Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thôn Chu gia
Tuyết Mai và con gái đang định đến Giang gia, vừa đi đến cửa thì hai vợ chồng Trương Đại Thiết đến. Tuyết Mai ngó thấy sắc mặt hai người bọn họ tiểu tụy, nói:
- Sao hai người lại đến đây?
Trương Đại Thiết kéo Chu thị quỳ xuống, nói:
- Xin hãy cứu bọn ta! Bọn ta cũng hết cách rồi, chỉ có thể đến cầu xin Chu đại nhân cứu bọn ta thôi!
Tuyết Mai kéo con gái lùi lại phía sau, lão Khương nghe được động tĩnh, bước từ trong nhà ra:
- Có chuyện gì vậy?
Tuyết Mai vỗ tay con gái, nói:
- Con và ông nội vào nhà trước đi.
Khương Mâu nắm lấy tay mẹ, nói:
- Mẹ, để con ở lại với mẹ.
Tuyết Mai thấy con gái không chịu đi, bèn nói với cha chồng:
- Cha, không sao, cha vào trong trước đi ạ.
Lão Khương biết đây là chuyện mình không nên biết, cho nên lập tức xoay người vào nhà. Bây giờ đôi vợ chồng già Khương gia hoàn toàn nghe lời con trai và con dâu nói, cuộc sống trôi qua êm đềm, ăn ngon mặc đẹp. Không phải làm lụng cực nhọc, lúc nào rảnh rỗi thì ra ruộng chơi hoặc tán gẫu với nhóm người già trong thôn. Cuộc sống tuổi già khiến biết bao người hâm mộ.
Tuyết Mai dẫn hai vợ chồng Trương Đại Thiết vào phòng, nói:
- Các ngươi nói cho rõ ràng, chuyện gì mà cần phải cứu các ngươi.
Nội tâm Trương Đại Thiết vừa sợ hãi lại vừa dằn vặt, hắn ta nói với giọng run run:
- Cách đây vài ngày, có người tới thôn điều tra tin tức về Dung Xuyên. Nửa đêm bọn họ xông vào nhà bọn ta, trong tay còn cầm cả đao. Ép hỏi bọn ta, bọn ta không dám giấu giếm nên nói hết rồi. Bọn họ còn uy h**p bọn ta, không cho bọn ta tiết lộ ra ngoài.
Cuối cùng Tuyết Mai cũng biết vì sao mỗi lần hai vợ chồng Trương Đại Thiết nhìn thấy nàng ấy đều có vẻ do dự muốn nói rồi lại thôi. Hoá ra là vì việc này.
- Sao bây giờ các ngươi lại nói ra?
Chu thị rưng rưng, nói:
- Bọn ta cũng hết cách rồi, mấy ngày vừa qua sống rất khổ sở, luôn không dám ngủ vì sợ bị người ta giết. Trong lòng bọn ta hiểu được, trước kia đối đãi với Dung Xuyên như vậy, cha mẹ ruột của Dung Xuyên chắc chắn sẽ về trả thù bọn ta. Đại Thiết nói, hình như mấy người đó đã được huấn luyện cả rồi, không phải gia đinh bình thường. Hu hu, bọn ta thật sự có thay đổi mà, lúc trước hứa hẹn bỏ qua tất cả rồi mà. - Chu thị đã chịu đựng đủ, lúc này tâm lý của mụ gần như sụp đổ hoàn toàn.
Trương Đại Thiết lau mặt thật mạnh, nói:
- Bọn ta chỉ xin ngươi viết cho Chu đại nhân một lá thư, nói với Dung Xuyên là hy vọng Dung Xuyên tha cho bọn ta. Cho dù không tha cho hai vợ chồng bọn ta cũng được, nhưng đám trẻ con vô tội, tụi nó không biết gì hết.
Nói xong, Trương Đại Thiết cũng rớt nước mắt. Những ngày tháng qua bọn họ sống trong cảnh nơm nớp lo sợ, bọn họ cũng có nghĩ tới chạy trốn, thế nhưng bọn họ có thể đi đâu, muốn tìm bọn họ thật sự quá dễ. Vả lại hắn ta không có gan chạy, hắn ta vẫn luôn cảm thấy có người giám sát bọn họ.
Tuyết Mai nghe xong mới vỡ lẽ ra, và nhận được tin tức quan trọng trong đó: thân thế của Dung Xuyên không phải dạng vừa.
- Ta biết rồi, bây giờ ta sẽ lập tức viết thư gửi tới nhà mẹ của ta, các ngươi cứ về trước đi.
Hai vợ chồng Trương Đại Thiết đưa mắt nhìn nhau, cực kỳ cảm kích:
- Cảm ơn, cảm ơn.
Tuyết Mai tiễn hai vợ Trương Đại Thiết đi, lẩm bẩm:
- Bởi vậy làm người cần phải lương thiện, không phải không có báo ứng, chẳng qua chưa tới thời điểm mà thôi. Nhìn xem, báo ứng của Trương gia tới rồi.
Khương Mâu hiểu được, hỏi:
- Mẹ, Trương gia sẽ gặp chuyện sao?
Tuyết Mai kéo con gái đi viết thư, đáp:
- Trong mắt những nhà quyền quý, mạng của bá tánh bình thường không đáng một đồng. Huống chi lúc trước hai vợ chồng Trương Đại Thiết còn ngược đãi Dung Xuyên. Đánh con của người ta thì người đau là cha mẹ ruột của người ta, người làm cha mẹ ôm hận trong lòng cũng phải.
Khương Mâu trầm ngâm, nói:
- Nghĩa là Trương gia sẽ xảy ra chuyện.
Tuyết Mai không tiếp lời con gái nữa. Bởi vì trong lòng nàng ấy hiểu được, nhà quyền quý muốn lấy mạng người là chuyện quá dễ.
*****
Tại cổng Kinh Thành, xe ngựa của nhà Trúc Lan đang xếp hàng. Lúc đến không có mấy chiếc xe ngựa, nhưng lúc trở về thật sự rất đông. Ra khỏi cửa thành, Trúc Lan hơi nôn về nhà. Tiếc là sau khi tính ngày, hôm nay không phải ngày nghỉ của Chu Thư Nhân. Cô vỗ lưng con trai, nói:
- Ngủ đi, chừng nào tới nơi mẹ gọi con dậy.
Bên trong xe ngựa của Xương Liêm, Đổng thị ngồi yên không dám động đậy, chốc chốc lại vuốt quần áo, chốc chốc lại chỉnh tay áo, đến cả con gái cũng không bế được. Xương Liêm chống cằm, nói:
- Ta đã bảo rồi, ngồi xe ngựa đừng có mặc quần áo rườm rà như vậy. Thấy hay chưa, ai mệt biết liền.
Đổng thị: - Chàng không hiểu đâu, ta làm vậy là “thơm lây” từ chàng cả đấy. Đây là hình tượng mới của ta, bây giờ ta cũng trở thành phu nhân nhà quan rồi.
Xương Liêm vui vẻ, nói:
- Hóa ra là nàng có suy nghĩ này, ta vẫn luôn cho rằng nàng không thèm để ý.
Đổng thị cạn lời, nói:
- Con mắt nào của chàng nhìn thấy ta không thèm để ý vậy. Ta rất để ý, cho dù ta còn thua kém Huyện chúa, nhưng ta cũng muốn kéo gần khoảng cách.
Xương Liêm kéo tay Đổng thị:
- Không phải nàng thơm lây từ ta, chúng ta là phu thê, vốn dĩ là một.
Đổng thị cười nói:
- Vậy mượn bờ vai của tướng công cho ta dựa một chút nhé!
- Được, nương tử.
*****
Hậu cung
Hoàng hậu có chút thất thần, Ninh tự đã tới được một lúc rồi, vẫn luôn ngồi nhìn Hoàng hậu thất thần, chờ Hoàng hậu hoàn hồn, Ninh Tự mới nói:
- Nếu đã biết Dung Xuyên là Lão Ngũ, mà lại không nỡ để Dung Xuyên rời đi, vậy thì Hoàng hậu nương nương dự định khi nào sẽ nhận lại Dung Xuyên?
Hoàng hậu day day giữa trán, nói:
- Tam ca, muội thật sự rất muốn nhận, nhưng mà không được, bây giờ còn chưa phải lúc.
Ninh Tự nghĩ thầm, Hoàng thượng thì sao, còn không phải là cũng có đủ thứ chuyện cần kiêng kỵ và bất lực hay sao!
- Vậy thì trước mắt chỉ còn một cách là ta che chở cho thằng bé.
Hoàng hậu: - Làm phiền Tam ca.
Bà ấy và Hoàng thượng cũng có suy nghĩ lén nhận lại con, nhưng cả hai đều lo lắng một khi nhận nhau nhỡ đâu Dung Xuyên giả dạng không giống thì sao. Đồng thời, bọn họ cũng sợ bản thân bọn họ không khống chế được tình cảm của mình. Bây giờ còn chưa bắt được thế lực ngầm, không thể nhận lại con trai. Điều duy nhất khiến bà ấy vui vẻ là bọn họ biết được con trai ruột thịt của mình là ai, biết nên che chở ai. Bên cạnh đó, con trai có diện mạo giống Đại ca, Ninh phủ ra mặt sẽ không có người nào nghi ngờ. Ai mà không biết Đại công tử Ninh gia là máu trên đầu quả tim của Ninh lão gia.
Ninh Tự bằng lòng che chở Dung Xuyên, chỉ với diện mạo của Dung Xuyên thôi, đủ để ông ấy ra sức bảo vệ. Bởi lẽ ông ấy có cảm giác như đang che chở cho Đại ca.
Hoàng hậu chợt nói:
- Lần sau Tam ca có tặng quà cho Dung Xuyên thì chọn cái nào có thể bán lấy bạc được, đứa nhỏ này rất thích bạc.
Ninh Tự: "..."
Muội muội, không được, muội đòi hỏi vậy là hơi làm khó ta rồi. Quà ta đưa tới, còn có thể nói với Dung Xuyên rằng con có thể bán sao?
*****
Buổi trưa, Chu phủ Tân Châu
Trúc Lan vừa xuống xe ngựa đã nhìn thấy Chu Thư Nhân, cô mừng rỡ bước tới:
- Sao hôm nay anh ở nhà vậy?
Chu Thư Nhân thấy con trai chạy tới, bèn duỗi tay ra bế con trai lên và nói:
- Anh biết hôm nay em sẽ trở về, cho nên anh mới cố ý xin nghỉ.
Trúc Lan hết sức sung sướng, nói:
- Em không có viết thư cho anh báo hôm nay sẽ trở về, vậy mà anh cũng biết được. Cái này có phải "tâm linh tương thông" không nhỉ?
Chu Thư Nhân bế con trai về, nói:
- Phải, là tâm linh tương thông.
Xương Trung ôm chặt cổ cha, nói:
- Cha, con nhớ cha lắm.
Chu Thư Nhân: - Cha cũng nhớ con.
Trúc Lan nhìn Chu Thư Nhân và con trai, nói:
- Về nhà thật tuyệt.
Chu Thư Nhân ghé sát vào tai Trúc Lan, nói:
- Em vất vả rồi.
Đám người đứng ngoài cổng lớn trơ mắt nhìn cha mẹ phớt lờ bọn họ và đi thẳng vào nhà. Lý thị mở to hai mắt, thốt lên:
- Mẹ bơ đẹp chúng ta luôn!
Đám người Chu lão đại cạn lời nhìn trời, đúng là làm lơ bọn họ, không thèm nhìn tới dù chỉ là nửa cái liếc mắt. Trong mắt mẹ giờ chỉ toàn là cha. Xương Liêm cũng buồn bực lắm, hắn còn đang nghĩ cha sẽ nói chuyện với hắn vài câu, ấy vậy mà cha hoàn toàn mặc xác hắn. Đúng là cha ruột, trong mắt không còn ai khác ngoài mẹ.