Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó mà đã một tháng trôi qua. Vụ án hành thích có kết luận rồi, toàn là những người thông minh nên kẻ bị đẩy ra chỉ chịu tội thay mà thôi. Hoàng thượng nhân cơ hội này thanh trừng thêm một đợt.
Vốn dĩ những chuyện đó không có tí liên hệ nào với Chu gia, vì Chu gia rất cẩn thận. Song, lại dính dáng tới những nhà thông gia của Chu gia.
Con trai út của Nhiễm Chính bị bắt với tội danh cướp đoạt ruộng cày của dân, và nhận hối lộ này nọ. Trúc Lan đưa khăn tay cho Tề thị, chờ Tề thị ổn định cảm xúc. Lúc mới nghe được tin này, phản ứng đầu tiên của Trúc Lan là không tin. Đứa trẻ do chính Nhiễm Chính dạy dỗ chắc chắn sẽ không làm chuyện như vậy. Sau khi thảng thốt cô lại cảm thấy hết sức ngậm ngùi. Nhiễm gia đã sống thu mình lắm rồi, nhưng vẫn không thể tránh thoát.
Cảm xúc của Tề thị sau một lúc đã ổn định lại, không còn khóc nữa. Thị lau khô nước mắt, cổ họng của thị khó chịu cả đêm. Thị chỉ có hai đứa con trai, con trai lớn thường xuyên không ở nhà nên con trai út trở thành bảo bối trên đầu quả tim của thị. Thị nói:
- Oan uổng quá đi! Nhiễm Lỗi chưa bao giờ nhận hối lộ, càng không cướp đoạt ruộng đất. Đất đai toàn là mua cả.
Trúc Lan bèn hỏi:
- Có tìm được người trung gian và người bán ruộng đất lúc đó không?
Nói xong mới nhận ra rằng hỏi vậy quá ngốc, làm sao có thể tìm được cơ chứ!
Tề thị lau nước mắt, đáp:
- Lúc đó không mua ruộng đất qua người trung gian, mà mua trực tiếp từ tay thương nhân. Ai có mà dè bỗng nhiên biến thành ruộng đất cướp đoạt của dân, đã vậy còn có người chết.
Trúc Lan trợn mắt. Chuyện mới xảy ra hôm qua, cô thật sự không nghe nói có người chết. Cô hỏi:
- Thương nhân đó được ai giới thiệu cho vậy?
- Không tìm thấy nữa, không tìm thấy người đâu nữa.
Trúc Lan cau mày, nói:
- Đây là cái bẫy đã được giăng sẵn chỉ chờ nhà tỷ nhảy vào thôi!
Tề thị bật khóc thật to, nói:
- Đất đai hoàn toàn không phải của thương nhân, lẽ ra trước kia không nên tham rẻ. Thương nhân muốn gom góp bạc đi biển gì chứ, toàn là mấy kẻ lừa đảo cả.
Trúc Lan nghe xong, ngẫm lại cũng thấy sợ hãi. Sau khi tiêu diệt cướp biển, vùng ven biển luôn rất bình yên. Cướp biển ở các vùng biển xa tém lại không ít, khiến càng có nhiều thương nhân Kinh Thành gom tiền đi biển. Trong một tháng này, Chu gia thuận lợi mua được một ít đất đai. May là Chu gia cẩn thận, lại có Đặng tú tài ở bên ngoài cho nên mỗi lần đều xác nhận đàng hoàng mới dám mua về. Nhiễm gia không cẩn thận bằng, mới để người ta lợi dụng sơ hở.
Trúc Lan dò hỏi:
- Nhiễm đại nhân có nói gì không?
Tề thị chấm nước mắt, nói:
- Lão gia đang tìm bạn bè hỏi thử. Hôm qua đã nhờ vả được quan hệ rồi, nhưng chứng cứ quá xá thực nên lão gia chỉ có thể cố gắng hết sức tìm cách thôi.
Hôm qua vừa xảy ra chuyện là thị đến phủ Thái tử ngay. Thị cũng có nghĩ tới việc về nhà mẹ đẻ, nhưng tướng công không đồng ý bởi khó lắm mới vạch ra được khoảng cách với nhà mẹ đẻ. Thị gặp con gái, con gái bảo sẽ nói lại với Thái tử. Sáng sớm hôm nay vẫn chưa có tin tức gì, thị liền nghĩ đến Chu gia.
Trúc Lan cau mày, nếu Nhiễm Chính đã nói vậy thì có nghĩa là chuyện này rất khó giải quyết. Chủ yếu là tìm chứng cứ, bây giờ không có được một người nào mấu chốt muốn thoát thân cũng khó. Cô nói:
- Tỷ đừng sốt ruột. Đợi Thư Nhân về, muội hỏi Thư Nhân thử xem.
Thứ Tề thị muốn là câu nói này. Lão gia không muốn nhờ vả Chu gia, nên thị mới lén lút tới. Dương thị không trả lời qua loa khiến thị cảm động trong lòng, thị nói:
- Cảm ơn, rất cảm ơn muội. Ta thật sự không còn cách nào.
Lần đầu tiên Trúc Lan thấy Tề thị khốn khổ thế này, cô bèn an ủi:
- Tỷ phải kiên cường lên đi, trong nhà còn cần đến tỷ lèo lái. Không biết bây giờ thê tử của Nhiễm Lỗi hoảng loạn tới mức nào rồi!
Mỗi lần nói chuyện, cổ họng Tề thị lại đau. Thị nói:
- Nó về nhà mẹ đẻ nhờ giúp đỡ rồi. Có điều Lưu gia không có quyền thế gì ở Kinh Thành, cho nên cũng không giúp được chuyện gì.
Trước kia tướng công chọn hai cô con dâu, thê tử Lão Đại ít ra còn có xuất thân từ nhà quyền quý nhưng thê tử Lão Nhị thì thấp hơn hẳn.
Trúc Lan muốn hỏi Nhiễm Uyển thế nào, bởi vì Nhiễm Uyển là thê tử nhà mình chọn cho cháu trai cả. Cuối cùng nhịn xuống không hỏi. Tâm tư Tề thị đều đặt hết lên người con trai, vẫn chưa nhớ ra quan hệ sui gia hai nhà. Cô mà nhắc một cái là Tề thị càng bù lu bù loa hơn.
Chờ Tề thị về, Lý thị nhận được tin tức vội vàng chạy đến:
- Mẹ ơi, cha của Nhiễm Uyển thật sự sẽ xảy ra chuyện sao?
Trúc Lan trả lời: - Con không phải lo.
Lý thị hết sức lo lắng, nói:
- Mẹ ơi, Nhiễm Uyển có hôn ước với Minh Vân. Sao con không lo cho được!
Thị cũng biết được khá nhiều. Nếu cha Nhiễm Uyển thật sự bị định tội, trong khi Minh Vân lại là cháu trai cả của Chu gia thì hôn ước này khó mà thực hiện được.
Lúc này Trúc Lan cũng đau đầu lắm. Vì Minh Vân, Nhiễm Lỗi thật sự không thể xảy ra chuyện gì. Chu gia rất hài lòng về hôn sự này, huống chi còn có Thái tử đứng sau. Trúc Lâu hít vào một hơi thật sâu, nói:
- Con lo cũng không được gì, con nên chăm sóc bản thân thật tốt đừng để mẹ phải lo lắng là tốt lắm rồi.
Lý thị nghe ra giọng điệu mẹ chồng không còn kiên nhẫn, thị ngoan ngoãn ngậm miệng lại. Nhưng trong lòng vẫn còn bức bối dữ lắm.
*
Hộ Bộ
Chu Thư Nhân bảo Cẩn Ngôn đi hẹn Lôi chủ sự - chủ sự ở Hình Bộ. Anh muốn hỏi cụ thể hơn về vụ án của Nhiễm Lỗi. Bởi vì Chu gia cũng có quan hệ sui gia với Nhiễm gia cho nên Uông Cự cực kỳ chú ý, nói:
- Cha ta có nói, Nhiễm Lỗi không phải trọng yếu. Mục đích của bọn họ là Nhiễm Chính.
Chu Thư Nhân biết chứ sao không, nói:
- Dạo này trên triều trống ra được mấy chức quan, cho nên luôn có tin đồn Nhiễm Chính sẽ được giao cho một trong những chức quan đó. Chuyện còn chưa đâu vào đâu, mà đã có người không nhịn được có hành động rồi.
Uông Cự nói nhỏ:
- Đúng là hành động chuẩn xác, dứt khoát xuống tay từ chỗ con trai út của vợ cả Nhiễm Chính. Không những muốn cản trở quan hệ sui gia với gia đình ngày, mà còn ảnh hưởng đến cả chức quan của Nhiễm Chính. Một khi Nhiễm Lỗi bị định tội, kiểu gì Nhiễm Chính chả bị lôi vào.
Chu Thư Nhân biết Uông Cự vẫn chưa nói hết, bởi vì có liên quan đến Thái tử cho nên mới không nói hết. Nhiễm Chính được ban chức quan, tức là củng cố thể lực của Thái tử. Nhiễm Chính và Tề gia đã cắt đứt quan hệ rồi, cho nên Sở Vương là người không muốn nhìn thấy Nhiễm Chính được thăng quan nhất.
Uông Cự thăm dò:
- Tin tức Nhiễm Chính sắp được bổ nhiệm có đúng hay không?
Chu Thư Nhân giật giật khóe môi, đáp:
- Tin giật gân đó. Bây giờ Nhiễm Chính chỉ muốn sống một cuộc đời bình thường, thế nhưng chỉ một tin đồn đã đẩy Nhiễm gia đến bên bờ vực thẳm rồi.
Uông Cự tin lời Chu Thư Nhân, mấp máy đôi môi:
- Nhiễm Chính oan quá!
Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:
- Thật ra cũng không oan lắm đâu. Con gái Nhiễm Chính là trắc phi của Thái tử mà, một yếu tố này là đã đủ rồi.
Anh tin chắc rằng Nhiễm Chính luôn rất thận trọng, luôn chờ đợi thời cơ thích hợp. Nào ngờ, cẩn thận đến mấy cũng có sai sót.
Uông Cự biết Chu Thư Nhân hẹn người của Hình Bộ đi ăn cơm, nghĩa là chuẩn bị giúp đỡ. Ông ấy không bảo Chu Thư Nhân đừng nhúng tay vào, bởi Nhiễm Chính chưa tới nhờ vả mà Chu Thư Nhân đã có lòng giúp khiến ông ấy rất an tâm. Ít nhất cho thấy, sau này Uông gia có xảy ra chuyện thì Chu Thư Nhân cũng sẽ duỗi tay hỗ trợ. Có điều Uông gia không thể giúp đỡ Nhiễm Chính, Nhiễm Chính dính đến Thái tử, lại còn dính đến Sở Vương. Uông gia không có khả năng lội vào vũng bùn này. Ông ấy nói:
- Ta chỉ có thể ủng hộ ngài về mặt tinh thần thôi, chứ không giúp được gì nữa.
Chu Thư Nhân gật đầu: - Ta luôn hiểu mà.
*
Phủ Thái tử
Nhiễm Nghiên khóc từ hôm qua. Nàng ấy có hai người ca ca ruột, tuổi của nàng ấy và Đại ca chênh lệch khá xa cho nên bọn họ không thân thiết lắm. Tính tình Nhị ca hào sảng, mặc dù cũng kém nhiều tuổi nhưng Nhị ca rất thích dẫn nàng ấy đi chơi. Tình cảm giữa nàng ấy và Nhị ca tốt nhất.
Tối qua nàng ấy có cầu xin Thái tử, mà Thái tử không hứa hẹn gì cả. Thái tử bảo là sẽ điều tra rõ, vụ án này sẽ không dễ dàng quyết định liền đâu. Thị không nhận được câu trả lời chắc chắn, nên không dám viết thư trả lời mẹ mà chỉ có thể sốt ruột chờ tin.
Lúc Thái tử phi đến thì nhìn thấy hai mắt Nhiễm Nghiên sưng đỏ. Nhiễm Nghiên biết điều, vì vậy quan hệ giữa Thái tử phi và Nhiễm Nghiên không đến nỗi nào. Nhiễm gia xảy ra chuyện khiến Thái tử phi liên tưởng tới các huynh đệ bên nhà mẹ đẻ của mình, huynh đệ bên nhà mẹ đẻ cũng suýt bị hãm hại mấy lần. Những gì Nhiễm gia gặp phải làm cho Thái tử phi thấy đồng cảm như thể chuyện xảy ra với bản thân. Thái tử phi nói:
- Muội đừng khóc nữa, ta cũng không muốn muội biết Thái tử đang khó xử đến nhường nào. Muội yên tâm đi, Thái tử rất coi trọng Nhiễm đại nhân, chỉ cần vụ án của ca ca muội còn chưa có quyết định thì vẫn còn cách chạy chọt.
Nhiễm Nghiên lau nước mắt. Nếu Thái tử phi nói mát thì chắc chắn nàng ấy sẽ rất chán ghét, nhưng Thái tử phi nói toàn sự thật nên nàng ấy cảm kích trong lòng. Đáp:
- Tạ ơn Thái tử phi quan tâm ạ.
Thái tử phi thấy lòng nặng trĩu. Chuyện hành thích đã chấm dứt rồi nhưng cuộc tranh đấu càng ngày càng thêm mãnh liệt.