Hòa Hòa - Hoan Nam Lương

Chương 24: Chuyện nhà mỗi người và nụ cười hiếm hoi

Trước Tiếp

Việc về nhà đối với Hạ Hòa mà nói thật sự chẳng có gì đáng để mong đợi.

Trong sân lại đang lặp lại những cuộc cãi vã thường xuyên xảy ra trong năm nay.

“Con muốn ra ngoài đi làm thuê.”

Giọng của Hạ Thiến rất nhỏ, có thể dùng từ nhỏ như tiếng muỗi kêu để hình dung.

“Mày muốn tao phải nói bao nhiêu lần nữa, đừng có mơ, chạy xa như vậy làm gì. Mày là con gái con lứa, chạy xa thế để làm gì hả. Có phải muốn chạy theo thằng nhóc bên thôn Trần gia không.”

Giọng mẹ Hạ rất lớn, Hạ Hòa ở trong phòng đều có thể nghe thấy tiếng la hét của bà ta.

“Con không có. Mẹ, mẹ đừng nói như vậy.”

“Tao nói cái gì, tao nói đấy, mặt mũi cái nhà này sắp bị mày quăng đi hết rồi. Nhà ai có đứa con gái nửa đêm nửa hôm cùng thằng con trai hôn nhau ở bờ sông không. Mày còn dám nói.”

Hạ Hòa kéo chặt khe cửa đang hở ra, không tiếp tục nghe tiếp nữa.

Kết cục chính là Hạ Thiến chịu thua, chịu thêm một trận mắng chửi của mẹ Hạ. Cô ta cũng đã quen rồi.

Học kỳ hai năm lớp 9, Hạ Thiến yêu đương bị người nhà bắt quả tang. Thằng nhóc đó tới thôn tìm Hạ Thiến, nửa đêm cô ta không về nhà. Mẹ Hạ và ba Hạ tối đó vừa vặn có việc đi lên trấn, lúc về đi đường tắt thì bắt gặp hai người đang hôn nhau.

Lúc đó chỉ có mẹ Hạ và ba Hạ ở đó, nhưng ngày hôm sau cả thôn đều biết chuyện Hạ Thiến nửa đêm cùng một thằng nhóc họ Trần hôn nhau.

Giống như việc cả thôn đều biết Hạ Hòa là đứa không có lương tâm vậy.

Hạ Thiến không đỗ cấp ba là lỗi do cô ta yêu đương. Hạ Thiến làm việc gì không tốt cũng là vì muốn yêu đương. Tất cả những gì Hạ Thiến làm trong mắt mẹ Hạ đều là vì yêu đương mà ra.

Hạ Hòa không hiểu chuyện xấu trong nhà rõ ràng là do mẹ mình truyền ra ngoài. Tại sao bây giờ lại quay sang trách mắng Hạ Thiến.

Hạ Thiến chỉ là yêu đương thôi chứ đâu có phạm pháp.

Hạ Hòa còn nhớ rõ hồi lớp 8 Hạ Thiên nắm tay bạn gái đi trên phố còn được mẹ Hạ khen là có bản lĩnh.

Tiếng khóc thút thít của Hạ Thiến ở cửa khiến Hạ Hòa phiền lòng. Cô ngay cả sách cũng đọc không vô, dứt khoát không xem nữa mà mở cửa phòng đi ra ngoài.

Trong sân chỉ có Hạ Thiến đang thút thít khóc, thấy Hạ Hòa ra tới thì cô ta lau nước mắt.

Hạ Hòa từ nhỏ đã không thuận hòa với chị mình và cũng không thuận hòa với bất kỳ ai trong cái nhà này cả.

Nhưng nhìn đôi mắt khóc đỏ hoe của Hạ Thiến cùng thân hình gầy gò héo hon, lại liên tưởng đến sự chỉ trích mỗi ngày của mẹ Hạ và ánh mắt lạnh nhạt của ba Hạ.

Hạ Hòa không thể thuyết phục chính mình giả vờ như không nhìn thấy gì.

“Chị muốn ra ngoài làm thuê thì cứ đi đi, việc gì nhất định phải tranh đấu cho đến khi họ đồng ý mới được.”

Hạ Hòa nói.

Hạ Thiến lau nước mắt trên mặt:

“Là lỗi của chị, là chị có lỗi với ba mẹ.”

Hạ Hòa không nhịn được nâng cao tông giọng hỏi cô ta:

“Chị giết người hay là phóng hỏa mà lại bảo là có lỗi với họ?”

Hạ Thiến ngay cả khóc cũng quên mất, đưa tay định che miệng cô lại.

“Đừng nói nữa, chị xin em.”

Hạ Hòa nghiêng người tránh khỏi tay cô ta, lại bắt đầu cao giọng:

“Một là chị không giết người, hai là không phóng hỏa, chị chỉ là yêu đương thôi. Chị có lỗi gì với cái nhà này chứ.”

Hạ Thiến quên cả khóc mà bịt miệng cô lại, giọng đè xuống rất thấp, ngữ khí mang theo sự khẩn cầu:

“Hạ Hòa, đừng nói nữa. Chị không giống em, chị phải cân nhắc đến suy nghĩ của người nhà.”

Một câu nói của Hạ Thiến đã dập tắt chút lòng thương hại cuối cùng của Hạ Hòa dành cho cô ta, không còn sót lại một chút mảy may.

Hạ Hòa dùng sức hất cái tay đang che miệng mình ra:

“Được, chị thích thế nào thì tùy chị.”

“Lúc khóc thì nhỏ tiếng lại một chút, đừng làm phiền tôi.”

Hạ Hòa nói thêm.

Hạ Thiến trừng mắt nhìn cô như muốn phun ra lửa.

Hạ Hòa như thể không nhìn thấy, lại bồi thêm một câu:

“Nếu chị đã lựa chọn hy sinh bản thân để tạo phúc cho người nhà thì đừng bày ra bộ dạng nhu nhược đáng thương đó nữa.”

“Chị và tôi không giống nhau. Tôi sinh ra đã ích kỷ, không làm được chuyện ủy khuất bản thân cũng không cần sống trong kỳ vọng của người khác. Tôi cho dù có yêu đương thì cũng chỉ là yêu đương thôi, không giết người không phóng hỏa nên tôi không cảm thấy mình có lỗi với ai cả.”

“Tự mình đưa ra lựa chọn thì còn ra vẻ chịu đựng cho ai xem.”

Hạ Hòa vẫn luôn như vậy, miệng lưỡi sắc bén cũng chẳng bao giờ đứng ở góc độ người khác mà nhìn nhận vấn đề.

Nói xong Hạ Hòa cũng chẳng thèm nhìn Hạ Thiến, tự mình đi về phòng rồi "rầm" một tiếng đóng cửa lại.

Hạ Thiến vốn dĩ là tính cách nhẫn nhục chịu đựng, đối mặt với cái miệng của Hạ Hòa thì dù có mười cái miệng cô ta cũng nói không lại.

Trong mắt Hạ Thiến, Hạ Hòa chỉ biết cãi chày cãi cối.

Mạnh Vi ném tờ giấy vệ sinh dính máu vào thùng rác đầu giường.

Thẩm Dịch từ trong bếp đi ra liếc nhìn qua một cái, đặt bát nước đường lê tuyết lên tủ đầu giường của bà ấy.

“Nguội bớt rồi hãy uống.”

Thẩm Dịch nói.

Mạnh Vi trêu chọc cậu:

“Giờ không biết ai mới là người lớn nữa. Toàn là con chăm sóc mẹ thôi.”

Thẩm Dịch không đáp lời, cúi người thu dọn túi rác sau đó lồng cái mới vào.

Sức khỏe của Mạnh Vi ngày một kém đi, có đôi khi Thẩm Dịch đang nói chuyện với bà ấy, bà ấy có thể lập tức ho ra máu.

Nhìn Mạnh Vi uống hết bát nước lê đường phèn, Thẩm Dịch mới đi ra cửa.

Năm hết Tết đến, Thẩm Thu tự nuôi mấy con gà ta, bán đi vài con còn để lại vài con. Hôm qua đã bảo Thẩm Dịch qua nhà bà ôm một con về ăn Tết.

Hồi Thẩm Dịch lớp 8, Mạnh Vi đã không còn ở nhà Thẩm Thu nữa, lúc đầu Thẩm Dịch không đồng ý.

Nhưng tính cách Mạnh Vi rất quật cường, chuyện gì bà ấy đã quyết định thì rất khó thay đổi.

Thẩm Dịch nói vài lần bà ấy không nghe nên cậu cũng không nói nữa.

Thời tiết âm u liên tục mấy ngày, hôm nay hiếm hoi mới hửng nắng.

Trạng thái tinh thần của Mạnh Vi hôm nay có vẻ tốt hơn mọi khi bèn tự mình bê cái ghế từ trong phòng ra sân ngồi phơi nắng.

Lúc Thẩm Dịch từ nhà Thẩm Thu trở về thì bà ấy đã ngồi trong sân ngủ gật.

Thẩm Dịch chạy về phòng tìm tấm chăn đắp lên người mẹ mình.

Tấm chăn vừa đắp lên, Mạnh Vi liền mở mắt.

“Mẹ vẫn còn ngủ à?”

Thẩm Dịch hỏi.

Mạnh Vi lắc đầu:

“Hiếm khi có mặt trời.”

Thẩm Dịch “ừm” một tiếng.

Mạnh Vi nheo mắt nhìn Thẩm Dịch:

“Lâu rồi không gặp Hạ Hòa, hôm nay gọi con bé qua đây ăn cơm đi.”

Thẩm Dịch nói được.

Thẩm Dịch giết gà rồi đem hầm lại xào thêm một đĩa khoai tây sợi cay nồng.

Làm cơm xong, cậu nói với Mạnh Vi một tiếng rồi đi sang nhà Hạ Hòa.

Thẩm Dịch chưa từng vào nhà Hạ Hòa, lần nào cũng là Hạ Hòa tới nhà tìm cậu để cùng đi học.

Thẩm Dịch đứng trước cửa nhà Hạ Hòa, có chút do dự.

Đưa tay lên định gõ cửa vài lần mà vẫn chưa gõ xuống được.

“Thẩm Dịch hả.”

Thẩm Dịch hạ tay xuống.

Thôn trưởng đi tới trước mặt cậu:

“Tìm Hạ Hòa à?”

Thẩm Dịch gật đầu.

Thôn trưởng nhìn cậu:

“Có chuyện này muốn nói với cháu một chút.”

Thẩm Dịch không lên tiếng, đợi thôn trưởng nói tiếp:

“Về ba cháu đấy.”

Tim Thẩm Dịch chùng xuống. Cậu đã rất lâu rồi không nghe nhắc tới Thẩm Võ, đột nhiên có người nhắc đến cái tên này thì cậu mới sực nhớ ra người này vẫn còn chưa chết.

“Cháu vẫn luôn coi như ông ta đã chết rồi.”

Thôn trưởng không đồng tình mở miệng:

“Cái thằng bé này, sao lại nói năng như thế. Dù sao thì đó cũng là ba cháu, người ta ai chẳng có lúc phạm sai lầm, sửa đổi là tốt rồi. Cha con với nhau làm gì có thù oán nào để bụng, có đánh gãy xương thì vẫn còn dính gân mà.”

“Có việc gì không ạ, không có việc gì thì cháu đi đây.”

Thẩm Dịch nói.

“Thì ông ta chẳng phải bị nhốt ba năm sao, còn hơn nửa năm nữa là ra rồi, làm con của ông ta cháu có muốn đi đón không.”

Thẩm Dịch hiếm khi nở một nụ cười, ngữ khí nghiêm túc:

“Cháu chỉ mong ông ta chết luôn ở trong đó.”

Thôn trưởng giơ tay định vỗ vào lưng cậu, Thẩm Dịch né tránh:

“Nói bậy bạ gì đó.”

“Ông ta có chết cũng chẳng liên quan gì đến cháu.”

Nói xong Thẩm Dịch cũng không nhìn thôn trưởng nữa, giơ tay gõ cửa nhà Hạ Hòa.

Người ra mở cửa là Hạ Thiên, thấy Thẩm Dịch thì có chút ngạc nhiên.

“Hạ Hòa có nhà không?”

Thẩm Dịch hỏi.

Hạ Thiên khó chịu liếc cậu một cái, gọi với vào trong nhà một tiếng:

“Hạ Hòa.”

Không ai thèm để ý đến cậu ta.

“Hạ Hòa.”

Hạ Thiên lại gọi thêm tiếng nữa, vẫn không có tiếng trả lời.

Hạ Thiên thiếu kiên nhẫn nói một câu:

“Thẩm Dịch tìm kìa.”

Chưa đầy hai phút sau, Hạ Hòa từ trong phòng đi ra.

Hạ Thiên tức đến bật cười:

“Gọi mày đó, bị điếc à?”

“Cứ coi như tao điếc đi.”

Hạ Hòa nói.

Hạ Thiên trừng mắt nhìn cô mắng một câu:

“Đồ bệnh thần kinh.”

Sau đó xoay người đi về phòng.

Hạ Hòa nhìn Thẩm Dịch nhún vai, nhại lại ngữ điệu của Hạ Thiên:

“Bệnh thần kinh.”

Hạ Hòa đóng cửa lại liếc mắt ra hiệu cho Thẩm Dịch, cậu hiểu ý liền đi theo cô ra khỏi cổng.

Thôn trưởng vẫn đang đứng ở cửa, nhìn thấy Hạ Hòa và Thẩm Dịch cùng đi ra thì gọi một tiếng:

“Hạ Hòa.”

Hạ Hòa "dạ" một tiếng rồi thở dài:

“Chú ơi, lỗ tai cháu sắp bị chú làm cho tê rần luôn rồi.”

“Hai đứa định đi đâu đấy.”

Hạ Hòa mở miệng nói dối ngay:

“Đi ôn tập ạ.”

Thôn trưởng xua xua tay:

“Được rồi được rồi.”

“Thẩm Dịch, đừng quên những gì chú nói đấy.”

Mày Thẩm Dịch khẽ nhíu lại, không đáp lời.

Hai người dưới sự dõi theo của thôn trưởng rời khỏi cổng nhà Hạ Hòa.

“Có việc gì à?”

Hạ Hòa hỏi.

Thẩm Dịch lắc đầu:

“Không có gì. Mẹ tôi bảo tới gọi cậu sang nhà ăn cơm, nói là lâu rồi không gặp cậu.”

Sự thật là sức khỏe của Mạnh Vi ngày càng tệ đi là điều ai cũng thấy rõ.

Mẹ Hạ hai ngày trước còn nói không biết bà ấy có thể trụ được bao lâu.

Hạ Hòa vì chuyện này mà còn cãi nhau với người nhà một trận.

Hạ Hòa không biết Thẩm Dịch đã chuẩn bị tâm lý cho việc Mạnh Vi rời đi hay chưa.

Hạ Hòa không hề do dự, đáp một câu:

“Được.”

Rồi cùng Thẩm Dịch đi về nhà cậu.

Mạnh Vi vẫn đang ngồi trong sân, nghe thấy tiếng động thì mở mắt ra chào hỏi Hạ Hòa:

“Tới rồi à cháu.”

Hạ Hòa chạy đến trước mặt bà:

“Vâng, cháu tới rồi.”

“Lâu rồi không thấy cháu, dì cứ tưởng cháu với Thẩm Dịch cãi nhau rồi chứ.”

Mạnh Vi nói.

Hạ Hòa lắc đầu thở dài:

“Cái tính cách đó của cậu ấy thì cãi nhau sao nổi ạ.”

Mạnh Vi nhịn không được bật cười:

“Cũng đúng, cũng chỉ có cháu là không chê nó thôi.”

Hạ Hòa bày ra vẻ mặt khó xử:

“Cháu cũng nhìn mặt mà bắt hình dong, thôi thì chịu đựng vậy ạ.”

Mạnh Vi cũng nghiêm túc gật đầu hùa theo:

“Cũng may là nó có gương mặt ưa nhìn.”

Hai người nói chuyện không hề tránh mặt Thẩm Dịch, cậu bất đắc dĩ nói:

“Chính chủ còn đang đứng lù lù ở đây, muốn nói xấu thì cũng phải tránh đi một chút chứ.”

Hạ Hòa không nhịn được cười thành tiếng.

Mạnh Vi cũng cười vui vẻ theo vài tiếng.

Trước Tiếp