Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngày mới lại đến, Minh Đằng nhìn thấy ông nội xuất hiện trong bữa sáng của Chu gia thì trợn to hai mắt:
- Ông nội, sao người còn chưa lên triều?
Đã một tháng rồi chưa gặp ông nội, tự nhiên sáng nay gặp được thật sự thấy không quen lắm.
Chu Thư Nhân húp cháo, không thèm ngó tới Minh Đằng. Anh từng nói về quy củ trong lúc chầu triều, thằng nhóc này hoàn toàn không nghe nghiêm túc.
Minh Vân kéo đệ đệ lại, nói:
- Tháng này ông nội không cần lên triều.
Minh Đằng mới sực nhớ ra:
- Ồ, đã qua tháng mới rồi ư!
Sau đó khuôn mặt biến sắc, thế thì chẳng phải hôm nay là ngày kiểm tra hay sao? Áp lực của hắn rất lớn, mỗi lần kiểm tra Minh Thuỵ đều có tiến bộ, còn hắn thì không!
Minh Vân đưa cho đệ đệ một cái bánh bao. Minh Đằng cũng có cố gắng, nhưng không có khiếu bằng. Có thể giữ nguyên thành tích hiện tại đã là không tệ. Trộm nghĩ, lần này có một số học trò mới chuyển tới học viện, có khi thành tích của Minh Đằng sắp thụt lùi cũng nên.
– –
Học viện
Minh Đằng vừa tới thư viện là ngoan ngoãn ngồi đọc sách. Ninh Chiêu ngồi ngay đằng trước Minh Đằng, quay đầu lại hỏi:
- Tối qua ngươi không ôn bài hả?
Minh Đằng: - Kiến thức vừa học mấy ngày gần đây thì đã ôn rồi, nhưng hôm nay phải làm bài kiểm tra mà có một số kiến thức trước kia không nhớ rõ lắm. Còn ngươi thì sao?
Ninh Chiêu vừa mới chuyển tới chưa được bao lâu, nói nhỏ:
- Ta đã ôn rồi, ngươi cũng biết ta mới chuyển tới học viện mà. Nghe nói đề thi ở học viện của chúng ta rất khó!
Minh Đằng nhìn trái nhìn phải, tất cả đều đang cầm sách ôn tập.
- Ông nội của ta có nói đúng là hơi khó so với độ tuổi của chúng ta, nhưng chẳng còn cách nào. Ngươi thấy rồi đó, lớp chúng ta có rất nhiều người tài năng và hầu như ai cũng có gia thế cả. Chỉ khi đưa ra đề khó một chút, mới có thể kéo giãn khoảng cách. Hầy, ta mong kỳ thi lần này không bị tụt hạng.
Ninh Chiêu càng căng thẳng hơn. Trong mắt Ninh Chiêu, Minh Đằng vẫn rất giỏi giang, tất nhiên chưa bằng Minh Thuỵ mà thôi.
- Ta cũng đi đọc sách đây!
*****
Lớp Giáp
Tâm trạng của Cổ Lưu Phong khá tốt, y đã bái được thầy rồi. Lần này do chính cữu cữu dắt y tới, tìm một người thầy khác cho y.
Minh Vân: - Tâm tình của huynh có vẻ rất tốt?
Cổ Lưu Phong cười đáp:
- Đang có chuyện vui.
Minh Vân trêu chọc:
- Tâm trạng tốt thì sẽ phát huy được tốt. Biết đâu lần này ta sẽ bị huynh vượt mặt!
Cổ Lưu Phong không nghĩ như vậy. Lúc Chu Minh Vân mới tới, xếp hạng dưới y. Sau đó đã vượt qua y, y không theo kịp Chu Minh Vân. Chu Minh Vân có một người thúc thúc là tiến sĩ và ông nội Bảng Nhãn hướng dẫn, tầm nhìn của y kém xe Chu Minh Vân.
- Ta sẽ cố gắng!
Bây giờ không bằng, không có nghĩa là tương lai không bằng. Mỗi người đều có mong ước trở thành số một.
*****
Chu phủ
Trúc Lan mời nương tử của Tề đại nhân vào phòng. Tề đại nhân này là Tề đại nhân trước đó đã ra mặt đề cử Chu Thư Nhân, Tề Bạch. Trúc Lan không ngờ Ninh gia sẽ nhờ nương tử của Tề đại nhân đi cùng bà mai tới phủ. Nhiêu đó đủ thấy mối quan hệ giữa Ninh gia và Tề gia. Trúc Lan còn nhớ rất rõ Chu Thư Nhân từng nói: con cháu nhà Tề đại nhân không quá xuất sắc, nhưng trên dưới Tề gia tương đối hoà thuận. Về mặt con cái, Tề gia cũng rất sung túc.
Lưu thị có tuổi nên rất ít khi ra ngoài, lần này nể mặt Ninh gia bà ấy mới đến:
- Ta cũng nhận được lời nhờ cậy của Ninh gia.
Trúc Lan gật đầu, đáp:
- Ta biết hết rồi, xin mời phu nhân ngồi đây.
Lưu thị lắc đầu, bà ấy không có từ chối nhưng cũng không có ý định nói thêm câu nào. Hai nhà chỉ đang làm lại tiến trình một lần nữa thôi, và bà ấy là một bước hình thức trong đó.
- Đừng quá khách sáo, ngồi đi!
Trúc Lan nói: - Hôm qua Ninh phủ đã báo tin trước, không ngờ lại là phu nhân. Hôm nay làm phiền phu nhân quá rồi!
Lưu thị cười đáp:
- Ta chỉ xuất hiện cho có thôi, vất vả gì đâu. Tính ra ta cũng thay mặt lão gia tới đây xem một chút, ông ấy rất tò mò về Chu đại nhân.
Đáng tiếc, con cháu trong nhà không có năng lực. Lão gia có quá nhiều điều cần phải kiêng dè vì các con và cháu. Bà ấy không ít lần nghe lão gia nhắc đến Chu đại nhân, nhưng chưa có cơ hội tiếp xúc.
Trúc Lan cong cong đôi mắt, nói:
- Có cơ hội Thư Nhân chắc chắn sẽ tới nhà chào Tề đại nhân.
Lưu thị chỉ nghe cho vui chứ không để bụng, toàn là những lời xã giao lịch sự.
- Vậy thì tốt quá.
Sau đó, Trúc Lan đưa tuổi tác ngày tháng năm sinh cho bà mai để coi tuổi, rồi mới có thể tiến hành bước tiếp.
****
Phủ Ninh Quốc Công
Bà mai trở về, phu nhân Quốc công cầm ngày tháng năm sinh nói với con dâu:
- Lần trước Dung Xuyên đính ước với Chu tiểu thư, ngày tháng năm sinh không phải của nó. Lần này ta tìm đại sư coi tuổi thử xem.
Nụ cười của Đỗ thị có phần gượng gạo, âu cũng là vì lúc nãy Đỗ thị nhìn thấy danh sách sính lễ ở chỗ mẹ chồng.
- Hai đứa chúng nó trông thật xứng đôi.
Phu nhân quốc công là người yêu ai yêu cả đường đi lối về, bên cạnh đó càng tìm hiểu về Chu Tuyết Hàm thì bà cụ càng thấy hài lòng. Phu nhân Quốc Công đưa ngày tháng năm sinh cho bà tử, rồi cầm danh sách sính lễ lên xem. Sính lễ của Dung Xuyên là Tự Nhi ra phần hơn, phủ Ninh Quốc Công chỉ ra phần nhỏ. Dung Xuyên sắp phải sửa họ, phủ Quốc Công buộc phải cho thêm.
Nếu như không phải nghe lão gia nói không được làm lố thì có khi phu nhân Quốc Công đã cho hết toàn bộ của cải còn lại trong tay mình rồi.
- Sinh lễ thế này vẫn còn hơi ít.
Đỗ thị tức muốn hộc máu. Năm xưa sính lễ Ninh gia cho Đỗ thị còn chưa nhiều được thế này đâu đấy, gả cao như nhau mà sao phân biệt đối xử quá vậy. Đỗ thị thấy trong lòng không thoải mái, bà ta nghĩ đến hai đứa con dâu: con dâu cả Tống thị là do mẹ chồng chọn lựa, vả lại Tống gia cũng có địa vị ở Kinh Thành cho nên sính lễ tương đối coi được. Hồi đó cho Tống thị bao nhiêu sính lễ đã khiến bà ta không hài lòng rồi, giờ lại thêm một Chu thị nữa.
Phu nhân Quốc Công cũng có tuổi rồi, không hơi sức đâu để ý con dâu. Tất nhiên cho dù bà cụ có phát hiện ra Đỗ thị không vui, thì bà cụ cũng sẽ không để trong lòng.
*****
Buổi chiều Chu Thư Nhân trở về rất sớm.
- Sao mới giờ này mà anh về rồi?
Chu Thư Nhân đặt điểm tâm mà anh mua về lên bàn, đáp:
- Ngày mai Thái tử muốn đến khu đang quy hoạch xem thử, cho nên hôm nay về sớm.
Trúc Lan lấy điểm tâm qua, nói:
- Em mới vừa nhắc đến hôm qua, vậy mà anh đi mua thật luôn này!
- Em nói câu nào anh cũng ghi nhớ trong lòng, anh phải xếp hàng một hồi mới mua được đó.
Trúc Lan cảm thấy ngọt lịm, bọn họ lấy nhau cũng được mấy năm. Mặc dù Chu gia có rất nhiều chuyện cần phải lo toan, nhưng cả hai chưa từng lơ là đối phương.
Chu Thư Nhân đã thay quần áo xong, nói:
- Lúc anh trở về, mấy đứa Minh Vân cũng vừa mới về. Anh tới thư phòng xem thử thế nào.
- Ừm.
*****
Thư Phong, Minh Đằng cầm bài thi cười toe toét:
- Không rớt hạng là ngon rồi!
Chu Thư Nhân rảo bước đi vào thư phòng, hỏi:
- Cái gì ngon vậy?
Minh Đằng mở to hai mắt, nói:
- Ông nội, sao ông nội lại ở nhà?
Lạ ghê, giờ này lẽ ra ông nội không có ở nhà mới phải.
- Ta nhớ hôm nay là ngày các con kiểm tra, nên mới về sớm. Mang bài thi của các con tới đây!
Lúc sáng Minh Đằng có chút lo âu, bây giờ tự tin 100%. Thấy Đại ca cứ rề rề, trong lòng không khỏi nôn nóng.
Chu Thư Nhân cầm bài thi của Minh Vân, hiển nhiên thấy được vẻ gấp gáp trên gương mặt Minh Đằng. Chắc chắn thằng nhóc này làm bài tốt! Bài làm của Minh Vân không có quá nhiều vấn đề, ngoại trừ một vài chỗ giải thích còn qua loa thì không còn vấn đề nào nữa.
Minh Đằng thấy ông nội đặt bài thi của Đại ca xuống, hắn nhoẻn miệng cười đưa bài thi của mình cho ông nội, nói:
- Ông nội, thành tích của con không bị tụt hạng.
Chu Thư Nhân xem lướt một lần, bài giải thật sự không tệ.
- Tiếp tục cố gắng.
Minh Đằng mừng rỡ suýt nữa đã nhảy dựng lên. Lần này thi xong, hắn có thể tiếp tục thảnh thơi thêm một quãng thời gian.
Thành tích của Thuỵ tụt xuống một hạng, Chu Thư Nhân động viên Minh Thuỵ:
- Một lần thi cử không chứng minh được điều gì, con đừng để ý quá!
Tính cách của mấy đứa cháu trai khác nhau: Minh Thuỵ là đứa trẻ khá nhạy cảm. Lần này tụt hạng, là do thằng bé tự tạo áp lực cho mình.