Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trong bữa cơm chiều của Chu gia, Xương Liêm trở về hơi muộn. Hắn và Dung Xuyên cùng nhau trở về, lúc ngồi xuống không thấy mặt cha bèn hỏi:
- Mẹ ơi, không cần chờ cha về ăn chung sao?
Trúc Lan trả lời:
- Cha con có hẹn rồi, tối nay sẽ không trở về ăn cơm.
Xương Liêm lập tức ngộ ra, hỏi:
- Cha đang lo chuyện Nhiễm Lỗi đúng không?
Trúc Lan không giấu, đáp: - Ừ.
Dung Xuyên nghĩ ngợi rồi nói:
- Thẩm ơi, con…
Trúc Lan ngắt lời Dung Xuyên: - Con không được làm gì cả. Được rồi, tất cả cầm đũa lên ăn cơm đi.
Dung Xuyên cúi đầu, bởi vì thẩm nói không sai. Hắn không thể sử dụng thế lực Ninh gia để giúp. Bây giờ Ninh gia làm gì cũng phải hết sức cẩn thận, bởi có quá nhiều ánh mắt đang nhìn chằm chằm Ninh gia. Ninh gia là nhà ngoại của Thái tử, biết bao nhiêu người muốn bắt được nhược điểm của Ninh gia.
Thoạt nhìn Ninh gia chẳng khác nào một con quái vật khổng lồ, thế nhưng thực chất bọn không không dám hành động thiếu suy nghĩ mà chỉ có thể an phận thủ thường. Đến cả hắn dạo này cũng không ít lần bị l*m t*nh làm tội. Nếu như không nhờ hắn thường xuyên vào cung thì chắc chắn những kẻ gây hấn sẽ càng thêm trắng trợn và táo bạo.
*
Chu Thư Nhân hào phóng mời Lôi chủ sự đến tửu lầu ăn cơm. Anh không lén lút, thay vì lén lút chi bằng cứ thoải mái. Chẳng qua Chu Thư Nhân không nói thẳng chuyện Nhiễm Lỗi ngay, mà nói:
- Ngài ở Hình Bộ cũng khá lâu rồi, mấy năm nay vẫn chưa được thăng quan lần nào nhỉ?
Lôi chủ sự đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ bị Chu đại nhân dò hỏi, ông ấy còn cố tình xem kỹ vụ án của Nhiễm Lỗi nữa. Không ngờ Chu đại nhân lại nói về mình, nghĩ đến bản thân nhiều năm không được thăng quan là trong lòng liền cay đắng. Bèn nói:
- Vâng, hạ quan cũng làm Chủ sự được mấy năm rồi.
Chu Thư Nhân nói tiếp:
- Hình Bộ mới bị thanh trừng xong, quan lại Hình Bộ cũng vừa được điều động qua cho nên không có chức quan trống nữa rồi.
Nghĩa là: ngài không có cơ hội thăng chức ở Hình Bộ, cho dù có tiếp tục phấn đấu thêm vài năm thì tình hình cũng sẽ không lạc quan mấy. Lôi chủ sự nặng nề trong lòng, ông ấy cũng ý thức được và cũng từng có suy nghĩ xin thuyên chuyển đi nơi khác nhưng mấy chuyện này không phải chỉ nghĩ là được. Ông ấy vùi đầu uống cạn chung rượu.
Chu Thư Nhân cười nói:
- Ta đã từng chứng kiến năng lực của ngài, nhân tài như ngài mà ở lại Hình Bộ thì sẽ không được trọng dụng đâu.
Lôi chủ sự giật mình hỏi lại: - Đại nhân?
Chu Thư Nhân không nói tiếp, anh ám chỉ bao nhiêu đó là đủ rồi. Còn chuyện điều Lôi chủ sự đến Hộ Bộ thì anh đã từng nhắc đến với Thượng Thư đại nhân. Anh nhấn mạnh rằng sang năm Uông Cự sẽ rời khỏi đây, Thượng Thư đại nhân biết anh bị thiếu trợ thủ đắc lực cho nên ghi nhớ Lôi chủ sự này.
Anh đề cập với Thượng Thư đại nhân từ rất sớm, âu cũng là vì làm việc thì phải cẩn thận để tránh những chuyện không hay xảy ra. Cho dù có nắm chắc thì anh vẫn sẽ thật cẩn thận. Bây giờ nhắc khéo Lôi chủ sự trước, hy vọng Lôi chủ sự có thể nói nhiều một chút về vụ án của Nhiễm Lỗi. Anh hiểu được rằng Lôi chủ sự cũng khó xử không muốn thêm chuyện phiền phức, cho nên muốn cạy miệng Lôi chủ sự bắt buộc phải cho Lôi chủ sự nhìn thấy hy vọng được thăng quan tiến chức. Y như anh nói, anh tán thưởng năng lực của Lôi chủ sự. Trước kia đã giúp anh không ít chuyện có liên quan đến Hình Bộ, người này làm việc chắc như bắp.
Lôi chủ sự v**t v* chén rượu, ông ấy đã hiểu mục đích chính của đại nhân là dò la vụ án Nhiễm Lỗi. Ông ấy nói bằng giọng rất nhỏ:
- Thật ra ai nấy đều biết Nhiễm Lỗi bị oan, chẳng qua có tới mấy bên muốn gán tội cho Nhiễm Lỗi và cũng có người ngăn cản cho nên vụ án bị đứng lại rồi.
Chu Thư Nhân híp mắt: - Mấy bên?
Lôi chủ sự nghĩ ngợi rồi búng ra ba ngón tay. Thoạt nhìn ông ấy là người không có gì nổi bật, nhưng ông ấy nhìn thấu tất cả. Chu Thư Nhân nghĩ thầm, nghĩa là cả ba vị vương gia đều nhúng tay vào. Sở Vương hoàn toàn từ bỏ lôi kéo Nhiễm Chính. Còn ai ngăn cản thì anh không cần hỏi nữa, Nhiễm Chính làm quan nhiều năm kiểu gì cũng có bè cánh của riêng mình mà Thái tử là người không mong Nhiễm gia xảy ra chuyện nhất.
Chu gia phất lên khá muộn, anh chẳng có thế lực để giúp đỡ nhiều. Bây giờ thế lực các bên đang đánh cờ với nhau, anh cũng không dám hành động. Anh uống rượu trong chén, nói:
- Hôm nay rất cảm ơn ngài. Những lời ngài nói sẽ không bị truyền ra ngoài.
Lôi chủ sự thật sự rất sợ Chu Thư Nhân sẽ đưa ra yêu cầu khác, chứ chỉ là một vài tin tức về tình hình hiện tại thì ông ấy cũng không cảm thấy áp lực cho lắm.
Lúc Chu Thư Nhân về nhà, Trúc Lan kể lại ban sáng Tề thị có đến. Cô nói:
- Em nghĩ là Tề thị giấu Nhiễm Chính đến.
- Ừm. Nhiễm Chính sẽ không chủ động tới nhờ vả anh, bởi ông ta biết chúng ta không thể giúp được việc gì.
Trúc Lan thở dài, vì Chu Thư Nhân nói không thể phản bác được. Nền móng của nhà họ Chu quá nông, cô hỏi:
- Anh có dự tính gì không?
Chu Thư Nhân vừa thay quần áo xong, đáp:
- Chứng cứ không quan trọng, quan trọng là ai thắng trong ván cờ này. Thái tử thắng thì Nhiễm Lỗi không hề hấn gì, Thái tử thua thì Nhiễm gia phải chịu cảnh tai ương.
Trúc Lan cau mày, nói:
- Vậy anh còn đi gặp Lôi chủ sự làm gì?
- Anh chỉ muốn xác nhận lại một số chuyện thôi.
Trúc Lan ngồi xuống, nói:
- Anh có cách gì hay không?
Quả thật Chu Thư Nhân có cách, nói:
- Chẳng qua có lẽ Nhiễm gia phải trả một cái giá hơi đắt.
Trúc Lan thấy Chu Thư Nhân đã đi tắm rửa, suy nghĩ lời chồng mới nói. Nhiễm gia có thể phải trả một cái giá hơi đắt, cô liền ngộ ra và cũng hiểu được cách của Chu Thư Nhân. Không biết Nhiễm gia có bằng lòng đánh đổi hay không! Về phần lật lại lời khai để lật lại bản án thì không cần thiết nữa, thế nhưng Nhiễm gia mắc kẹt trong đó, đang bị dắt đi mà còn một lòng một dạ tìm chứng cứ chứng minh bản thân vô tội kia kìa!
*
Nhiễm gia
Nhiễm Chính đau đầu gần chết, hỏi:
- Nàng đến Chu phủ à?
Tề thị lau nước mắt, đáp:
- Nhà chúng ta có quan hệ sui gia với Chu gia, chàng không đi nhờ vả Chu Thư Nhân mà còn không cho thiếp đi. Thiếp cũng sốt ruột mà!
Nhiễm Chính càng đau đầu hơn, nói:
- Chu gia vừa mới vào kinh không có nền móng gì cả. Mặc dù bọn họ là nhà sui gia của Ninh phủ, nhưng Ninh gia sẽ không giúp đỡ chúng ta. Chu Thư Nhân có muốn giúp cũng không giúp được chuyện gì.
Nếu có thể giúp được lẽ nào ông ta không tới nhờ Chu Thư Nhân? Nguyên nhân chủ yếu là vì không giúp được gì, tìm cũng vô ích. Chi bằng cứ để Chu gia hoàn toàn đứng ngoài chuyện này, giữ gìn tình cảm dùng cho ngày cho. Bây giờ thê tử lại đến Chu gia, Chu Thư Nhân nghĩ như thế nào ông ta không thể biết được. Chủ yếu là Chu gia thật sự không có khả năng giúp đỡ bọn họ!
Tề thị thật sự sốt ruột, nói:
- Ngày mai thiếp sẽ về nhà mẹ đẻ, thiếp đi cầu xin cha thiếp.
- Hoang đường! Thái tử đã nhúng tay vào mà nàng còn muốn trở về Tề gia sao? Ta nói rõ cho nàng biết, Sở Vương cũng có hành động cho nên nàng đừng ôm ảo tưởng nữa.
Tề thị ngã phịch xuống ghế, Sở Vương cũng ra tay sao?
- Vậy phải làm sao bây giờ?
Nhiễm Chính thở dài. Ông ta cẩn thận từng bước, cuối cùng vẫn trốn không thoát. Lần này tung ra lời đồn không có căn cứ, chứ Hoàng thượng không có ý định bổ nhiệm ông ta. Vì vậy ông ta luôn rất an phận, ông ta có kiên nhẫn chờ đợi cơ hội mà. Thế nhưng lúc này… chết tiệt!
*
Sáng sớm hôm sau, Trúc Lan nhìn thấy Minh Vân bèn hỏi:
- Cháu đến tìm ông nội cháu à?
Minh Vân không thấy ông nội, hỏi:
- Ông nội đi rồi ạ?
Trúc Lan gật đầu:
- Hôm qua còn một số việc chưa xử lý xong, sáng sớm hôm nay đã đến Hộ Bộ rồi.
Minh Vân muốn hỏi thăm chuyện Nhiễm gia, nói:
- Bà nội ơi, Nhiễm gia thật sự sẽ xảy ra chuyện sao?
Trúc Lan nghĩ ngợi rồi nói:
- Cái này cháu phải đi hỏi ông nội của cháu, bà nội không biết.
Minh Vân ngẫm lại thấy phải, đáp:
- Dạ bà nội. Cháu đi trước đây, lát nữa cháu lại qua đây ăn sáng.
- Ừm, đi đi.
Minh Vân vừa quay đầu thì nhìn thấy Tứ thúc: - Chào buổi sáng, Tứ thúc.
Xương Liêm xoa đầu cháu trai cả, đáp: - Chào buổi sáng.
Xương Liêm chờ cháu trai cả đi xa, mới bước tới bên cạnh mẹ: - Mẹ ơi!
Trúc Lan đã lộ bản chất trước mặt Xương Liêm, nên cô quay đầu không muốn nói nhiều với Xương Liêm. Xương Liêm đi tò tò theo sau cô, nói:
- Mẹ ơi, Minh Vân đang lo cho Nhiễm Uyển có hôn ước với nó đấy ạ.
Giọng điệu Trúc Lan cực kỳ chán ghét, nói:
- Ngươi đừng có đứng gần ta quá, cách ta xa ra một chút đi!
Xương Liêm lui ra phía sau một bước, hỏi nhỏ:
- Mẹ này, Nhiễm gia muốn thoát khỏi vụ này cũng không dễ đâu.
- Ngươi đã biết rồi còn đi theo ta làm gì?
- Thì con cảm thấy mẹ cũng lợi hại như cha vậy đó, cho nên con muốn hỏi mẹ thử xem mẹ nghĩ Nhiễm gia có thể thoát thân hay không?
Trúc Lan quay đầu, đáp:
- Ngươi cảm thấy ta lợi hại chỉ là ảo giác của ngươi mà thôi. Được rồi, đừng làm phiền ta. Ngươi nên làm gì thì làm đi, nếu không muốn ăn sáng thì tới Hàn Lâm Viện sớm đi!