa. Khi có lịch nghỉ, nhà trường sẽ gọi điện thông báo cho phụ huynh.

Hạ Hòa chắc chắn người nhà đã biết hôm nay cô về, cô cứ ngỡ ba Hạ sẽ ra trấn đón mình.

Hạ Hòa cảm thấy sau này mình tốt nhất đừng hy vọng gì vào họ nữa, không hy vọng thì sẽ không thất vọng.

Điện thoại của trường thực chất là gọi đến nhà Thẩm Thu.

Dượng của Thẩm Dịch đến đón cậu tiện đường đưa cả Hạ Hòa về cùng.

Xe dừng trước cửa nhà Thẩm Dịch, Mạnh Vi đã đứng đợi sẵn ở đó từ lâu.

"Dì nấu cơm rồi, cháu ăn xong rồi hãy về."

Bà Mạnh Vi bảo.

Hạ Hòa ngại ngùng từ chối, bảo là chắc ở nhà mình cũng đã nấu xong rồi.

Sau khi chào tạm biệt Thẩm Dịch và bà Mạnh Vi, cô trở về nhà mình.

Cổng sân đang khóa, Hạ Hòa đẩy vài lần không ra, mắt cô nhìn chằm chằm vào chiếc khóa treo lủng lẳng trên cửa.

Hạ Hòa bỏ cuộc không đẩy cửa nữa, tùy tiện tìm một bậc thềm rồi ngồi xuống, lấy sấp bài thi thầy giáo vừa phát ra để xem lại các câu sai.

Đợi đến khi sửa hết lỗi sai trong bài thi mà vẫn chẳng thấy ai về.

Vì sợ nôn trên xe nên từ tối qua đến giờ cô chưa ăn hạt cơm nào vào bụng. Lúc này về đến nhà, tâm trí thả lỏng thì cái bụng bắt đầu biểu tình dữ dội. Hạ Hòa bắt đầu thấy hối hận vì lúc nãy không ở lại nhà Thẩm Dịch ăn ké một bữa.

Lỗi sai đã sửa xong, bụng thì đói, Hạ Hòa cảm thấy vừa đói vừa mệt, cô vùi đầu vào đầu gối như một kẻ đi lạc.

"Về từ bao giờ thế?"

Trần Nhã khoác một chiếc áo khoác, dùng mũi chân khẽ đá nhẹ vào người cô.

"Ơ..."

"Vừa ra cửa đã thấy em ngồi xổm ở đây như con chó lạc rồi."

Hạ Hòa ngước lên nhìn cô ấy, cười hì hì:

"Em muốn làm kẻ đi lạc cơ, kẻ đi lạc dù sao vẫn là con người."

"Về lâu chưa?"

Trần Nhã hỏi lại.

Hạ Hòa đứng dậy, phủi phủi bụi trên quần:

"Cũng chưa lâu lắm."

Trần Nhã nhìn cánh cửa đang khóa, thở dài:

"Đói rồi chứ gì?"

Hạ Hòa chẳng khách khí với bạn, gật đầu lia lịa:

"Bụng em đang kêu ầm lên đây."

"Đi thôi."

Trần Nhã nói.

Hạ Hòa ngoan ngoãn đi theo sau bạn:

"Sức khỏe chị thế nào rồi?"

Trông trạng thái tinh thần của Trần Nhã có vẻ rất tốt.

"Cũng ổn, ngày nào cũng chỉ ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn thôi." Nói xong, Trần Nhã lại hỏi: "Em không gọi điện về nhà à?"

"Có gọi chứ."

Hạ Hòa đáp.

Trần Nhã im lặng một lúc rồi an ủi:

"Chắc là họ không nghe thấy thôi."

Hạ Hòa không lên tiếng.

Cả nhà Trần Nhã đều đang ở nhà. Từ nhỏ Hạ Hòa đã thích chạy sang đây chơi nên rất thân thuộc với mọi người.

Sau khi chào hỏi ba mẹ cô ấy thì cả hai cùng vào phòng của Trần Nhã.

Cô ấy hâm nóng lại thức ăn thừa buổi tối rồi bưng vào phòng cho Hạ Hòa.

Có lẽ do say xe nên dù đói đến lả người nhưng cô vẫn không thấy thèm ăn lắm, phải cố gắng lắm mới ăn hết bát cơm.

Sau đó cô kể cho Trần Nhã nghe chuyện ở trường.

Trần Nhã không ngắt lời, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Vị trí của hai người giờ đã hoán đổi cho nhau, trước đây toàn là Trần Nhã nói cô nghe mà giờ lại là cô nói Trần Nhã nghe.

Nhất thời Hạ Hòa vẫn chưa thích nghi được, vừa nói vừa liếc nhìn cô ấy.

Trần Nhã bị cô làm cho bật cười:

"Nhìn chị làm gì?"

Hạ Hòa hơi há miệng, trong lòng vô cùng băn khoăn. Hiện giờ sức khỏe của Trần Nhã đã tốt hơn nhiều rồi, chắc có thể đi học lại được nhỉ?

"Chị..."

"Chị ổn mà, hiện tại chị thấy rất ổn."

Lời định nói bị Trần Nhã chặn lại, Hạ Hòa chỉ có thể cười gượng:

"Vậy thì tốt quá."

"Thật sự rất ổn."

Trần Nhã lại lẩm bẩm thêm một câu nữa.

Hạ Hòa không biết câu nói này là cô ấy đang nói cho cô nghe hay là đang tự nói với chính mình.

Trước Tiếp