Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 969: Bị Hãm Hại

Trước Tiếp

Minh Vân đang đợi Cổ Lưu Phong trả lời thì tiên sinh đến. Cổ Lưu Phong lắc đầu, Minh Vân cảm thấy Cổ Lưu Phong sẽ không nói cho hắn nghe.

*

Triệu thị trở về Chu gia liền nói:

- Mẹ, Cổ gia xảy ra chuyện rồi.

Trúc Lan đặt vải may xuống, Tuyết Hàm cũng nghiêng đầu nhìn Nhị tẩu:

- Nhị tẩu, Cổ gia thì có thể xảy ra chuyện gì chứ?

Triệu thị vỗ miệng, sau đó nói ngay:

- Xem cái miệng của ta này. Mẹ ơi, mẹ còn nhớ đường tỷ của Cổ Lưu Phong mà con từng nói với mẹ không?

Trúc Lan gật đầu, đương nhiên cô nhớ mà còn ấn tượng rất sâu nữa là đằng khác.

Triệu thị tiếp tục nói:

- Hôm nay Hồ thị mới nói với con, chị họ của Lưu Phong đã tự sát trước đó vài ngày rồi.

Trúc Lan sửng sốt:

- Mất rồi?

Triệu thị gật đầu:

- Buổi sáng người ta phát hiện, mất từ lúc nửa đêm. Con nghe Hồ thị nói chờ Cổ đại nhân quay về tế tổ sẽ xử lý, không ngờ rằng chị họ Lưu Phong không đợi đến ngày tế tổ đã tự sát.

Trúc Lan nặng trĩu trong lòng, rõ ràng mang theo hy vọng trở về, cũng không biết bên trong xảy ra chuyện gì, thế mà lại lựa chọn coi thường mạng sống của mình. Cô nói:

- Đáng tiếc.

Triệu thị cảm khái một tiếng, chứ không nặng nề như mẹ chồng mình. Thị đã quen với chuyện sống chết rồi, thị nói:

- Hồ thị nói Cổ đại nhân rất tức giận, phái người về mai táng cho và lập mồ mả riêng luôn.

Trúc Lan đang giơ tay lên thì bỗng khựng lại, hỏi:

- Cổ gia nói sao?

Triệu thị lắc đầu:

- Hồ thị biết cũng sẽ không nói với con, nếu không phải hôm nay con hỏi mà Hồ thị không kể cho ai thì nhịn không được thì Hồ thị cũng chẳng nói với con. Nhưng mà, con thấy nhất định do Cổ gia đã phạm phải chuyện gì nên đường tỷ Lưu Phong mới tự sát.

Trúc Lan có cùng suy nghĩ. Nếu không phải bị dồn đến bước đường cùng thì sẽ không tự sát, phá hủy thanh danh của con gái Cổ gia.

*

Tối đó lúc Chu Thư Nhân đến nhà Lý đại nhân thì đã có không ít người đến rồi, anh thấy có cả Diêu Triết Dư. Lý Chiêu đang nói chuyện, ánh mắt lại nhìn vào chiếc hộp trong tay Chu Thư Nhân. Nói:

- Ta biết ngay ngươi sẽ tới mà.

Chu Thư Nhân đau lòng đưa chiếc hộp qua, đáp:

- Đại nhân phải biết rằng, hạ quan đã vài lần muốn chép lại một quyển tặng cho ngày đấy.

Lý Chiêu vừa nghe đã lập tức mở chiếc hộp ra, thấy là chính phẩm liền cười lớn:

- Thôi ngươi cứ giữ lại bản sao chép đi!

Chu Thư Nhân tức mình, bèn nói:

- Đại nhân này, sang năm hạ quan chuẩn bị tổ chức bữa tiệc mừng thọ lớn. Đến lúc đó nhất định đưa thiệp mời sớm cho đại nhân.

Lý Chiêu cười tủm tỉm vỗ lưng Chu Thư Nhân, nói:

- Quý hoá, quý hoá! Yên tâm, bản quan sẽ không keo kiệt mà đảm bảo còn hào phóng hơn ngươi.

Thứ trong nhà không thiếu nhất chính là đồ cổ, đáng tiếc Chu Thư Nhân không tin ông ta sẽ tặng đồ tốt. Chu Thư Nhân là người hẹp hòi lắm.

Tuy rằng Lý gia không làm lớn, nhưng người tới đây cũng không ít. Các vị Vương gia đều tới cả rồi. Vị trí của Chu Thư Nhân không tốt, Lý Chiêu cũng biết cách sắp xếp thật. Vị trí của anh ở ngay phía sau các vị Hoàng tử, anh vừa ngồi xuống thì bên cạnh đã có người ngồi:

- Tham kiến Tề vương.

Tề vương cầm chén rượu, đáp:

- Nghe nói quan hệ của Chu đại nhân và Lý đại nhân không tồi, ban đầu bổn vương còn không tin nhưng bây giờ bổn vương tin rồi. Bổn vương rất phục năng lực xã giao của Chu đại nhân.

Vừa nãy hắn ngồi xuống còn thầm đến số bạn bè của Chu Thư Nhân. Tỉ mỉ đếm xong, thấy không ổn rồi. Chu Thư Nhân có người quen ở cả sáu bộ, đã vậy lúc này mối quan hệ với Lý đại nhân còn không đến nỗi nào. Lý đại nhân là người thiếu bản sách độc quyền hay sao? Nếu Lý đại nhân muốn, có biết bao nhiêu người dâng sách đến. Lúc nãy hắn thấy rõ ràng, dường như Chu Thư Nhân còn không muốn tặng.

Chu Thư Nhân đã biết rượu hôm nay không dễ uống, nói:

- Đó là do Lý đại nhân nể mặt hạ quan mà thôi, hạ quan cũng không dám bấu víu vào giao tình này.

Anh bị Lý Chiêu chơi rồi, Lý Chiêu cố ý sắp xếp anh ở gần chỗ các Hoàng tử hòng lợi dụng anh thu hút sự chú ý đây mà. Hãm hại anh như vậy mà còn giao tình không tồi được sao? Xí!

 

Những ngày gần đây Tề vương không được yên thân, còn liên lụy đến ông ngoại khiến hắn hơi sứt đầu mẻ trán. Hắn hận Lão Ngũ cực kỳ, đồng thời còn nghi hoặc thế lực của Lão Ngũ. Trước kia Trương Cảnh Hoành cũng không khó đối phó cỡ này. Hắn nói:

- Chu đại nhân khiêm tốn rồi.

Lão cáo già! Rõ ràng cả người toàn là lông, vậy mà hắn lại không nắm được.

Chu Thư Nhân nhìn quan viên ngồi cùng bàn. Ồ, đều đang xem kịch cơ à!

Trương Dương xoay người, nói:

- Nhị hoàng huynh, sao huynh lại chạy đi sang bàn khác rồi. Bên đây vẫn đang chờ huynh động đũa đấy!

Tề vương cạn hết rượu trong chén rồi quay đầu nói:

- Ta không động đũa thì ngươi sẽ không ăn luôn chắc?

Trương Dương cảm thấy quá là thần kỳ. Trước kia hắn ta nào dám đối đầu với các vị hoàng huynh, bây giờ không còn sợ nữa. Trải qua vài lần như thế, hắn ta phát hiện Nhị hoàng huynh luôn kiêu ngạo không để ai vào mắt cũng chẳng có gì, chỉ cần đủ bằng chứng là đã có thể hạ gục Nhị hoàng huynh. Hắn đáp:

- Nhị hoàng huynh là người lớn nhất sau Thái tử đại ca mà, đương nhiên phải đợi Nhị hoàng huynh động đũa mới được.

Chu Thư Nhân uống rượu, Trương Dương trưởng thành nhanh như tên lửa vậy.

Tề vương đột nhiên nở nụ cười, nói:

- Huynh đệ chúng ta cũng chưa uống rượu cho đàng hoàng, hôm nay hoàng đệ vừa mới đính ước nhỉ. Tuy rằng ngày thành thân chưa được quyết định, nhưng đây cũng là chuyện đại hỉ! Ca ca cạn chung trước vậy.

Sở Vương và Lương vương xem kịch, hai người hiểu rõ Tề vương hơn Trương Dương. Chuyện hôm nay chính là tác phẩm của Tề vương, không hoàn toàn là vì muốn cho Trương Dương một người thê tử trái tính trái nết không giúp được gì. Mà điều quan trọng ở đây là Trương Dương trúng độc. Nhược điểm này giúp Tề Vương giành được ưu thế trước họ. Tề vương không làm gì thì bọn họ sẽ làm, quả thật nên chèn ép Lão Ngũ. Mấy ngày nay hành động của Lão Ngũ khiến bọn họ vô cùng lo sợ.

Sắc mặt Trương Dương không dễ coi, hắn ta vốn không biết con gái của nhà Thích đại nhân nên đã cố tình đi nghe ngóng một phen. Mặt của hắn ta tái xanh hết lên, lời Phụ hoàng là lời vàng tiếng ngọc lại còn được quyết định trên triều đình cho nên cánh cửa hôn sự này không hủy được. Vốn định lấy một người vợ có thể giúp hắn ta, bây giờ đều biến thành hư ảo rồi.

Tề vương lại đổ thêm một chén rượu, nói:

- Chung này ca ca kính đệ. Hoàng đệ quan tâm ca ca, trong lòng ca ca rất cảm kích nên đã cố ý tìm cho đệ một cao thủ nghiên cứu độc. Nhất định sẽ giúp đệ giải quyết vấn đề trúng độc khó có con nối dõi.

Chu Thư Nhân thấy không ít người bị sặc, may mà bản thân đã có dự đoán trước. Quả nhiên Tề vương muốn kiếm chuyện, nhìn xem đã có không ít quan viên biến sắc rồi kìa. Hôm nay thật đúng là một vở kịch lớn, hết màn này tới màn khác. Đồng thời Chu Thư Nhân cũng trợn tròn mắt, hóa ra độc bị trúng là ảnh hưởng đến con nối dõi.

Mặt Trương Dương hoàn toàn tái xanh, chuyện trúng độc khi đó đã được phụ hoàng đè xuống chò nên rất ít người biết hắn ta trúng loại độc gì. Nhìn thấy vẻ mặt của các ca ca, hắn ta đen mặt. Bởi bọn họ đều biết rõ, hắn ta bèn nói:

- Đệ đệ cảm ơn sự quan tâm của Nhị hoàng huynh, đệ đệ có mời đại phu nên độc đã giải được rồi.

Sở vương lại không tin, nói:

- Lão Ngũ à, đệ đừng miễn cưỡng chống đỡ nữa. Thế lực của Nhị hoàng huynh rộng, có nhiều cao thủ trong tay. Nói không chừng thật sự có thể giúp đệ giải độc.

Trương Dương bực tức trong lòng. Cho dù có thể giải độc được thật, hắn ta cũng sẽ không dùng. Đáp:

- Thật sự đã được giải rồi.

Chu Thư Nhân chậm rãi ăn uống, tổn thương đã tạo thành sao có thể khôi phục lại được. Nói không chừng Trương Dương lại trúng độc đấy, Trương Dương càng tin tưởng người chống lưng thì Trương Dương càng nguy hiểm. Thế lực sau lưng Trương Dương rõ ràng không muốn Trương Dương có con nối dõi.

Mục đích của Tề vương đạt được rồi, tâm tình mới sảng khoái. Hắn cầm chén rượu nói với Chu Thư Nhân:

- Lần trước mời Chu đại nhân uống trà, Chu đại nhân có việc. Lần này Chu đại nhân phải uống với bổn vương vài chén.

Sở vương tiếp lời:

- Chu đại nhân, bổn vương cũng kính ngài vài chén.

Chu Thư Nhân chửi đổng trong lòng, mấy vị Vương gia bị lỗ khá nhiều ở chỗ của anh, đây là đang bắt lấy cơ hội muốn chuốc say anh tiện thể moi móc mấy lời có tác dụng từ miệng anh thì có!

Lương vương híp mắt:

- Chu đại nhân không uống sao?

Chu Thư Nhân cầm chén rượu, đáp:

- Thần uống.

Lát nữa là lúc so kỹ năng diễn xuất với nhau. Giả say thì vẫn giả được, nhưng anh đang thầm mắng Lý Chiêu. Anh bị làm khó làm dễ, Lý Chiêu là chủ nhân của bữa tiệc này lại không ló mặt nói đỡ cho anh một câu. Anh ghim!

Trước Tiếp