Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 970: Trăm Hoa

Trước Tiếp

Hôm sau, Chu Thư Nhân mang cái đầu đau nhức lên triều. Cho dù hôm qua có giả say cũng đã uống không ít rượu, sáng sớm tỉnh dậy đầu đau vô cùng. Anh nhìn chằm chằm vào mấy vị Vương gia đứng phía trước, hôm qua mấy vị này không hề uống nhiều.

Thái tử đứng ở hàng trên nhìn thoáng qua sắc mặt không tốt của Chu Thư Nhân, thu hồi ánh mắt rồi lại nhìn về phía Trương Dương. Trương Dương thật sự dám bóng gió đòi giúp y làm việc, cùng một mẹ sinh thật là có sức thuyết phục.

Hạ triều, Chu Thư Nhân rảo bước rời đi. Anh muốn quay về Hộ bộ nghỉ ngơi. Tiếc rằng các vị Vương gia lại đuổi theo, Tề vương quan tâm nói:

- Hôm qua bổn vương tưởng rằng Chu đại nhân giả vờ say, hôm nay thấy sắc mặt của Chu đại nhân mới biết được Chu đại nhân say thật. Sớm biết vậy đã không mời rượu Chu đại nhân rồi.

Sở vương nói hùa:

- Cuối cùng chỉ có Nhị hoàng huynh là ác nhất, không biết còn tưởng rằng Chu đại nhân đã đắc tội gì với Nhị hoàng huynh đấy.

Tề vương hừ một tiếng, nói:

- Sao hôm qua bổn vương nhớ là Sở vương cầm hẳn bầu rượu mời mà.

Lương vương cong môi, nói:

- Bổn vương làm chứng.

Chu Thư Nhân chỉ cảm thấy toàn tiếng ong ong ở bên tai, thật muốn vả một cái dọa chết luôn bọn họ nhưng lại không thể. Mấy vị Vương gia bước đi rất chậm, thậm chí còn chặn đường đi của anh. Giày vò bọn họ cho cố rồi quả nhiên phải trả lại, tóm được cơ hội mà không chỉnh chết anh mới là lạ! Chu Thư Nhân không ngừng rủa xả Lý Chiêu trong bụng, lần này hại anh thảm quá!

Lý Chiêu đã lẻn đi từ lúc nào, ông ta hắt xì liên tục. Vừa xoa cánh mũi vừa hiểu rõ, chắc chắn Chu Thư Nhân đang mắng ông ta. Ông ta không vì bản thân mình thì… à ờ, được rồi, ông ta chỉ muốn để Chu Thư Nhân phân tán sự chú ý thôi. Ai có mà dè Chu Thư Nhân lại khiến mấy vị Vương gia hận đến nhường này.

Chu Thư Nhân vất vả lắm mới lên được xe ngựa của Hộ bộ, sau đó thở ra một hơi thật dài. Cuối cùng cũng có thể yên tĩnh, nghĩ lại Lương vương hôm qua rót rượu cho anh, anh vẫn nhớ rõ. Xem ra sau khi Lương vương xuống tay với Xương Liêm, hắn ta không có ý định lôi kéo anh nữa. Chẳng trách Sở vương nói anh sẽ không gặp được Lương vương.

*

Chu gia

Trúc Lan chuẩn bị dẫn theo con gái đến nhà Phùng thượng thư, Tuyết Hàm hơi lo cho cha bèn nói:

- Mẹ ơi, hồi nãy con lỡ nghe hết những gì mẹ nói với Tống bà tử rồi, cha thật sự không có uống quá chén phải không ạ?

Trúc Lan cũng thương Chu Thư Nhân, nói:

- Chủ yếu là diễn vậy thôi. Nhưng mà tối qua đúng là ngủ không ngon giấc, cho nên sáng ra mới thấy đau đầu.

Tuyết Hàm mím môi, nói:

- Mấy vị Vương gia đó cố ý là cái chắc.

Trúc Lan nhỏ giọng nói:

- Biết là cố ý nhưng cũng chỉ có thể nhịn thôi con, còn phải vờ như là không biết gì. Nhẫn nhịn cũng là một bài học, con phải lĩnh hội nhiều vào.

Tuyết Hàm gật đầu:

- Con gái nhớ rồi ạ.

Trúc Lan: - Trước giờ cha con luôn chu toàn với các vị Hoàng tử. Tính khí các vị hoàng tử kiêu ngạo, nhiều lần rồi nên rất chán ghét. Lần này trả đũa được thì sự bực dọc cũng có thể bớt đi một chút, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không tìm cha con gây phiền phức nữa.

Tuyết Hàm nắm chặt khăn tay, nói:

- Cha thật sự quá vất vả rồi.

Trúc Lan vỗ vỗ lên tay con gái:

- Được rồi, con cũng đừng nghĩ nhiều nữa.

Rất nhanh xe ngựa đã đến nhà Phùng thượng thư. Lúc Trúc Lan đến xem như đã muộn, cô thoáng nhìn thấy Tống Lan. Ngô Minh ở Lễ bộ, Tống Lan một mình vác bụng bầu tới.

Trúc Lan ngồi xuống bên cạnh Tống Lan, nói:

- Con đến từ lúc nào thế?

Tống Lan ngồi không thoải mái lắm, đáp:

- Con tới từ sớm, ngồi được một lúc rồi ạ.

Ngô Minh là Lục phẩm, thị cũng không dám tới trễ. Sau khi biết mình mang thai, cơ thể của thị không lúc nào thoải mái được. Thị tới quá sớm, ngồi không êm lắm.

Trúc Lan cũng nhận ra, nói:

- Người còn chưa tới đủ, chúng ta đi ra ngoài dạo một vòng đi.

Tống Lan hạ giọng:

- Nghĩa mẫu, như vậy có được không?

Mọi người đều đang ngồi, bọn họ di chuyển một cái là bị thấy hết. Trúc Lan vỗ tay Tống Lan, nói:

- Không sao, hôm nay nhiều người đến mà. Chúng ta chỉ đi dạo gần đây thôi, lát nữa sẽ quay lại.

Tống Lan thật sự ngồi không yên, bên cạnh có nghĩa mẫu nên thị cũng đứng dậy theo. Tuyết Hàm đi bên còn lại, đưa tay dìu tẩu tẩu.

Hôm nay là sinh nhật của thê tử Phùng thượng thư, rất nhiều người đến đây. Trúc Lan cũng không dẫn Tống Lan đi xa, chỉ loanh quanh ở gần khu bố trí tiệc rượu. Tống Lan cảm thấy khá hơn nhiều, mở lời:

- Nghĩa mẫu, chúng ta quay trở lại thôi.

Trúc Lan vẫn rất lo lắng. Khoan nói đến chuyện Tống Lan là thê tử của Ngô Minh, chỉ tính cô và mẹ Tống Lan là bạn bè thì cô phải quan tâm nhiều hơn. Cô nói:

- Con thật sự thấy khá hơn chưa?

Tống Lan gật đầu:

- Khá hơn nhiều rồi ạ.

Trúc Lan nhíu mày:

- Nếu chốc nữa không ráng được thì lên tiếng, ta đưa con về.

Tống Lan về sớm được, chỉ cần thị có lí do thì về sớm cũng sẽ không có ai nói gì.

Tống Lan gật đầu: - Vâng.

Trở lại chỗ ngồi, Thượng thư phu nhân cũng mới xuất hiện. Trúc Lan không thể ngồi bên cạnh Tống Lan, chỗ ngồi đều đã được sắp xếp xong. Bên cạnh Tống Lan toàn là các quan quyến có chức quan ngang hàng. Trúc Lan là Chính tam phẩm Thục nhân, chỗ ngồi ở phía trước.

Trúc Lan đi theo nha hoàn ngồi vào chỗ, vừa định ngồi xuống, Lương vương phi đã lên tiếng:

- Dương thục nhân ngồi bên này đi.

Trúc Lan đảo mắt lướt qua chiếc bàn cô ngồi bây giờ, ai cũng dắt con gái theo. Trong đó có người cô từng gặp rồi - là người của họ Phùng thị, cô âm thầm nắm tay con gái.

Tuyết Hàm nắm lại, mẹ có thể không dẫn nàng đến đây nhưng vẫn dẫn nàng tới nghĩa là đang rèn luyện nàng. Sau khi lấy chồng, nàng không có mẹ chồng che chở thì chỉ có thể dựa vào chính mình. Chưa xuất giá nàng là tiểu thư Chu gia, cho dù đã đính ước rồi cũng không có ai dám gây hấn một cách công khai với nàng. Thế nhưng sau khi thành thân lại khác, nàng trở thành người Ninh gia nên bọn họ sẽ không khách sáo.

 

Trúc Lan hành lễ trước rồi mới ngồi xuống, cô ngồi ở bàn đầu. Hôm qua Lương vương phi vừa tiến cung gặp mẫu phi, mới biết Dương thị tiến cung. Mẫu phi mất mặt, Vương gia không muốn tiếp tục mượn sức Chu gia nữa. Bên trên Vương gia có Thái tử, có Tề vương, còn có Sở vương, xếp hàng thứ tư không tới nỗi nào nhưng cũng chẳng có chút hy vọng nào.

Lương vương phi uống trà, ả ta là người thù dai. Trong lòng lại ghen tị với Thái tử phi và đám người Tề vương phi, ỷ vào thân phận mà luôn chèn ép ả ta. Lần trước đã mất mặt rồi, ả ta vẫn nhớ rõ. Chỉ là bây giờ cũng không phải thời điểm cấu xé nhau, Lương vương phi mỉm cười nói:

- Lần trước ở chùa đã muốn nói với Thục nhân mấy câu, nhưng mãi vẫn không có cơ hội. Đúng rồi, còn có tiểu thư Chu gia. Mẫu hậu rất thích Chu tiểu thư đấy. Ta thấy ở trong mắt mẫu hậu, tiểu thư khắp kinh thành này đều không bằng tiểu thư Chu phủ.

Trúc Lan thầm nghĩ: tới rồi, những lời này vừa thốt ra là đã kéo theo đầy cây thù hận cho con gái mình. Cô nói:

- Tiểu thư trong kinh như vườn hoa trăm đóa, mà trăm đóa hoa thì mỗi người một vẻ. Tuyết Hàm chỉ là một đoá hoa may mắn hợp mắt Hoàng hậu thôi.

Tay Lương vương phi đang quạt bỗng dừng lại, ánh mắt thâm sâu:

- Trước nay ở kinh thành Thục nhân vẫn luôn có danh tiếng rất tốt, ta luôn không tin Thục Nhân là người dễ giao thiệp. Hôm nay coi như đã được mở mang tầm mắt.

Nét tươi cười trên mặt Trúc Lan chưa từng thay đổi. Hôm nay là thọ yến, Lương vương phi cũng không muốn ồn ào khó coi quá. Làm vậy có khác nào vứt hết thể diện của người họ Phùng đâu chứ. Cô đáp:

- Thần phụ chỉ thích làm quen bạn bè thôi ạ.

Lương Vương phi không nói tiếp nữa, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ: Chu Thư Nhân là cáo già, Dương thị này cũng hiểm. Khó trách Chu gia luôn phồn thịnh, nhớ đến mấy lần sắp xếp người vào Chu gia đều thất bại. Lương Vương phi thật sự nghi hoặc, làm sao Chu Dương thị có bản lĩnh như thế?

Tuy rằng phu nhân của Phùng thượng thư không thích Dương thị, nhưng dù vậy cũng không muốn ảnh hưởng đến sinh nhật của mình. Bà ta mỉm cười nói chuyện với Lương Vương phi, vừa rồi căng thẳng quá mất cả bầu không khí.

Bầu không khí của bàn đầu coi như cũng không tồi, bên Tuyết Hàm thì người tới ta đi mấy lần. Nhất là tiểu thư của Phùng gia, đều là tiểu thư nhà quan to có tính khí cao ngạo. Tuyết Hàm được Hoàng Hậu xem trọng, các tiểu thư đều không phục.

Trước Tiếp