Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 669: Chuyện Hôn Sự Của Diêu Dao

Trước Tiếp

Dung Xuyên thấy cả nhà có vẻ buồn bực, trong mắt toàn là ý cười:

- Đáng lẽ phải quen với chuyện này rồi!

Xương Liêm: - Đúng vậy, đã quen từ lâu rồi mà!

Lý thị nói sang chuyện khác:

- Tứ đệ muội, lần này trở về thay đổi lớn quá. Nhìn phong thái này xem nào, phu nhân nhà quan.

Đổng thị nghe xong, trong lòng rất vui, nhưng ngoài miệng lại nói:

- Đại tẩu nói gì vậy, cho dù ta có thay đổi thế nào cũng vẫn chỉ là em dâu của Đại tẩu thôi.

Lý thị vô tâm cũng biết Tứ đệ muội khác với nàng ta, trước kia cũng khác nàng ta rồi. Ban đầu là tú tài nương tử, sau đó là cử nhân nương tử, nhưng dù sao vẫn chưa phải là quan viên. Bây giờ khoảng cách càng lớn.

- Đi đường vất vả, vào trong phủ thôi.

Triệu thị không rộng lượng như Đại tẩu, có điều nàng ta vẫn cười nói:

- Tứ đệ muội, đi đường vất vả rồi.

Đổng thị đáp lời:

- Đúng là hơi mệt, ngồi suốt chặng đường hơi lâu.

Xương Liêm cười thầm, nương tử tự làm khổ mình. Bộ quần áo này đẹp thì đẹp thật, nhưng nương tử mặc vào lại rất không thoải mái.

Chu lão đại không quan tâm nhóm đàn bà nói gì, hôm nay hắn rất vui vẻ, hắn vỗ Tứ đệ một phát:

- Làm tốt lắm.

Xương Liêm chụp bả vai lại, nói:

- Đại ca, huynh đập một phát đau quá mạng nè.

Chu lão nhị nói với Dung Xuyên:

- Dung Xuyên cũng không phải dạng vừa đâu, Thám hoa!

Dung Xuyên ngượng ngùng mỉm cười: - Nhị ca này!

Chu lão đại bật cười thành tiếng, nói:

- Đi, đừng đứng ở ngoài sân nữa, chúng ta vào trong rồi nói.

Bọn họ cứ đứng ở đường cái có rất nhiều người bu lại xem.

Trúc Lan quay trở về viện, cảm thán:

- Ừm, đây là hương vị gia đình, cuối cùng cũng về tới nhà rồi.

Chu Thư Nhân thả đứa con trai mập xuống, bế nó từ ngoài vào trong làm anh mệt muốn chết, bây giờ cả hai tay đều đau nhức. Anh phải nghỉ mệt một hồi, rồi nói:

- Em đi xe ngựa trở về chắc là mệt lắm, để anh bóp vai cho em.

Trúc Lan kéo tay Chu Thư Nhân, bảo anh ngồi xuống:

- Em không thấy mệt, chúng ta ngồi xuống nói chuyện với nhau đi.

Chu Thư Nhân ngồi xuống bên cạnh Trúc Lan, anh nắm tay Trúc Lan không muốn buông ra. Vì cái nhà này, Trúc Lan phải đến Kinh Thành trấn giữ, bọn họ xa nhau thật lâu, mỗi ngày đều rất nhớ nhau. Bây giờ người đã trở về, anh chỉ muốn nắm tay và ngắm nhìn như vậy thôi.

Trúc Lan phủi tay Chu Thư Nhân xuống, nói:

- Con trai còn đang nhìn kìa.

Xương Trung che đôi mắt lại, nói:

- Không thấy gì hết, không thấy gì hết.

Trúc Lan cười nói: - Đồ quỷ.

Xương Trung không chịu ngồi yên, nói:

- Mẹ, con muốn đi tìm Minh Huy, con ra ngoài chơi đó nha.

Chu Thư Nhân thấy thằng nhỏ nói xong lập tức chạy biến đi, cằn nhằn:

- Còn nói là nhớ anh. Thằng nhóc này nói nhớ anh mà không thấy đòi ở lại với anh nhiều hơn một chút.

Trúc Lan khẽ cười, nói:

- Con nít đều như vậy cả. Lúc em không có ở nhà, anh có ăn cơm đúng bữa không đó? Em không tin những gì anh viết trong thư đâu.

Chu Thư Nhân bảo Trúc Lan sờ vào mặt anh thử xem:

- Mấy ngày nay anh tăng cân mà.

Mấy ngày vừa qua anh khá lười biếng, anh ăn nhiều lại ít vận động, có thể nằm thì sẽ không ngồi, thế là béo lên.

Trúc Lan ngắm nghía, đúng là béo lên không ít.

- Anh còn có thể béo lên, trái tim đúng là rộng lượng. Nhìn em này, em gầy đi rồi.

Chu Thư Nhân tức tối, người bắt anh phải ăn cơm đàng hoàng chính là Trúc Lan, bây giờ béo lên còn nói trái tim anh rộng lượng.

- Được, được, em nói gì cũng đúng hết.

Trúc Lan cười phá lên, nói:

- Em nhớ anh lắm.

Chu Thư Nhân không cảm thấy già rồi nên sẽ xấu hổ, theo như tuổi tác của linh hồn thì bọn họ vẫn còn trẻ tuổi.

- Anh cũng vậy.

Tuyết Hàm đứng ở bên ngoài, hồi lâu mà vẫn không thể bước chân vào được. Nàng mới nghe được cái gì, trời đất ơi, cha mẹ chừng ấy tuổi rồi mà còn thẳng thắn với nhau đến vậy.

Thủy bà từ nhỏ giọng nói:

- Tiểu thư, lát nữa chúng ta hẵng quay trở lại đi.

Tuyết Hàm gật đầu: - Ừm.

*****

Kinh Thành

Bên ngoài chính điện, Diêu Văn Kỳ đang rất thắc mắc, lâu rồi Hoàng thượng chưa từng triệu kiến ông ta. Không, phải nói là Hoàng thượng chưa từng triệu kiến ông ra khơi khơi, lần nào cũng sẽ có chuyện. Diêu Văn Kỳ cẩn thận ngẫm lại, dạo này ông ta không hề làm gì nổi bật, mà ngoan ngoãn ở trong phủ.

Liễu công công đi ra thông báo:

- Diêu hầu gia, Hoàng thượng cho mời ngài vào.

Diêu Văn Kỳ lấy túi tiền ra đưa cho Liễu công công, nhỏ giọng hỏi:

- Công công có biết gọi bổn hầu đến vì chuyện gì không?

Liễu công công nhanh nhẹn cất bao lì xì, nói:

- Chuyện tốt.

Trái tim Diêu Văn Kỳ đập lỡ một nhịp, dường như mỗi lần Hoàng thượng tìm ông ta vì chuyện tốt đều sẽ biến thành chuyện xấu cả, mà chuyện xấu là chuyện quan trọng. Trong lúc suy nghĩ, ông ta đã đến nơi rồi.

- Khấu kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.

Hoàng thượng đợi một hồi mới nói: - Bình thân!

Đầu gối Diêu Văn Kỳ đau nhức, ông ta phải quỳ hơi lâu:

- Cảm ơn Hoàng thượng.

Hoàng thượng cất giọng đi thẳng vào vấn đề:

- Trẫm nghe nói ngươi điều tra không ít về người tham gia khoa cử năm nay, sao… ngươi đang chọn chồng cho con của chính thất à?

Diêu Văn Kỳ thầm nghĩ ông ta toi rồi, về phần vì sao Hoàng thượng nắm rõ ông ta như lòng bàn tay thì ông ta không bất ngờ lắm, bởi lẽ Hoàng thượng vẫn luôn giám sát Diêu hầu phủ mà.

- Vâng, tuổi tác tiểu nữ cũng không còn nhỏ, trước kia do thần hồ đồ, nhất thời làm tổn hại thanh danh tiểu nữ. Suy cho cùng cũng là con gái của thần, thần cũng có lòng yêu thương con gái, nên chỉ còn cách tính toán thay con.

Hoàng thượng hừ lạnh một tiếng, nếu Diêu Văn Kỳ có lòng yêu thương con gái, thì ngài cũng là người cha tốt trong lòng đám Lão Nhị rồi.

- Trẫm biết ngươi có lòng yêu thương con gái, trẫm sợ ngươi chọn lựa tới hoa mắt cho nên cố ý mang đến cho Diêu nhị tiểu thư một đấng lang quân như ý đây.

Diêu Văn Kỳ chửi thầm trong bụng: đệch mợ! Lúc ông ta mới vừa điều tra đã biết chắc chắn Hoàng thượng sẽ biết, thế nhưng không ai ngăn cản khiến ông ta nghĩ Hoàng thượng mặc kệ. Bây giờ ông ta đã chọn được người, Hoàng thượng lại tới làm ông ta khó chịu.

- Thần xin phép được hỏi Hoàng thượng, Hoàng thượng chọn người nào?

Hoàng thượng cười nói:

- Là tiến sĩ trong bảng Nhị giáp lần này, tuổi tác không lớn, chưa lập gia đình, không có hôn phối.

Nhịp tim Diêu Văn Kỳ như lỡ một nhịp, Tiến sĩ Nhị giáp, tuổi tác không lớn… Ông ta cúi đầu, nói:

- Kính mong Hoàng thượng cho một cái tên, Tiến sĩ năm nay đều không có vị nào quá lớn tuổi.

Ánh mắt Hoàng thượng trở nên sâu thẳm, nói:

- Vị này là người Kinh Thành, tên là Thi Khanh. Thiếu niên trẻ tuổi có tương lai đầy hứa hẹn, trẫm cảm thấy thật xứng đôi với Diêu nhị tiểu thư.

Diêu Văn Kỳ nghe như sét đánh ngang tai. Thi Khanh, ông ta biết chứ. Thi Khanh có xuất thân là thương Nhân. Bụng dạ nóng như lửa đốt, Diêu Dao là vị tiểu thư có mâu thuẫn với Hầu phủ, sao có thể gả cho Thi Khanh. Quan trọng nhất là, Thi Khanh muốn quan hệ không có quan hệ, xuất thân của hắn định sẵn sẽ bị làm khó làm dễ, chẳng giúp được gì cho Hầu phủ cả.

- Hoàng thượng!

Hoàng thượng ngắt lời Diêu Văn Kỳ:

- Trẫm biết ngươi rất vui mừng khi có được một chàng rể hiền như Thi Khanh, trầm hiểu.

Diêu Văn Kỳ còn biết nói gì, không nói gì được, mà ông ta còn phải tỏ ra vui mừng.

- Cảm ơn Hoàng thượng.

Tâm trạng của Hoàng thượng khá tốt, nói:

- Tuổi tác của Thi Khanh không còn nhỏ, Diêu nhị tiểu thư cũng thế. Ba tháng sau có ngày lành, trẫm cảm thấy ngày đó rất được, ngươi thấy thế nào?

- Ngày lành ạ.

Hoàng thượng hài lòng:

- Được rồi, ngươi có thể lui xuống rồi, trở về chuẩn bị của hồi môn càng sớm càng tốt. À quên, đích nữ của Diêu hầu phủ xuất giá, chắc chắn sẽ có rất nhiều người chú ý của hồi môn. Bởi lẽ ai mà không biết Diêu hầu phủ giàu nứt đố đổ vách.

Diêu Văn Kỳ biết đây là cảnh cáo ông ta, ông ta cúi đầu đáp lời:

- Thần xin cáo lui.

*****

Tân Châu

Trúc Lan và Chu Thư Nhân nói rất nhiều chuyện với nhau, tới giờ cơm tối hai người bọn họ mới cùng xuất hiện ăn cơm với các con. Hôm nay đoàn người Trúc Lan trở về, cả nhà ăn một bữa cơm đoàn viên thay cho lời chúc mừng Dung Xuyên và Xương Liêm.

Chu Thư Nhân ngồi ở vị trí chủ nhà, ánh mắt dừng lại trên người Xương Liêm, nói:

- Cha không còn gì nói nữa, cha đã ghi nhận toàn bộ nỗ lực của ngươi. Thành quả hôm nay toàn là mồ hôi của thời quá khứ. Con đường tương lai còn dài, cha mong ngươi vẫn thành thật và bước đi từng bước vững vàng để lại dấu ấn của mình. Nào, uống với cha một chung rượu, cha mừng cho ngươi.

Trước Tiếp