Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Xương Liêm nhìn mẹ bước vào phòng mình, trong lòng âm thầm tiếc nuối. Từ sau khi phát hiện ra mẹ rất giỏi, hắn luôn muốn biết rốt cuộc mẹ giỏi tới mức độ nào cho nên hễ tìm được cơ hội là hắn lại thử. Đáng tiếc khả năng giả điên của mẹ không hề kém cha. Xương Liêm không dám chọc mẹ tức giận, nếu như thật sự chọc mẹ tức giận thì cha sẽ trừng phạt hắn. Hắn chậm rãi xoay người trở về phòng, hắn không muốn ôm bụng đói tới Hàn Lâm Viện đâu.
*
Nhiễm gia
Sáng nay Nhiễm Chính mới biết được tin Chu Thư Nhân hẹn gặp chủ sự Hình Bộ. Lặn ngụp trong chốn quan trường nhiều năm, trong lòng ông ta không khỏi cảm thấy ấm áp:
- Mối quan hệ sui gia này rất đáng giá.
Chu Thư Nhân không trốn tránh, cho dù chỉ là hỏi thăm tin tức cũng khiến ông ta an lòng bởi vì ít ra Chu Thư Nhân thật sự đáng tin cậy.
Trong giọng nói của Tề thị chất chứa hy vọng:
- Chu Thư Nhân có giúp được gì không?
Nhiễm Chính không muốn thê tử quá hy vọng, ông ta lo lắng sau này thể tử không chịu nổi cú sốc nên lắc đầu nói:
- Một chủ sự nhỏ nhoi thì giúp được gì chứ, Chu Thư Nhân không né tránh mà còn đi dò la tin tức đã là có lòng lắm rồi.
Tề thị thất vọng, ánh sáng trong mắt dần dần trở nên ảm đạm. Thị đã không còn khóc rồi, khóc cũng vô ích. Cổ họng vốn đang đau nhức, khó chịu tới độ không muốn nói thêm một chữ nào nữa. Trên bàn bày sẵn bữa sáng, nhưng hai vợ chồng họ lại không hề động đũa.
*
Trong viện của Nhị phòng Nhiễm gia, Nhiễm Uyển bưng cháo ra lắc đầu với ca ca:
- Mẹ bảo mẹ không muốn ăn.
Khoé môi Nhiễm Kỳ mấp máy, nói:
- Mẹ đang lo lắng cho cha.
Nhiễm Uyển ngồi xuống cạnh bàn, đẩy cháo qua cho ca ca rồi nói:
- Đại ca ăn đi, chỉ khi ăn no mới có tinh thần.
Nhiễm Kỳ thật sự ăn uống không vô, y chăm chú nhìn muội muội đang ăn cháo rồi mím môi lại. Y còn không bình tĩnh bằng muội muội ư? Y gắng gượng bưng cháo lên húp.
Ăn bữa sáng xong, Nhiễm Kỳ ngồi cạnh muội muội nói:
- Nếu… huynh nói là nếu… muội có từng suy nghĩ tới hôn ước của muội không?
Nhiễm Uyển siết chặt hai tay vì sợ, khẽ gật đầu đáp: - Từng nghĩ.
Nhiễm Kỳ nói tiếp: - Chu Minh Vân là cháu trai cả của Chu gia, nếu Nhiễm gia xảy ra chuyện thì hôn ước giữa hai người…
Nhiễm Uyển khó chịu trong lòng, liền đứng dậy nói:
- Lúc này lẽ ra nên lo cho cha, cha mình bị oan nên chắc chắn cha sẽ không bị gì đâu.
Nhiễm Kỳ nhìn theo muội muội chạy đi, phản ứng của tiểu muội cho thấy tiểu muội khắc sâu Chu Minh Vân trong lòng. Nhiễm gia đã từng hào nhoáng, Nhiễm gia đã từng thu mình, lúc này Nhiễm gia gặp nạn. Mà nam nhi Chu gia rất được yêu thích, chung tình thì có bao nhiêu nữ nhân sẵn sàng chờ đợi. Huống chi, Chu đại nhân còn là trọng thần làm ở Hộ Bộ.
*
Chu gia
Xương Trung vùi trong lòng mẹ, hỏi:
- Mẹ ơi, cháu trai cả bị sao vậy?
- Cháu trai cả của con đang có tâm sự.
Xương Trung quàng cái tay mũm mĩm quanh cổ mẹ, hỏi:
- Mẹ ơi, chúng ta giúp cháu trai cả được không?
Trúc Lan cúi đầu, thể trọng của con trai không hề giảm đi mà càng ngày lại càng nặng hơn. Nó ôm cổ cô khiến cô không tài nào cúi đầu xuống được, cô cụng trán vào trán con trai rồi nói:
- Con đúng là rất có phong phạm của tiểu thúc thúc nhỉ, tâm sự gì cũng muốn giải quyết.
Xương Trung cười tủm tỉm, đáp:
- Cha nói con giống mẹ á, số cực!
Trúc Lan chạm chóp mũi với con trai, con trai cảm thấy hơi ngứa bèn thả hai tay ra. Trúc Lan ngẩng đầu, duỗi tay véo cái mũi con trai. Nói:
- Lo toan nhiều quá cũng không phải chuyện hay ho gì, sống mệt lắm con. Mẹ không hy vọng con phải lo toan mọi chuyện, mẹ chỉ mong sao con có thể vui vẻ sung sướng cả đời.
Xương Trung vươn đôi tay béo ra, nói:
- Mẹ ơi, mẹ còn chưa trả lời con đó.
Trúc Lan biết ngay là không qua loa với con trai được, đáp:
- Chuyện này phức tạp lắm con, con còn quá nhỏ không hiểu được đâu.
Xương Trung không vui, nó đã nói là sẽ giúp cháu trai cả rồi. Cháu trai cả nói nó không hiểu, còn bảo nó đi sang một bên chơi đi. Nó chun mũi nói:
- Con đã hiểu rất nhiều rồi, Ngô Minh ca ca còn khen con rất thông minh.
Trúc Lan cười nói:
- Cái con hiểu chỉ là tri thức mà thôi. Được rồi, đừng làm phiền mẹ nữa, Minh Huy còn đang chờ con đi luyện chữ kìa.
Xương Trung ngoan ngoãn đứng lại ngay ngắn, nó biết có kỳ kèo mẹ cũng không có tác dụng gì. Chẳng qua nó vẫn chưa cam lòng, nó thật sự cảm thấy bản thân trưởng thành lắm rồi. Nó nói:
- Dạ mẹ, con đi luyện chữ đây.
- Ừm.
Xương Trung và Minh Huy về phủ được mấy ngày rồi. Những ngày gần đây Ngô Minh ở Lễ Bộ không dễ thở, toàn bộ tâm tư dồn hết vào chuyện Lễ Bộ. Vả lại Ngô gia còn có hai người phụ nữ mang thai, cho nên Trúc Lan đứng ra quyết định cho Xương Trung và Minh Huynh trở về nhà ở đến sang năm lại đưa qua đó.
Trúc Lan đứng dậy đi thay quần áo. Cô định đến Dương gia, tối qua Đại ca và Nhị ca vừa trở về từ ven biển. Đi một cái là gần một tháng, nếu cô không viết thư hối chắc Đại ca và Nhị ca còn chưa muốn về!
Tới Dương gia rồi, Trúc Lan nhìn thấy cả Đại ca và Nhị ca đều phơi nắng đến đen thui. Cô lại nhìn sang mấy đứa trẻ… Ừ, đứa nào cũng đen. Trúc Lan cạn lời, nói:
- Đại ca, bọn huynh chơi trò gì vậy? Sao lại phơi nắng đen thui thế này?
Dương Trúc Sơn đi ra ngoài học được khá nhiều điều hay, nói:
- Lần đầu tiên bọn huynh được nhìn thấy biển, mới biết hoá ra biển cả thú vị nhường này. Ta và Nhị ca của muội còn học đánh cá với người đánh cả, nguyên một mùa hè ngày nào cũng đi ra ngoài không đen mới là lạ đó.
Trúc Lan hỏi tiếp: - Mọi người không bị say sóng sao?
Lại còn đi theo ra biển đánh cá, hai ông già này đúng là lợi hại.
Dương Trúc Lâm cười sang sảng, đáp:
- Không bị say sóng, bọn huynh đều không bị say sóng. Mấy đứa nhỏ còn đang học bơi lội, nếu như không phải muội cứ hối bọn huynh trở về thì bọn huynh còn định ở thêm một thời gian nữa.
Dương Trúc Sơn nói:
- Đúng vậy! Huynh có mang về một ít cá tôm phơi khô, tất cả là do ta và Nhị ca của muội bắt được. Lát nữa trở về muội nhớ mang về, cá do bọn huynh tự tay đánh bắt chắc chắn sẽ có mùi vị rất ngon.
Trúc Lan phụt cười: - Đồ biển thì như nhau cả mà, sao chỉ có của bọn huynh mới ngon cơ chứ!
Dương Trúc Lâm đáp: - Bọn huynh trả giá bằng mồ hôi công sức, ăn cá tự mình đánh bắt đương nhiên là ngon nhất rồi.
- Được, vậy để muội từ từ thưởng thức. Tối nay mang về chế biến ăn liền.
Dương Trúc Sơn còn tỏ ra bí ẩn lấy một chiếc hộp ra, nói:
- Huynh mua một ngư trường ở gần ngư trường của muội, huynh muốn giao cho muội xử lý luôn.
Dương Trúc Lâm nói:
- Huynh cũng có mua, may mà lúc huynh và Đại ca đi có mang theo rất nhiều bạc không thì bỏ lỡ mất rồi. Bọn huynh thấy muội xây hầm băng, đúng là rất tuyệt.
Trúc Lan: - Được rồi, để muội xử lý giúp các huynh.
Dương Trúc Sơn hớn hở nói:
- Trưa nay ở lại đây ăn cơm đi.
Dương Trúc Lâm hỏi: - Muội phu còn bận lắm hả?
Trúc Lan ngẫm nghĩ rồi kể lại chuyện Nhiễm gia, nói:
- Tạm thời quả thực rất bận.
Dương Trúc Sơn còn đang định tâm sự với muội phu, bây giờ chỉ có thể chờ mà thôi. Ông ấy quan tâm hỏi:
- Nhiễm gia sẽ không thật sự xảy ra chuyện chứ? Hôn ước của Minh Vân làm sao bây giờ?
Trúc Lan thả chiếc quạt trong tay xuống, đáp:
- Đại ca, Nhị ca, các huynh không cần lo lắng. Bọn muội làm gì thì trong lòng tự hiểu.
Dương Trúc Sơn nhíu mày nói:
- Nên giúp thì vẫn phải giúp, nếu như không giúp thì có vẻ như Chu gia lạnh lùng quá. Tuy nhiên cũng không thể không dè dặt một chút, tránh cho Chu gia bị bắt chẹt rồi cuốn vào đó. Nhà muội cần có chừng mực.
Dương Trúc Lâm gật đầu:
- Đại ca nói đúng. Nhưng mà bọn muội biết mình đang làm gì là được rồi, muội và muội phu đều là những người biết tính toán trước. Bọn huynh không thể giúp được.
Trúc Lan cảm thấy ấm áp trong lòng, đây là cảm giác có người thân. Cô nói:
- Vâng, Đại ca và Nhị ca cứ yên tâm.
*
Học viện
Minh Vân đối mặt với những đánh giá từ mọi người bằng vẻ mặt không cảm xúc. Từ sau khi Nhiễm gia xảy ra chuyện, ai cũng muốn xem hắn sẽ có phản ứng gì. Cũng may hắn đã quen tỏ ra lạnh lùng, cho nên chẳng ai biết được hắn đang nghĩ gì trong lòng.
Trong ấn tượng của Minh Vân thì mỗi lần Nhiễm Uyển nhìn thấy hắn đều tỏ ra rất thẹn thùng, nhưng lại thích hỏi thăm tin tức về hắn. Minh Đằng là người truyền lại tin tức, cho hay Nhiễm Uyển còn hỏi thăm sở thích của hắn. Nhiễm Uyển một lòng kết bạn với Ngọc Lộ, Nhiễm Uyển có thể làm tất cả vì hắn.
Minh Vân cúi đầu xem sách, thật ra không tài nào tập trung xem được. Nhưng hắn vẫn lật trang sách, giống như mình đang đọc sách vậy.