Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 811: Nhân Duyên Trời Định

Trước Tiếp

Phủ Ninh Quốc Công

Ninh quốc công xem xếp hạng của hai đứa chắt trai, thứ hạng của Ninh Chiêu thuộc nhóm đầu, Ninh Minh thì không nằm trong lớp Ất nhưng cũng xếp hạng cao. Tuy nhiên cả hai đứa chắt trai đều không nằm trong năm hạng đầu.

Ninh quốc công hỏi:

- Xếp hạng của mấy đứa trẻ Chu gia thế nào?

Ninh Chiêu rầu rĩ trong lòng. Hắn ôn tập rất chăm chỉ, vậy mà vẫn không thể lọt vào năm hạng đầu:

- Theo tôn nhi hỏi thăm được thì thành tích của Minh Vân là hạng nhất lớp Giáp, Minh Thụy đứng hạng năm lớp Ất, thứ hạng của Minh Đằng thuộc nhóm giữa.

Ninh quốc công cảm thán:

- Chu đại nhân đúng là biết cách dạy cháu.

Lão không quan tâm Chu Minh Đằng lắm, năng khiếu của đứa bé này nằm ở nhóm cuối lớp Ất mà có thể giữ vững thành thích như hiện tại đã là chuyện không dễ rồi.

Ninh Huy lại không hài lòng với thành tích của tôn tử, nhất là trưởng tôn. Nhưng ông ấy không có khiếu học hành, đại nhi tử cũng không có nhiều thiên phú, còn tiểu nhi tử thì đúng là có đấy ấy vậy mà lại chưa từng tham gia khoa cử. Chưa tự đi thi bao giờ thì dù có khiếu học hành cũng chẳng làm gì được. Ninh Huy nhớ lời tiểu nhi tử từng nói, bèn nói:

- Cha, không thể ngờ được Chu đại nhân này, nhưng Dung Xuyên cũng do Chu đại nhân dạy dỗ. Ngài xem có thể bảo Dung Xuyên dành thời gian chỉ dạy Ninh Chiêu và Ninh Minh được không?

Ninh quốc công đã nghĩ tới chuyện này từ lâu:

- Ừ, chỉ bảo một chút cũng tốt.

*****

Ngày mới, Chu Thư Nhân cảm thấy không cần dậy sớm thoải mái thật. Anh ăn bữa sáng xong không vội đi ngay mà chờ một lát mới lên xe ngựa tới Công bộ tập hợp với Thái Tử. Đến lúc nhìn thấy Tam hoàng tử đã là chuyện của một canh giờ sau.

Tâm trạng của Trương Cảnh Thời không tốt cho dù quy hoạch rất thuận lợi, trong lòng hắn đang mắng lão Tứ. Lão Tứ đến Giang Hoài rồi cứ túm Tề gia mãi không buông, đã cắn rồi là không chịu nhả ra, nhất định phải cắn đứt một miếng thịt mới chịu.

Trương Cảnh Thời nói chuyện quái gở:

- Chỗ này bẩn lắm, Thái Tử nên rời đi thì hơn.

Thái Tử: - Lão Tam à, trong lòng đệ có tức thì cũng đừng trút lên người hoàng huynh chứ, nếu hoàng huynh là đệ thì nhất định sẽ trả lại đấy.

Trương Cảnh Thời cười ngoài mặt nhưng trong lòng thì không:

- Thái Tử xuống Lục bộ mà rảnh rỗi thật, nắm rõ tin tức từ trong ra ngoài Kinh Thành. Hoàng đệ thì không được như thế, đệ bề bộn nhiều việc.

Thái Tử sải bước muốn đi xem khu vực đã cải tạo xong, thản nhiên làm lơ Tam hoàng tử:

- Các ngươi cứ không vui đi, miễn cô thấy vui là được!

Trương Cảnh Thời muốn cắn Thái Tử một cái quá, người này cố ý tới chọc tức hắn đây mà:

- Thái Tử nên rời đi thì hơn, đừng để bị thương, thần đệ không chịu trách nhiệm nổi đâu.

Chu Thư Nhân không có lòng dạ nào nghe Thái Tử và Tam hoàng tử đấu võ mồm với nhau, anh quan tâm tới khu vực cải tạo hơn. Anh nghe nói Tam hoàng tử đến đây giám sát mỗi ngày, vô cùng cố gắng hoàn thành công việc lần này. Mới qua một khoảng thời gian mà tiến độ đã như hiện tại, năng lực của Tam hoàng tử không tệ chút nào. Chu Thư Nhân vuốt râu, tính ra thì đám con trai của Hoàng Thượng đều có năng lực nhưng tiếc rằng vị trí Thái Tử chỉ có một thôi.

Thái Tử đã xem khu vực quy hoạch xong: rộng rãi có trật tự, không kém nội thành chút nào. Y quay đầu nói với Chu Thư Nhân:

- Cô rất mong đợi dáng vẻ của Kinh Thành sau khi quy hoạch xong đấy.

Trương Cảnh Thời: "..."

Chu Thư Nhân: "..."

Thái Tử à, ngài nói chuyện với vi thần mà không nhìn Tam hoàng tử sao, mặt mũi Tam hoàng tử tái mét rồi kia kìa!

Thái Tử lại gọi quan viên của Công bộ tới, xem kỹ bản thiết kế. Y tưởng tượng đến cảnh sau khi toàn bộ Kinh Thành quy hoạch xong sẽ khiến đời sau phải chấn động tới mức nào, càng nghĩ trong lòng càng thấy xúc động. Chỉ là chẳng bao lâu sau cảm giác ấy đã không còn nữa, đây là chuyện cần tới tiền bạc nên phải làm từng bước một.

Chu Thư Nhân cảm giác được Thái Tử đang nhìn mình, sau lưng lạnh toát. Sao tự dưng anh có cảm giác ánh mắt này của Thái Tử mang theo hàm ý nào đó nhỉ?

–    –

Ninh quốc công phủ

Quốc công phu nhân xem kết quả coi tuổi, nói:

- Trước đó coi tuổi đã không tới nỗi nào rồi, bây giờ có ngày tháng năm sinh chính xác của Dung Xuyên, không ngờ lại là nhân duyên trời định. Tốt, tốt!

Bà tử nói: - Không biết bao nhiêu năm rồi chưa thấy bát tự đẹp thế này, Dung Xuyên thiếu gia và Chu tiểu thư đúng là trời sinh một đôi.

Trong lòng Quốc công phu nhân thầm thấy tiếc vì không thể thêm sính lễ được, nói với bà tử:

- Đưa tới Chu phủ đi.

Bà tử đáp lời: - Vâng ạ.

*****

Trong cung, Hoàng hậu nương nương đã nhận được kết quả coi tuổi. Bởi vì đại sư coi tuổi là do Hoàng hậu tìm. Bà ấy v**t v* lời phê trên bát tự, mặt mày hớn hở:

- Đẹp đôi, đúng là đẹp đôi.

Nữ quan nói: - Hợp tuổi thế này, đã lâu rồi chưa từng xuất hiện.

Năm xưa bát tự của Thái Tử và Thái Tử Phi ghép lại cũng chỉ được tốt thôi, lần này còn tốt hơn nữa.

Hoàng hậu nương nương ra hiệu cho nữ quan cất bát tự vào. Lần này bà ấy yên tâm hơn rồi, dù bà ấy là Hoàng Hậu cũng không ngoại lệ, bà ấy hy vọng Chu tiểu thư có phúc. Trong mắt tràn ngập ý cười, mối duyên tốt thế này thì người làm mẹ như bà ấy cũng có thể yên tâm rồi.

*****

Chính điện

Hoàng Thượng cũng biết kết quả coi tuổi rất tốt, trong lòng cảm thán: đây đúng là duyên phận. Chu gia cứu Dung Xuyên rồi còn mang duyên số đến cho Dung Xuyên nữa. Nhưng trong lòng Hoàng Thượng lại càng quan tâm đến bát tự của Chu Thư Nhân hơn, ngài cho rằng Chu Thư Nhân là phúc tướng nên đã từng lén lút tìm đại sư tính toán. Đại sư không nói thêm gì, chỉ cho ngài bốn từ "định quốc an bang*". Ngoài ra, dù ngài có hỏi thế nào thì đại sư cũng không chịu nói.

(*Định quốc an bang: Giúp đất nước ổn định và yên bình.)

Bốn từ này đã nói lên rất nhiều điều, tiếc nuối duy nhất là tuổi tác Chu Thư Nhân không còn nhỏ nữa. Mặc dù nhỏ tuổi hơn ngài một chút, song sức khỏe lại không tốt bằng ngài!

Chu Thư Nhân ngồi trong xe ngựa thấy sống lưng lạnh toát, hoàn toàn không biết Hoàng Thượng đang nhắc tới anh, lại càng không biết Hoàng Thượng từng lén tính bát tự của mình, nếu không thì không chỉ thấy lạnh mà là mồ hôi lạnh chảy ròng luôn rồi. Ai bảo chuyện xuyên qua là có thật, vậy nên thái độ của Chu Thư Nhân đối với mấy đại sư cũng giống như vợ mình, cách càng xa càng tốt!

*****

Chu phủ, Trúc Lan cầm kết quả coi tuổi, khóe miệng run rẩy. Con gái và Dung Xuyên là nhân duyên trời định, vậy nam chính gốc Diêu Triết Dư thì sao?

Có điều Trúc Lan xem ngày tháng năm sinh của Dung Xuyên chỉ sai vài canh giờ mà kết quả coi tuổi kém hơn rất nhiều. Cũng may là tốt, đây cũng là điều khiến con gái tự tin hơn khi gả vào hoàng thất. Ngày sinh tháng đẻ rất quan trọng đối với nữ tử cổ đại, là thứ ảnh hưởng đến địa vị của mình ở nhà chồng trong tương lai.

Trúc Lan nghĩ tới hiện đại, hình như hiếm có nhà nào coi tuổi trước khi kết hôn, còn cổ đại thì không thể thiếu. Vì ở hiện đại rất ít người tin, chuyện gì cũng do bản thân cả thôi. Tính ra thì Trúc Lan đến cổ đại cũng nhiều năm rồi mà vẫn không đặt nặng chuyện bát tự như người cổ đại. Lần này Hoàng Hậu có thể yên tâm được rồi.

*****

Phủ Ninh Quốc Công

Buổi tối, sau khi ăn xong, Ninh quốc công nói ra chuyện hy vọng Dung Xuyên có thể chỉ dạy cho Ninh Chiêu và Ninh Minh.

Dung Xuyên còn tưởng là chuyện gì lớn:

- Ông nội, ngài không nói thì cháu cũng tính nói. Cha đã nói với cháu rồi, sau này con cháu Ninh gia sẽ theo văn. Cháu vẫn luôn nhớ kỹ chuyện này trong lòng, vốn định chờ đính hôn xong mới nhắc tới.

Ninh quốc công vui vẻ, chuyện lão yêu cầu và tự Dung Xuyên muốn mang ý nghĩa khác nhau:

- Đứa bé ngoan, ông nội cảm ơn cháu.

Dung Xuyên ngượng ngùng:

- Ông nội, ngài đừng nói cảm ơn, đây là chuyện người làm thúc thúc như cháu nên làm. Hơn nữa cho dù không có cháu thì ngài cũng sẽ tìm thầy cho mấy chất tử thôi.

Dung Xuyên vẫn luôn nhớ kỹ lời Chu thúc thúc nói: gia tộc rất quan trọng. Hắn cũng muốn dạy dỗ Ninh Chiêu và Ninh Minh thật tốt, đây là tương lai của Ninh gia, nhất là Ninh Minh - nhi tử của Chí Tường ca ca, thằng bé là hy vọng của cả nhà Chí Tường ca ca.

Ninh quốc công lắc đầu:

- Đúng là ông nội có thể tìm thầy cho bọn chúng, nhưng muốn tìm được người vừa ý lại rất khó.

Dung Xuyên biết phủ Ninh Quốc Công là nhà ngoại của Thái Tử, dễ rút dây động rừng nên Ninh quốc công phủ cần cân nhắc thật kỹ.

Ninh quốc công cười nói:

- Thôi được rồi, không nói nữa, nói tới chuyện đính hôn của cháu đi.

Dung Xuyên đỏ mặt, hắn xem kết quả coi tuổi rồi, chỉ cảm thấy trong lòng ngọt ngào như uống mật vậy.

Trước Tiếp