Hòa Hòa - Hoan Nam Lương

Chương 18: Hành trình mới và Sự hóa giải

Trước Tiếp

Trận đòn lần này của Hạ Hòa thực sự rất nặng. Cho đến tận ba ngày trước khi khai giảng thì những vết bầm tím trên người cô vẫn còn rõ mồn một, nhưng ít nhất cô đã có thể gượng dậy để đi lại.

Hạ Hòa nén đau, bắt đầu thu dọn đồ đạc cần mang theo lên trường.

Hôm nay Dương Nhứ ở nhà bên cạnh kết hôn, đám tiệc linh đình, cả nhà Hạ Hòa đều sang đó giúp sức.

Hạ Hòa thậm chí còn chẳng có tư cách để ăn đồ thừa. Kể từ ngày đánh cô thì mẹ Hạ không thèm nói với cô một lời nào và cả nhà cũng hùa theo thái độ đó.

Hạ Hòa chưa từng thấy mặt chú rể của chị Dương Nhứ nhưng qua những lời bàn tán của mẹ và mọi người, cô tóm tắt được rằng đó là một người đàn ông trung niên hơn 40 tuổi, chân lại bị thọt. Hạ Hòa thầm tính toán khoảng cách tuổi tác giữa hai người và cảm thấy người đàn ông đó đủ tuổi để làm ba Dương Nhứ rồi.

Một người ngốc nghếch gả cho một người thọt chân, ý nghĩa của cuộc hôn nhân này là gì? Hạ Hòa không biết. Cô chỉ cảm thấy có lẽ Dương Nhứ còn chẳng hiểu kết hôn là gì, cô ấy trông còn giống một đứa trẻ hơn cả cô.

Vất vả lắm mới thu dọn xong đồ đạc, Hạ Hòa mệt đến vã mồ hôi hột hoặc cũng có thể là do những vết thương đang biểu tình.

Việc cô có thể bò dậy khỏi giường hoàn toàn là nhờ vào ý chí kiên cường. Mẹ Hạ luôn nói cô là đứa làm bộ làm tịch nhất nhà, không chịu nổi lấy một chút đau đớn.

Nhưng đau thì tại sao phải nhẫn nhịn?

Vì ngày hôm qua lỡ đắc tội với chị Hạ Thiến nên tối qua Hạ Hòa bị bỏ đói, không có lấy một miếng cơm.

Bụng đói kêu lục bục, cô định bụng tự tìm cái gì đó lót dạ. Nồi cơm điện trống không, tủ chén cũng chẳng có đồ ăn sẵn.

Trong góc tủ chỉ còn mấy củ khoai tây đã bắt đầu nảy mầm. Hạ Hòa nhìn chúng mà thở dài.

Cô kiễng chân tìm dao bào trên tủ rồi ngồi xuống nhặt hai củ khoai.

Khi ngồi xổm xuống, có lẽ vì chạm vào vết bầm nên cơn đau từ eo lan xuống tận đùi khiến cô hít một hơi lạnh buốt, cảm giác như từng khe xương đều đau nhức.

Nén đau bào xong vỏ, cô mang khoai ra sân rửa sạch rồi quay lại bếp. Cô đặt thớt rồi cầm dao lên chuẩn bị thái.

Bỗng nhiên, tiếng pháo nổ đì đoàng từ đám cưới bên cạnh khiến tay Hạ Hòa trượt đi, lưỡi dao cứa thẳng vào ngón tay làm máu tươi lập tức chảy ra.

Hạ Hòa bắt đầu hoài nghi không biết năm nay mình có phạm Thái Tuế không mà lại xui xẻo đến thế.

Cô chạy ra cửa dùng nước rửa vết thương rồi tìm đại một mảnh giấy quấn lại. Vết cắt không dài nhưng khá sâu, cô dùng giấy vệ sinh bọc vài tầng mà máu vẫn thấm ra ngoài.

Hạ Hòa vốn là người thô tâm lớn, tay cô trước đây không thiếu những vết sẹo lớn nhỏ do làm bếp nhưng cô cảm thấy vết thương hôm nay thực sự rất đau.

Xử lý xong ngón tay, cô lại cầm dao tiếp tục công việc dở dang.

Rút kinh nghiệm, lần này cô tập trung mười hai phần chú ý.

Thái xong khoai, cô đặt chảo lên bếp rồi đổ dầu vào. Khi dầu đã nóng, Hạ Hòa bưng đĩa khoai định đổ vào chảo.

Nhưng những miếng khoai tây không nhẹ nhàng trượt vào như cô tưởng, mà hệt như một trận lũ quét, chúng "ào" một phát nhảy vào chảo dầu. Dầu nóng bốc lên bắn tung tóe vào tay cô. Hạ Hòa giật mình trượt tay, ngoại trừ vài miếng khoai nhảy được vào chảo thì số còn lại đều rơi vãi hết xuống đất.

"Rửa đi vẫn ăn được."

Hạ Hòa tự an ủi mình.

Cô cúi xuống nhặt những miếng khoai tây dưới đất, đa số đều đã dính đầy bụi bẩn. Khi cúi người, cơn đau ở eo và đùi lại nhói lên.

Lần này Hạ Hòa không nhịn được nữa, nước mắt bắt đầu rơi. Cô vừa khóc vừa nhặt khoai, nén đau ra sân rửa sạch rồi mang trở lại bếp. Nước mắt cô như đập chứa nước bị vỡ, đã tuôn ra là không dừng lại được. Cô vừa khóc vừa ăn hết chỗ khoai chiên đó, ăn xong còn ngồi khóc nức nở một hồi lâu.

Khóc mệt rồi, cô rửa sạch chảo, chịu đựng sự khó chịu trở về phòng và ngã đầu xuống ngủ thiếp đi.

Về phía Thẩm Dịch, từ sau lần nói chuyện hôm đó với bà Mạnh Vi, cậu không còn né tránh mẹ mình nữa. Cậu thường xuyên quanh quẩn trước mặt mẹ, thỉnh thoảng lại nhìn ra cửa thẩn thờ.

Mạnh Vi giờ đây thường xuyên kể cho Thẩm Dịch nghe về quá khứ của mình. Bà ấy kể nhà bà ở đâu, tên bà là gì, gia đình có mấy người và cả những năm tháng bà đi học đại học...Thẩm Dịch đa phần thời gian đều im lặng ngồi nghe.

Ngày trước khi khai giảng, Mạnh Vi sang nhà Thẩm Thu, khi về thì lén nhét vào cặp sách của con trai 200 tệ. Đồ đạc của Thẩm Dịch không nhiều, chỉ có một chiếc cặp sách và hai bộ quần áo, đôi giày là đồ cũ của con nhà Thẩm Thu. Bà Mạnh Vi giúp cậu thu dọn tất cả. Bữa tối hôm đó do chính tay bà ấy nấu, Thẩm Dịch cứ đứng bên cạnh nhìn mãi vì sợ bà làm mình bị thương. Ăn xong, bà ấy giục cậu đi ngủ sớm.

Để đi từ làng lên huyện, họ phải ngồi xe buýt suốt hai tiếng đồng hồ và trước đó còn phải đi xe ôm từ thôn ra trấn.

Sáng sớm hôm sau, vợ chồng Thẩm Thu chở Thẩm Dịch ra trấn. Thật khéo là vừa xuống xe, họ đã thấy ba Hạ chở theo Hạ Hòa và Hạ Thiên cũng vừa tới nơi.

Đây là lần đầu tiên hai đứa trẻ gặp lại nhau sau trận cãi vã. Hạ Hòa chỉ liếc nhìn Thẩm Dịch một cái rồi quay mặt đi chỗ khác, rõ ràng là vẫn còn đang giận dỗi. Thẩm Dịch bồn chồn mân mê đôi bàn tay, nhìn cô định tiến lại xin lỗi nhưng thấy cô hoàn toàn ngó lơ mình thì cậu lại từ bỏ ý định.

Ba Hạ dựng xe vào một góc, dượng của Thẩm Dịch đưa cho ông ta một điếu thuốc, hai người đàn ông trung niên cùng ngồi xổm trên mặt đất hút thuốc.

Xe buýt đến rất nhanh, ba Hạ định cùng đi với chị em Hạ Hòa lên huyện.

Chuyện là kể từ khi biết Hạ Hòa được lên huyện học cấp hai, Hạ Thiên đã khóc lóc om sòm nhất quyết đòi đi bằng được.

Ba mẹ cô phải chạy vầy khắp nơi, đút tiền để nhét bằng được Hạ Thiên vào một trường trên đó.

Hạ Hòa thì có chính phủ sắp xếp chỗ ở nhưng Hạ Thiên thì không. Vì lo con trai lần đầu vào phố không quen thuộc nên ba Hạ phải đi cùng để thuê nhà và làm thủ tục báo danh cho nó.

Trên xe buýt còn bốn chỗ trống. Hạ Hòa liếc nhìn ba và em trai một cái rồi không chút do dự chọn ngồi xuống bên cạnh Thẩm Dịch. Hai người ngồi cạnh nhau nhưng chẳng ai nói với ai câu nào.

Xe chạy được một lúc, một mùi hôi khó chịu xộc thẳng vào mũi khiến Hạ Hòa nhíu mày. Chẳng mấy chốc, cô bắt đầu cảm thấy chóng mặt, buồn nôn, sắc mặt tái nhợt đến dọa người. Thẩm Dịch vốn ngồi phía cửa sổ, thấy sắc mặt cô không ổn liền đề nghị:

"Chúng mình đổi chỗ đi, cậu ngồi gần cửa sổ cho thoáng."

Hạ Hòa lúc này chẳng còn sức để nói, chỉ sợ mở miệng là nôn ra ngay nên khẽ gật đầu.

Gió từ cửa sổ thổi vào mặt giúp cô hít thở không khí trong lành, cảm giác dễ chịu hơn đôi chút.

Thế nhưng cô vừa mới kịp nén cơn buồn nôn lại thì người dì ngồi phía trước "uệ" một tiếng, nôn hết ra túi nilon. Chứng kiến cảnh đó, Hạ Hòa rốt cuộc không nhịn được nữa.

May sao Thẩm Dịch luôn chú ý đến cô. Thấy cô sắp nôn, cậu vội vàng chạy lên phía đầu xe xin chị phụ xe một cái túi nilon. Cậu mở sẵn túi đưa cho cô, Hạ Hòa vừa cầm lấy túi đã nôn thốc nôn tháo. May mà sáng nay cô chưa ăn gì, tối qua lại chỉ ăn vài miếng cơm vì quá hồi hộp nên cũng chẳng nôn ra được gì nhiều.

Lúc lên xe Thẩm Thu có mua cho cậu ít đồ ăn vặt, Thẩm Dịch nhớ trong đó có nước khoáng. Cậu mở túi tìm chai nước, vặn nắp sẵn rồi đưa cho cô, lại đưa thêm mấy tờ giấy ăn cho cô lau miệng.

Lúc này Hạ Hòa chẳng còn tâm trí đâu mà giận dỗi nữa, cô đón lấy khăn giấy và uống liền vài ngụm nước để đè nén cơn buồn nôn xuống.

Thẩm Dịch vừa vỗ lưng cho cô, vừa lôi cuốn vở trong cặp ra quạt gió nhưng bấy nhiêu cũng chẳng làm cô đỡ hơn là bao.

Suốt hai giờ đồng hồ trên xe, Hạ Hòa tưởng như mình nôn ra đến tận mật xanh mật vàng.

Khi xuống xe, ba Hạ nhét cho cô 200 tệ rồi đi ngay bảo là phải đưa Hạ Thiên đi báo danh gấp, cô là chị thì nên tự mình đi lo thủ tục.

Cũng may là bến xe không xa trường lắm. Hạ Hòa ngồi xổm bên lề đường một lúc lâu cho tỉnh táo lại mới thấy khá hơn.

Đồ đạc của cô nhiều hơn của Thẩm Dịch nhưng hầu hết đều do Thẩm Dịch xách hộ. Cô vài lần định đưa tay ra lấy lại nhưng cậu nhất quyết không đưa.

Hạ Hòa cảm thấy đôi khi cậu cũng thật bướng bỉnh.

Vốn không thích kiểu đoán già đoán non, cô thẳng thắn hỏi luôn:

"Cậu muốn làm hòa với tôi à?"

Thẩm Dịch gật đầu. Gật xong, cậu bỗng thấy lúng túng không biết đứng thế nào cho phải, cứ thế nhìn cô một cách vô vọng rồi thốt ra một câu:

"Tôi xin lỗi."

Để một "người câm" như cậu nói ra lời xin lỗi thực sự rất khó. Những lời khó nghe hơn thế cô cũng từng nghe nhiều rồi, vả lại cô cũng không phải người hẹp hòi.

"Được rồi, tôi tha thứ cho cậu."

Cô nói.

Thẩm Dịch rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm, sợi dây thần kinh căng thẳng từ lúc gặp cô đến giờ cũng giãn ra không ít.

Trường học của họ rất dễ tìm, chỉ cần hỏi bất kỳ người qua đường nào cũng biết.

Cái tên của huyện cộng thêm cụm từ "Trường Trung học Thực nghiệm" toát lên một vẻ chuyên nghiệp của trường trọng điểm.

Ngôi trường này lớn hơn gấp nhiều lần so với trường trên trấn, hầu hết học sinh đều mặc đồng phục thống nhất.

Hai người đến Phòng Giáo vụ báo danh trước, xuất trình các giấy tờ mà thôn đã cấp. Sau khi thầy giáo xác nhận, giáo viên quản nhiệm dẫn cả hai về ký túc xá để cất hành lý.

Ký túc xá nam và nữ nằm tách biệt nhau. Sợ lát nữa không tìm thấy nhau, Hạ Hòa dặn Thẩm Dịch nếu cậu xong trước mà không thấy cô đâu thì cứ đến dưới lầu ký túc xá nữ chờ.

Thẩm Dịch đồng ý.

Phòng ký túc xá là phòng tiêu chuẩn mười người, giường tầng, nhà vệ sinh nằm ở cuối hành lang. Lúc cô vào, trong phòng đã có sáu bảy người, ai nấy đều có phụ huynh đi cùng để giúp trải giường chiếu.

Sau khi cất đồ đạc, trải xong đệm và ghi nhớ số phòng, cô liền xuống lầu.

Thẩm Dịch đã đứng chờ sẵn ở dưới đó từ bao giờ.

Trước Tiếp