Hòa Hòa - Hoan Nam Lương

Chương 17: Sự phản kháng và Lời từ biệt

Trước Tiếp

Mẹ Hạ lúc này chẳng màng đến việc có người ngoài ở đó hay không, tùy tay vớ lấy cây chổi dưới chân quất mạnh một nhát vào chân Hạ Hòa.

Hạ Hòa ăn một cán chổi đau điếng, thấy mẹ Hạ định bồi thêm nhát nữa liền nhanh chân chạy lại nấp sau lưng bác Bí thư.

Mẹ Hạ tức đến mức tay run cầm cập.

Bác Bí thư vội vàng che chở cho Hạ Hòa:

“Thôi được rồi, đánh con bé làm gì.”

Mẹ Hạ dừng tay nhưng đôi mắt vẫn trừng trừng nhìn Hạ Hòa.

Hạ Hòa nhìn sắc mặt bà ta bao nhiêu năm nay đã thành thói quen nên cũng chẳng thấy sợ.

“Sự việc là như thế này, nếu anh chị đồng ý thì ký tên vào đây, đến ngày khai giảng Hạ Hòa sẽ vào trong thành báo danh.”

Bác Bí thư nói.

Mẹ Hạ vừa mở miệng định nói gì đó thì bác Bí thư đã ngắt lời:

“Đây là trường sơ trung tốt nhất huyện đấy, anh chị hãy suy xét cho kỹ. Con bé Hạ Hòa cũng thật có bản lĩnh, học hành giỏi giang như vậy.”

“Con gái học giỏi thì có ích gì, việc cần làm thì không biết làm, suốt ngày chẳng làm được việc gì nên hồn.”

Giọng ba Hạ vang lên đầy vẻ định kiến.

“Học hành sao lại không phải là việc chính sự?”

Hạ Hòa nấp sau lưng Bác Bí thư lý sự lại.

Bác Bí thư đặt tay lên đầu cô chặn lời Ba Hạ trước một bước:

“Cái con bé này, mồm mép thật sắc sảo, cháu cũng bớt lời đi. Cứ như thế này thì sau này nhà chồng nào dám rước cháu nữa.”

Dứt lời, bác Bí thư bỏ tay ra khỏi đầu Hạ Hòa rồi nhìn sang chị sinh viên:

“Được rồi, đây là đơn đồng ý, phụ huynh chỉ cần ký tên là được.”

Chị sinh viên rút một tờ giấy từ trong sổ tay ra đưa cho bác Bí thư.

Hạ Hòa liếc mắt nhìn qua, đại ý là diện trợ cấp học sinh ưu tú, lên huyện học cấp hai sẽ được nhà nước bao toàn bộ học phí và tiền nội trú nhưng cứ một tháng rưỡi mới được về nhà một lần.

“Để chúng tôi suy nghĩ đã.”

Ba Hạ lên tiếng.

“Suy nghĩ gì nữa, sắp khai giảng đến nơi rồi, lỡ chuyến này là không còn cơ hội đâu. Ký nhanh đi để tôi còn sang nhà Thẩm Dịch nữa.”

Mẹ Hạ lúc này đã nguôi giận đôi chút nhưng sắc mặt vẫn khó coi. Nhìn tờ giấy bác Bí thư đưa tới, bà ta lộ vẻ do dự rồi hỏi:

“Tên trên này có đổi thành Hạ Thiên được không? Đều là người một nhà cả, để Hạ Thiên đi học được chứ?”

Bác Bí thư nghe xong thì cười khẩy, mỉa mai:

“Trên này ghi giới tính nữ, tên Hạ Hòa. Trừ khi chị làm cho Hạ Thiên biến thành con gái thì may ra mới được.”

Mẹ Hạ cũng thấy không ổn, đỏ mặt chống chế:

“Thì tôi cũng chỉ hỏi thế thôi mà.”

Nghe mẹ hỏi vậy, lòng Hạ Hòa lạnh ngắt một nửa.

Nếu thực sự có thể thay thế, cô chẳng mảy may nghi ngờ việc mẹ sẽ bắt Hạ Thiên đi học thay mình.

“Cháu tự ký có được không ạ?”

Trông chờ vào ba mẹ là vô vọng, Hạ Hòa không muốn lặp lại kịch bản cũ, bị Hạ Thiên kéo lùi khiến mình phải đi học muộn một năm.

Giờ cô đã lớn, đã biết viết chữ rồi.

“Được chứ.”

Giọng nói của chị sinh viên đối với Hạ Hòa lúc này hệt như tiếng trời ban.

Chị đưa bút cho Hạ Hòa.

Hạ Hòa đưa tay về phía bác Bí thư định lấy tờ đơn xin.

Nhưng bác Bí thư không buông tay:

“Để một đứa trẻ tự ký tên thì ra thể thống gì.”

Bác đưa tài liệu cho ba Hạ, thúc giục:

“Ký mau đi, tôi còn phải sang nhà họ Thẩm nữa. Chuyện tốt thế này mà anh chị còn đắn đo cái nỗi gì.”

Hạ Hòa định bụng thốt ra rằng họ chẳng đắn đo gì đâu, họ chỉ đang ấm ức tại sao người được đi là cô chứ không phải Hạ Thiên.

Ba Hạ với sắc mặt khó coi đón lấy tờ tài liệu, chị sinh viên đưa bút cho ông ta. Ông ta cúi người chuẩn bị ký tên.

“Chờ chút.” Mẹ Hạ vẫn đầy vẻ tiếc nuối, chưa từ bỏ ý định hỏi thêm lần nữa: “Thật sự không thể cho Hạ Thiên đi sao?”

Bác Bí thư bị họ làm cho phiền lòng, mất kiên nhẫn quát:

“Không được! Nhanh cái tay lên, ký cái tên thôi mà cũng rắc rối thế.”

Thấy bác Bí thư thực sự nổi nóng, ba Hạ mới miễn cưỡng ký tên mình vào.

Chị sinh viên lạnh mặt đón lấy tờ đơn từ tay ông ta. Trước khi đi, chị nhìn Hạ Hòa một cái rồi mỉm cười:

“Em rất giỏi đấy.”

Hạ Hòa vốn chẳng lạ gì việc được khen ở trường nhưng đây là lần đầu tiên cô được người khác khen ngợi ngay trước mặt cả nhà. Cô có chút thẹn thùng mỉm cười đáp lại chị sinh viên.

Bác Bí thư vừa đi khỏi, trận đòn này Hạ Hòa chắc chắn không thoát được.

Mẹ Hạ lao tới túm tai cô mắng nhiếc:

“Ba mẹ mày còn chưa chết đâu mà mày đã muốn tự mình quyết định, còn đòi tự ký tên nữa à? Tao thấy mày chỉ mong tao với ba mày chết quách đi cho rảnh nợ thôi đúng không?”

“Con không có.”

Cánh tay đang túm tai của mẹ Hạ chuyển sang giật tóc rồi bà giáng những cái tát như trời giáng lên lưng Hạ Hòa:

“Tao cho mày cãi này! Cái đồ ích kỷ, mày chẳng bao giờ biết suy nghĩ cho cái nhà này cũng chẳng biết nghĩ cho em trai mày gì cả!”

Hạ Hòa cũng nổi khùng lên. Từ lúc thấy họ không muốn cho mình đi lại còn đòi thay tên Hạ Thiên, cô đã vô cùng giận dữ:

“Đem hết mọi thứ tốt đẹp cho Hạ Thiên thì mới là không ích kỷ đúng không? Mẹ bảo con ích kỷ nhưng con thấy mẹ quá bất công!”

“Nếu lúc trước không làm được chuyện đối xử công bằng thì đừng có sinh con ra! Sinh con ra rồi lại không cho phép con ưu tú hơn con trai mẹ là sao? Nó có quyền tranh giành đồ vật, tại sao con lại không thể? Nó được dùng đồ tốt, dựa vào cái gì mà con không được? Con với nó không giống nhau, con có được suất học này là dựa vào năng lực của chính mình, đồ con tự nỗ lực mà có thì dựa vào cái gì con phải nhường cho nó?”

Hạ Hòa gần như gào lên. Cô không biết tại sao mình lại có thể nói ra những lời này, có lẽ vì cô đã dồn nén quá lâu nên khi bộc phát ra lại trôi chảy đến thế.

Mẹ Hạ ngẩn người ra một lúc, khi phản ứng lại được ý nghĩa lời con gái nói thì bà ta càng thêm thẹn quá hóa giận.

Ba Hạ đưa cho bà ta một chiếc gậy:

“Đúng là nên dạy dỗ lại, cứ mặc kệ nó thì không biết sau này nó sẽ thành cái dạng gì nữa.”

Mẹ Hạ đón lấy chiếc gậy từ tay chồng sau đó quất túi bụi lên người cô.

Hạ Hòa cảm thấy đây không còn là nỗi đau ngoài da nữa, tiếng gậy đập vào xương cốt phát ra những tiếng "bộp bộp" khô khốc.

Đau vô cùng, nước mắt Hạ Hòa không ngừng tuôn rơi.

“Ăn của tao, mặc của tao mà mày dám nói cái loại lời đó à! Đồ lòng lang dạ sói, sau này tao chẳng trông mong gì được ở loại như mày nữa rồi.”

Hạ Hòa im lặng không đáp.

Họ nói chẳng sai, cô đúng là đang ăn cơm của họ và mặc đồ của họ.

Nhưng cô cũng thấy mình không sai, cô chỉ nói lên sự thật rằng họ thực sự quá bất công. Cùng là con người, tại sao cô và Hạ Thiên lại khác biệt đến vậy?

Con gái thì phải xinh đẹp, phải biết làm việc nhà, phải rộng lượng, phải biết hy sinh vì người khác và phải học cách chịu thiệt thòi ư?

Dựa vào cái gì chứ?

Chẳng phải mọi người đều bình đẳng như nhau sao?

Trận đòn này là trận đòn nặng nhất trong suốt 13 năm cuộc đời của Hạ Hòa. Nếu không có Hạ Thiến ngăn lại thì cô cảm thấy mẹ sẽ đánh chết mình mất.

Có lẽ không đến mức nghiêm trọng thế nhưng trong ký ức nhỏ bé của mình, sau đó Hạ Hòa đã phải nằm liệt giường ba ngày mới có thể gượng dậy nổi.

Hạ Thiến khuyên cô nên biết điều một chút, Hạ Hòa vẫn khăng khăng mình không sai.

Hạ Thiến nói vài lần thấy cô vẫn "bướng bỉnh" nên cũng thôi chẳng buồn khuyên nữa.

Về phía Thẩm Dịch, từ sau khi hứa với bMạnh Vi sẽ đi học, cậu rất ít khi xuất hiện trước mặt bà ấy. Hai mẹ con dù sống chung dưới một mái nhà nhưng trừ lúc ăn cơm thì rất hiếm khi chạm mặt.

Khi Bác Bí thư đến, Thẩm Dịch đang xào rau trong sân.

Thấy người đến cậu cũng không chào hỏi, cứ lầm lì như không nhìn thấy ai.

Bác Bí thư đã quá quen với tính cách của cậu, bác nhìn vào trong nhà hỏi:

“Vẫn chưa ăn cơm à cháu?”

Thẩm Dịch gật đầu, cúi xuống múc thức ăn ra bát rồi quay lại nhìn bác.

Bác Bí thư lấy tờ tài liệu từ chỗ chị sinh viên đưa ra trước mặt cậu:

“Xem đi, xem xong rồi ký tên.”

Hoàn cảnh nhà Thẩm Dịch khác với nhà Hạ Hòa, chỉ cần một người giám hộ ký tên là được.

Đứa trẻ này mấy năm nay vẫn luôn tự coi mình là chủ gia đình, mà quy tắc là chết, con người mới là sống.

Hơn nữa Thẩm Võ đang ở trong tù, Mạnh Vi lại bệnh tật suốt bao năm, ngoài bản thân Thẩm Dịch ra thì chẳng ai ký thay cậu được.

Thẩm Dịch nhận lấy tờ giấy xem qua rồi cầm vào phòng đưa cho Mạnh Vi. Bà ấy xem xong, tự mình ký tên rồi đứng dậy bước ra khỏi phòng.

Kể từ sau trận sốt cao hôm ngã xuống sông, bà ấy chưa từng tái phát bệnh điên lần nào. Bà ấy hiểu rõ tình trạng sức khỏe của mình, đầu óc đã tỉnh táo nhưng cơ thể không còn được như xưa.

Bà ấy không thể rời khỏi nơi này nhưng Thẩm Dịch thì phải đi.

Thấy Mạnh Vi tiến về phía mình, Bác Bí thư vội lên tiếng trước:

“Định đi đâu đấy? Đừng có chạy lung tung.”

Bà ấy đưa tờ đơn đã ký cho bác, khóe miệng gượng gạo nở một nụ cười:

“Làm bác phải lo lắng rồi.”

Biết bà ấy đã tỉnh táo, bác Bí thư xua tay:

“Có gì đâu.”

Mạnh Vi hỏi thêm vài chuyện về việc học của Thẩm Dịch. Ngoài việc được bao trọn học phí và tiền nội trú, mỗi tháng cậu còn nhận được 300 tệ tiền trợ cấp sinh hoạt. Sau khi giải đáp hết các thắc mắc của bà, bác Bí thư cùng chị sinh viên ra về.

Họ vừa đi khuất, Thẩm Dịch định lẩn vào phòng mình ngay.

Mạnh Vi thở dài gọi:

“Thẩm Dịch.”

Thẩm Dịch dừng bước.

“Con lại đây.”

Cậu còn đang do dự, Mạnh Vi đã tự mình đi đến trước mặt cậu rồi ngồi xổm xuống để tầm mắt ngang bằng với con trai.

Thẩm Dịch im lặng nhìn mẹ.

“Mẹ xin lỗi vì chuyện mẹ mất kiểm soát cảm xúc hai ngày trước. Thực sự xin lỗi con.”

Thẩm Dịch lắc đầu.

Mạnh Vi đặt tay lên vai cậu:

“Tổn thương đã gây ra thì dù có xin lỗi thế nào cũng không xóa nhòa được. Mẹ xin lỗi con cũng là đang tự giải vây cho hành vi sai trái của chính mình thôi.”

Bà ấy thở dài:

“Thẩm Dịch, đời người phải đối mặt với rất nhiều vấn đề: sinh, lão, bệnh, sự tự do, tìm kiếm bản thân và cả sự chia ly nữa...đó đều là những điều không thể tránh khỏi, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.”

“Đời mẹ đã qua một nửa rồi nhưng còn con thì mới chỉ bắt đầu. Con người phải học cách trưởng thành. Mẹ hy vọng con sẽ nhanh chóng lớn khôn, con hiểu không?”

Thẩm Dịch không chớp mắt nhìn chằm chằm vào mẹ:

“Con hiểu ạ.”

Mạnh Vi nở một nụ cười mãn nguyện.

Thẩm Dịch vùi đầu vào lòng mẹ, gọi khẽ một tiếng trong tiếng nấc:

“Mẹ ơi...”

Bà ấy nhẹ nhàng vỗ về lưng cậu:

“Sau này tìm được ông bà ngoại rồi, con hãy đổi sang họ Mạnh nhé. Mẹ còn có một người anh sinh đôi nữa, ông ấy tính tình không được tốt lắm, thuộc kiểu khẩu xà tâm phật. Nếu ông ấy có nói lời gì khiến con phật lòng thì con đừng trách nhé. Đợi sau này về gặp mẹ, mẹ sẽ mắng ông ấy thay con.”

Trước Tiếp