Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 968: Cái Cớ

Trước Tiếp

Chu Thư Nhân đảo mắt một cái, quả thật đã đi gần hết rồi. Anh tằng hắng một tiếng, ban nãy nghe chuyên chú quá thật sự không để ý lắm:

- Thế thì đi thôi.

Uông lão gia tử đi ở phía trước, Chu Thư Nhân đi theo bên cạnh. Lúc ra khỏi điện, Uông lão gia mới thì thầm:

- Nếu đã trung lập lại còn chỉ trung thành với hoàng quyền thì đừng nên tò mò mới tốt. Ta phát hiện ngươi trông có vẻ như không thèm để ý, nhưng cái gì cũng muốn biết.

Tháng này Chu Thư Nhân vào triều, lão đã ngầm quan sát rất lâu. Lúc có Tiêu đại nhân ở đây, Tiêu đại nhân đều sẽ hấp tấp kéo Chu Thư Nhân đi. Tiêu đại nhân không ở đây, lần nào Chu Thư Nhân cũng chậm chạp rời đi. Mấy ngày nay các vị Hoàng tử đã chuyển từ tranh đấu âm thầm sang tranh đấu công khai. Lên triều thì châm chọc lẫn nhau, sau khi hạ triều cũng phải khịa kháy vài câu, là chuyện như cơm bữa. Lão đã sớm muốn nhắc nhở Chu Thư Nhân rồi.

Trong lòng Chu Thư Nhân căng thẳng. Đây là thói quen hay phân tích của anh, mà muốn phân tích thì phải biết nhiều một chút. Lời các vị Hoàng tử nói để lộ quá nhiều tin tức, bên cạnh anh đều là người của Hoàng Thượng cho nên không thể nghe ngóng. Nguồn gốc của tin tức phần nhiều là đến từ triều đình. Anh hỏi:

- Rất rõ ràng sao?

Uông lão gia vuốt râu, nói:

- Ta không biết ngươi nghĩ thế nào, lão phu khuyên ngươi vẫn nên kìm hãm lòng hiếu kỳ lại thì tốt hơn.

Chu Thư Nhân hiểu, có lẽ hành động của anh rất rõ ràng:

- Hôm nay tạ ơn đại nhân nhắc nhở.

Khó trách lần nào Tiêu đại nhân cũng kéo anh đi. Nhất định Tiêu đại nhân cũng phát hiện, chỉ là vẫn chưa nhắc nhở anh thôi.

Uông lão gia nói: - Lão phu rất xem trọng ngươi, đi thôi!

Chu Thư Nhân thầm răn đe bản thân, quả thật anh nên sửa lại. Sau lưng toát đầy mồ hôi lạnh, anh quá chú ý đến hành động của các Hoàng tử rồi.

*

Chu gia

Trúc Lan nhận được tin tức rất nhanh: Ngũ hoàng tử lấy vợ, lại còn là con gái của Ngự Sử đài Thích đại nhân. Trúc Lan thật sự bị sốc, không ít lần cô nghe Chu Thư Nhân nói miệng của Thích đại nhân gây thù chuốc oán với rất nhiều người.

Sau khi nghe được tin tức, Tuyết Hàm bị chiếc kim khâu trong tay đâm vào tay đau đến mức nhíu mày. Trúc Lan bèn nói:

- Con có vẻ như bị sốc nặng nhỉ!

Tuyết Hàm thấy ngón tay không chảy máu mới nói:

- Mẹ ơi, mẹ chưa từng gặp Thích tiểu thư nhưng con gái thì có gặp rồi. Năm nay Thích tiểu thư đến tuổi cập kê, bình thường các tiểu thư tầm tuổi này đã sớm định mối hôn sự rồi mà Thích tiểu thư…

Trúc Lan tò mò:

- Thích tiểu thư làm sao? Không lẽ là tướng mạo không tốt?

Tuyết Hàm lắc đầu:

- Không phải, mồm miệng Thích tiểu thư rất lợi hại. Nói chuyện dễ đắc tội người ta lắm, soi mói không bỏ qua ai. Người này có rất ít bạn bè, con gái từng gặp vài lần nên hiểu được sự lợi hại.

Vừa mở miệng đã khiến tiểu thư của Triệu gia xấu hổ suýt chút nữa thì nhảy quách xuống hồ, lúc ấy ai tiến lên giúp đỡ đều bị mắng lây. Mồm miệng vô địch không đối thủ.

Trúc Lan: - Mồm miệng này lợi hại đến nhường đấy ư?

Tuyết Hàm nói: - Con nghe được vài lời đồn đại, nói là Thích tiểu thư mắng nha hoàn tới mức nha hoàn chịu không nổi đã thắt cổ tự sát. Còn sỉ nhục khiến không ít tiểu thư bật khóc, mồm miệng của Thích tiểu thư quá lợi hại rồi.

Trúc Lan mở to mắt:

- Sao mẹ lại chưa nghe nói bao giờ thế?

Tuyết Hàm cười trộm:

- Mẹ, yến hội người tham gia đều được chọn kỹ lựa khéo thì làm sao có những tiểu cô nương nói chuyện thoải mái như bọn con. Thích tiểu thư đắc tội với quá nhiều người, nên không có gia đình nào dám mời Thích tiểu thư. Không ngờ rằng bây giờ đã thành Ngũ hoàng tử phi, Thích tiểu thư đến tuổi cập kê lại không ai đính hôn nên phải trốn ở trong phủ chắc lúc này đang ngẩng đầu kiêu ngạo rồi.

Trúc Lan thầm nghĩ, chi bằng không đính hôn thì hơn. Bởi lẽ phủ Ngũ hoàng tử chính là một hố lửa.

Tuyết Hàm cầm lấy chiếc khăn tay đang thêu dở, nói:

- Đợi đến hôm sinh nhật của Phùng thượng thư phu nhân, con gái sẽ giả bệnh. Con không muốn ra ngoài lắm.

Nàng thông minh nên khi đụng trúng Thích tiểu thư liền tránh đi. Không phải vì không thể trêu vào, mà vì không muốn hạ thấp bản thân. Nhưng Thích tiểu thư không thích nàng, ai bảo nàng có mối hôn sự tốt. Được thôi, Thích tiểu thư đều căm thù tất cả các tiểu thư có mối nhân duyên tốt.

Trúc Lan vạch ranh giới:

- Vậy con cần phải giả bộ giống một chút.

Tuyết Hàm chớp chớp mắt, nói:

- Mẹ, mấy ngày nữa phần lớn các tiểu thư trong kinh thành nhất định đều sẽ không khỏe trong người.

Trúc Lan bật cười.

 

Hàn Lâm viện

Cuối cùng hôm nay Xương Liêm cũng không phải tiến cung, trong lòng nhẹ nhõm. Hắn đứng dậy nhìn thoáng qua Thi Khanh, hốc mắt Thi Khanh đã thâm đen trông tinh thần mấy khá khẩm. Xương Liêm thu lại ánh mắt, hiện tại ai chẳng biết Thi Khanh là người Ngũ hoàng tử tín nhiệm nhất. Theo sự phát triển năng lực của Trương Dương, địa vị của Thi Khanh cũng tăng theo. Xương Liêm đứng dậy đưa tài liệu, vừa ra ngoài đã thấy Thi Khanh đang uống trà cho tỉnh táo. Hắn cau mày hỏi:

- Thức đêm à?

Thi Khanh rất mệt mỏi, đáp:

- Ừ, tối qua An Nhi lên cơn sốt nên phải trông cả đêm.

Xương Liêm cau mày:

- Tháng này đã bị hơn mấy lần rồi đúng không? Huynh vẫn nên đi tìm Thái y xem thử, không phải huynh thân cận với Ngũ hoàng tử sao. Ngũ hoàng tử ra mặt thì Thái y sẽ không từ chối đâu.

Thi Khanh cụp mắt để che giấu cảm xúc. Con trai không bệnh, chỉ là do buổi tối hắn không ở nhà cho nên phải tìm một lý do để che giấu chuyện tinh thần không tốt. Hành động của Trương Dương càng nhiều, hắn càng bận bịu. Hiện tại ngay cả thê tử cũng yểm trợ cho hắn, sức khỏe của con trai chính là cái cớ.

Xương Liêm thấy Thi Khanh không lên tiếng, mím môi. Hắn càng ngày càng không hiểu Thi Khanh:

- Đứa nhỏ là của mình, huynh lớn tuổi rồi mới có được đứa con mà để đứa nhỏ bị bệnh cũng không tốt.

Thi Khanh ngẩng đầu, đáp:

- Cảm ơn.

Đồng thời trong lòng hắn cảm thấy bị châm chọc. Hắn nhận được sự tín nhiệm của Trương Dương, Trương Dương biết sức khỏe của con trai hắn không tốt nhưng tới giờ Trương Dương lại chưa từng đề cập đến chuyện mời Thái y tới khám. Trong mắt Trương Dương coi thường xuất thân của hắn. Càng ngày càng nhiều người đến tiếp cận, nếu sau lưng hắn không có Diêu Văn Kỳ thì có thể Trương Dương đã không tin hắn như bây giờ.

*

Học viện

Khương Đốc cố gắng để lên lớp chữ Giáp, thấy Minh Đằng chơi đùa ầm ĩ thì cau mày nói:

- Sang năm huynh không muốn lên lớp chữ Giáp à?

Minh Đằng dứt khoát lắc đầu:

- Ta không phải đệ, thành tích của ta lên được mấy lần thì lúc kiểm tra cũng sẽ rớt lại thôi.

Khương Đốc lướt một vòng nhìn các bạn, hình như chỉ có nó muốn lên lớp chữ Giáp ấy!

Minh Đằng nói: - Đừng sợ, đại ca đang ở lớp chữ Giáp mà. Đúng rồi, còn có Cổ Lưu Phong ở đấy nên đệ sẽ không bị bắt nạt đâu.

Khương Đốc cạn lời:

- Huynh nhìn kiểu gì mà bảo ta sợ?

Minh Đằng cảm thấy Khương Đốc thay đổi quá nhanh. Lúc vừa mới tới, Khương Đốc hướng nội ngại ngùng ghê lắm. Bây giờ đã mở lòng nói đùa không kém hắn chút nào:

- Đệ không nỡ rời xa bọn huynh sao?

Khương Đốc cười lạnh một tiếng:

- Tự luyến không tốt đâu.

Minh Đằng: - … Đệ thay đổi rồi, trước kia đệ không đối xử với ta như vậy. Vẫn luôn biểu ca biểu ca mà!

Nhiễm Tầm ha hả cười:

- Ngươi cũng không nhìn xem ngươi có dáng vẻ của một biểu ca không, còn không biết ngượng mà nhắc biểu ca. Ta cũng xấu hổ thay ngươi đó.

Minh Đằng híp mắt:

- Ta phát hiện gần đây ngươi luôn bênh vực Khương Đốc nói. Ông đây không đề phòng ngươi thì đề phòng ai hả!

Khương Đốc ngờ vực: - Hở?

Minh Đằng nhe răng:

- Ta nói cho đệ biết…

Nhiễm Tầm bịt miệng của Minh Đằng lại:

- Ca ca, ngươi là ca ca của ta. Thật sự ta không có, ta thề. Ngươi có thể câm miệng lại được chưa?

Minh Đằng trợn trắng mắt, Đổng Triển cũng không xem náo nhiệt nữa:

- Bịt chặt quá kìa.

Nhiễm Tầm vội buông tay ra, Minh Đằng ho khan:

- Ngươi mưu sát ta!

Nhiễm Tầm: - "…"

*

Lớp chữ Giáp

Minh Vân gõ gõ lên bàn:

- Viết sai rồi.

Cổ Lưu Phong nhìn kỹ lại, quả thật viết sai rồi. Y tiếp tục xem lại phần chữ đã viết, cũng có không ít chỗ sai. Y bỗng thở dài rồi buông bút xuống.

Minh Vân bèn hỏi:

- Lúc ta không ở thư viện đã xảy ra chuyện gì? Về thư viện được mấy ngày mà huynh vẫn luôn mất tập trung, tiên sinh hỏi huynh cũng có thể trả lời sai.

 

Trước Tiếp