Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 812: Ám Chỉ

Trước Tiếp

Thời gian trôi qua rất nhanh, Chu phủ và Ninh phủ làm tam thư lục lễ* cũng thuận lợi. Hai nhà Chu và Ninh đính hôn lần nữa trở thành đề tài bàn tán của Kinh Thành, đương nhiên còn có sính lễ xa hoa mà Ninh gia đưa. Hôm đó sính lễ của Ninh gia bày đầy sân trước Chu gia, không tính vàng bạc, riêng trang sức cổ đã đủ khiến người tới xem được mở rộng tầm mắt. Ngày thành thân cũng xác định rồi, được tổ chức vào mùa đông năm sau.

(*Tam thư lục lễ: Là một phong tục trong hôn lễ xưa của người Trung Quốc, có nghĩa là ba bức thư và sáu lễ mà nhà trai phải làm cho nhà gái.)

Sau ba ngày đính hôn, Trúc Lan vẫn bận như trước vì phải lo sửa soạn lại của hồi môn cho con gái. Mấy đứa con dâu cũng tới phụ một tay, loay hoay mất ba ngày mới sửa sang lại xong hết. Lý thị nhìn danh sách của hồi môn dày cộm trong tay mẹ chồng, thở phào nhẹ nhõm:

- Cuối cùng xem như đã chuẩn bị xong rồi. Mẹ à, mấy đêm nay con cứ mơ thấy cảnh soạn lại của hồi môn.

Tới khi ngủ dậy thị lại thấy ủ rũ. Muội muội nhà chồng gả cao vào Hầu phủ, phần của hồi môn này khiến thị phải lóa mắt. Thị không ghen tị mà chỉ thấy lo lắng vì Ngọc Lộ cũng gả cao: Uông phủ là gia tộc lâu đời, lại có Uông lão gia làm quan nhất phẩm. Con gái mình là cháu dâu trưởng của đời chắt trai, thị thấy rầu vì của hồi môn cho con gái.

Trúc Lan v**t v* danh sách của hồi môn, nói:

- Mẹ cũng vậy! Mấy ngày nay nhắm mắt lại hay mở mắt ra cũng thấy của hồi môn, may mà cuối cùng cũng soạn xong rồi.

Sính lễ Ninh gia đưa rất quý giá, cô và Chu Thư Nhân đã bàn bạc rằng sẽ đưa toàn bộ sính lễ cho Tuyết Hàm mang đi. Mang đi chừng đó cộng thêm của hồi môn mà cô chuẩn bị khiến số của hồi môn của Tuyết Hàm đủ vượt mức rồi, đã tới một trăm hai mươi tráp. Năm đó Thái Tử Phi gả cho Thái Tử là một trăm bốn mươi tráp, mấy vị hoàng tử phi là một trăm hai mươi tráp, mặc dù Dung Xuyên là Ngũ hoàng tử thật nhưng vẫn chưa được nhận về. Trúc Lan bất đắc dĩ, chỉ có thể giảm bớt của hồi môn, nhưng mỗi loại đều là cô chuẩn bị tỉ mỉ cho con gái, cho dù đã giảm bớt nhưng vẫn vượt chuẩn cho phép. Vậy nên mới có chuyện soạn của hồi môn lại lần nữa, bỏ bớt những món sau này thật sự không cần dùng, cũng tiện thể chốt luôn danh sách của hồi môn cuối cùng.

Triệu thị giúp đỡ mấy ngày liền, thật sự được mở rộng tầm mắt. Nhớ ngày xưa có mấy lượng bạc mà thị cũng phải mang theo khư khư trong người, còn bây giờ trong túi tiền của thị có rất ít bạc mà chỉ toàn là ngân phiếu:

- Mẹ, có phải tiểu cô nên chuẩn bị giá y rồi không?

Trúc Lan: - Đúng là nên chuẩn bị rồi, có điều phải chọn thật kỹ vải vóc.

Tô Huyên tiếp lời:

- Mẹ ơi, vải ngày xưa con may giá y không tồi. Chẳng qua cần phải đặt trước, để con đặt giúp tiểu cô nhé, mẹ thấy thế nào?

Trúc Lan cười nói:

- Vậy thì tốt quá, nếu không mẹ rầu chết mất!

Lý thị thấy mẹ trông có vẻ mệt mỏi, đứng lên:

- Mẹ, mẹ nghỉ ngơi trước đi, con dâu về trước ạ.

Đúng là Trúc Lan thấy hơi mệt: - Được.

Mấy đứa con dâu đều đi về, Trúc Lan đứng dậy tính vào phòng nghỉ ngơi thì dừng bước lại, nói với Tống bà tử:

- Mấy món của hồi môn giảm bớt, ngươi chia năm phần bằng nhau rồi đưa cho các nhà đi, mấy phần này là đưa cho mấy đứa Ngọc Sương.

Tống bà tử nói:

- Sao phu nhân không chờ tới khi các vị tiểu thư xuất giá rồi hẵng đưa?

Trúc Lan cười đáp:

- Còn vài năm nữa mấy đứa chúng nó mới xuất giá, chờ tới đó thì số trang sức này thành đồ lỗi thời rồi, không bằng chia ngay từ bây giờ.

Tống bà tử: - Vâng ạ.

*****

Đại phòng, Lý thị quay về sân rồi đứng ngồi không yên. Thị dẫn bà tử tới nhà kho, trong kho là của hồi môn mà thị chuẩn bị cho con gái. Số của hồi môn này đúng là không sánh bằng mà, so thử còn thấy kém xa. Mấy món đồ tốt lấy ra khoe khoang được cũng là đồ mẹ chồng chia cho các nhà.

–    –

Lý thị chỉ hy vọng tướng công về nhà nhanh lên. Đúng rồi, phải là Đinh quản gia về nhà nhanh lên mới đúng. Thị muốn biết đã lời bao nhiêu tiền để còn đặt mua thêm một ít của hồi môn cho con gái.

Lý thị vừa ra khỏi nhà kho thì nhìn thấy Tống bà tử và nha hoàn tới đây, phía sau còn có vải vóc và tráp, Lý thị bèn hỏi:

- Đây là gì vậy?

Tống bà tử giải thích:

- Đây là chủ mẫu chia cho các vị tiểu thư. Tiểu thư Ngọc Lộ và tiểu thư Ngọc Sương đã lớn, đang trong độ tuổi đeo trang sức. Vì vậy chia cho hai vị tiểu thư toàn là trang sức và vải vóc. Mấy vị tiểu thư khác còn nhỏ tuổi, đa số là một ít đá quý chưa đánh bóng.

Lý thị chờ Tống bà tử đi rồi mới mở tráp, toàn là mấy món trang sức hợp với con gái, trong lòng bùi ngùi:

- Tống bà tử đúng là cẩn thận.

Nha hoàn bên cạnh nghĩ thầm trong lòng: Tống bà tử còn rất nghiêm khắc, đám nha hoàn các nàng sợ nhất là Tống bà tử.

*****

Nhị phòng

Triệu thị nhận được hai phần, nhìn con gái út đang mân mê đá quý rồi trộm nghĩ: may mà con gái út và Ngọc Sương chênh lệch tuổi tác lớn, còn chừa cho thị mấy năm để tích cóp của hồi môn.

*****

Bởi vì con gái còn nhỏ và mình cũng đang mang thai nên Đổng thị chỉ xem rồi cất vào. Tô Huyên thì có quá nhiều đồ tốt, cất vào để đó chờ khi nào con gái lớn hơn tí nữa rồi dùng.

*****

Hàn Lâm Viện

Thời tiết đã chuyển sang se se lạnh, Thi Khanh đổ bệnh. Cả người vô cùng khó chịu, đi chưa được hai bước đã thấy đầu óc choáng váng. Xương Liêm đứng sau đỡ hắn:

- Ta nói thế này hơi thất lễ, nếu huynh đã thấy không khỏe thì sao không xin nghỉ đi?

Thi Khanh có khổ mà không nói ra được. Gần đây Hoàng Thượng bảo hắn giám sát chặt chẽ Kinh Thành nên hắn không dám lơi lỏng, hơn nữa hắn càng tiếp xúc thì cũng biết nhiều hơn một chút về chuyện Diêu hầu phủ làm năm xưa. Mặc dù không biết nhiều lắm nhưng cũng hiểu được vì sao Hoàng Thượng lại hận Diêu hầu phủ tận xương như vậy.

Thi Khanh nhớ lại sau khi Diêu Dao mang thai, Hoàng Thượng từng triệu kiến hắn rồi ám chỉ cả hai mẹ con cùng chết là kết quả tốt nhất. Cũng chính vì vậy mà hắn đã hiểu, Hoàng Thượng hối hận chuyện chỉ hôn rồi, Hoàng Thượng không muốn buông tha bất cứ kẻ nào trong Diêu gia. Lúc ấy đầu hắn đơ như khúc gỗ, nếu nói hắn và Diêu Dao tình sâu như biển thì đến hắn còn không tin nổi. Hắn và Diêu Dao chỉ có thể gọi là hiểu nhau, có cảm tình nhưng lại không sâu đậm bao nhiêu. Diêu Dao và hắn đều không phải người có thể trao đi sự chân thành, trong lòng bọn họ đều biết giữ lại phần riêng.

Sau đó, hắn không biết mình đã quỳ bao lâu, hắn chỉ biết rằng mình không thể tuyệt tình như vậy được. Nếu hắn thật sự làm chuyện như thế Hoàng Thượng sẽ càng không yên tâm về hắn, hổ dữ không ăn thịt con, vậy nên hắn đã bảo vệ Diêu Dao và đứa bé. Bây giờ chính là cái giá phải trả, dù hắn thấy khó chịu thì cũng phải ráng. Tiếc nuối duy nhất là Diêu Dao chỉ có thể sinh con gái, đây là nhượng bộ cuối cùng của Hoàng Thượng.

Xương Liêm thấy Thi Khanh không nói thì thở dài:

- Huynh ngồi xuống trước đi, ta đi rót nước nóng cho huynh.

Thi Khanh khàn giọng:

- Cảm ơn.

Xương Liêm đi ra ngoài rót nước nóng, Hàn Lâm Viện nhiều Thứ cát sĩ nhưng không có người hầu hạ. Mà cũng không thể nói như vậy được, hắn cũng là Thứ cát sĩ, có điều chưa từng phải tự đi rót nước nóng bao giờ bời vì lần nào cũng có người giúp hắn cả.

Trước kia hắn dựa vào việc có một người cha tốt, sau đó lại có thêm Dung Xuyên nên cuộc sống của hắn ở Hàn Lâm Viện như cá gặp nước. Xương Liêm nhìn gã sai vặt đang rót nước nóng giúp mình, đúng là hắn không thích hợp ở lại ở Kinh Thành vì ở đây luôn luôn có sự che chở của cha. Hắn phải cân nhắc lại thật kỹ xem hai năm sau hắn muốn đi đâu để tôi luyện.

Xương Liêm đi một chuyến tới phòng bếp, không chỉ mang về một bình nước nóng mà còn bưng cả trà gừng về. Hắn đưa trà gừng cho Thi Khanh, nói:

- Uống đi, bình nước nóng này cứ để đó, chờ lát nữa nguội bớt rồi uống, uống nhiều nước nóng một chút sẽ thấy dễ chịu hơn.

Thi Khanh: - Cảm ơn.

Xương Liêm vỗ vai Thi Khanh, hắn từng nghe cha nói cuộc sống của Thi Khanh khó khăn.

*****

Hình bộ, hôm qua Chu Thư Nhân đi theo Thái Tử đến Hình bộ. Chu Thư Nhân xoa cổ, nhìn hồ sơ trên bàn với vẻ mặt đơ như khúc gỗ, chắc Lễ bộ và Công bộ rảnh rang lắm đây vì hồ sơ đang chất đống ở Hình bộ chờ anh. Thái Tử còn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, dùng lời của anh để làm anh nghẹn họng. Gì mà quản lý công việc của một châu, nói tóm lại là bảo anh xem hồ sơ và hy vọng anh có thể tìm ra mấy vấn đề.

Chu Thư Nhân hắt xì một cái, hối hận vì đêm qua trời mưa mà không mở cửa sổ. Nếu như hôm nay đổ bệnh là xin nghỉ được rồi, đâu cần phải liều mạng với đống hồ sơ ở Hình bộ làm gì.

Trước Tiếp