Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Xương Liêm cầm chén rượu, hắn đang chờ đợi được cha khẳng định, hắn kích động nói:
- Cha, con trai sẽ không kiêu ngạo và tự mãn. Sau này con hứa sẽ noi gương cha, làm một vị quan tốt.
Chu Thư Nhân mỉm cười uống cạn chén rượu trong tay. Đứa trẻ hồi đầu vẫn còn xù lông các kiểu con đà điểu và nhiều toan tính, nay rốt cuộc cũng có thể một mình đương đầu một phía.
Xương Liêm buông chén rượu xuống, nói:
- Cha, con trai cảm ơn cha vì đã phù hộ con.
Chu Thư Nhân: - Hửm?
Dung Xuyên tằng hắng một tiếng, diễn lại sinh động như thật phản ứng của Tứ ca lúc mới biết tin mình đỗ Nhị giáp. Chu Thư Nhân đen mặt, vậy ra anh đã gián tiếp trở nên nổi tiếng từ tiếng la của Chu Xương Liêm à?
Xương Liêm xấu hổ, hắn bẽn lẽn cười:
- Lúc đó con kích động quá.
Chu Thư Nhân: - Bây giờ vẫn còn kích động hay gì?
Lỗ tai của anh rất thích, mới nãy cũng nói anh phù hộ nó.
Xương Liêm co rụt cổ lại, nhất thời cao hứng cho nên lỡ lời.
Chu Thư Nhân khẽ hừ một tiếng, không để ý đến Xương Liêm nữa. Anh cầm chén rượu lên và nói với Dung Xuyên:
- Con là đứa trẻ luôn có tính toán riêng mình, thúc thúc chưa bao giờ phải lo lắng cho con. Từ giờ trở đi, thúc thúc chỉ hy vọng rằng bất kể là con trải qua những gì, con vẫn có thể giữ được tâm thái tốt đẹp ban đầu.
Dung Xuyên hoàn toàn hiểu được ý của thúc thúc, hắn đáp:
- Thúc thúc, con chỉ cần là chính con thôi, con hiểu rồi ạ.
Chu Thư Nhân thật sự không có gì để dặn dò Dung Xuyên. Con đường quan trường tương lai của người ta có cha ruột người ta che chở. Tính ra, cha của Dung Xuyên có thể giúp đỡ Dung Xuyên trong tất cả mọi mặt, anh chẳng cần phải lo lắng. Sau đó lần lượt từng người kính rượu, Chu lão đại và Chu lão nhị không nói gì nữa, bọn họ chúc mừng xong, trong lòng vẫn còn đọng lại hâm mộ.
Từ lúc Xương Trí tự nhìn nhận lại bản thân, hắn không ít lần đặt mình và Tứ ca lên bàn cân so sánh. Trước kia Tứ ca cũng có cả đống thói xấu, thế nhưng Tứ ca biết rõ bản thân không hoàn hảo nên từ từ sửa đổi. Trong lúc Tứ ca nỗ lực, thì hắn một lòng một dạ đọc sách và đi theo sư phụ đến khắp mọi nơi. Tứ ca ở cạnh cha và Mạnh tiên sinh, không ngừng làm giàu vốn kiến thức của huynh ấy, còn hắn vẫn tràn trề tự mãn. Bây giờ Tứ ca đi trước hắn rồi, vất vả đã được đến đáp, hắn thì sao?! Nhìn mà xem lúc này Tứ ca nói chuyện với cha tự tin cỡ nào, rất có sức thuyết phục. Hắn nhìn mà đôi mắt có chút nóng lên, hắn còn kém xa Tứ ca.
Minh Vân cũng đứng dậy kính rượu:
- Tứ thúc, sau này chất nhi sẽ coi ông nội và thúc thúc là tấm gương để noi theo.
Xương Liêm cười hỏi:
- Sao con không coi dượng nhỏ tương lai của con làm tấm gương?
Dung Xuyên đỏ mặt, Xương Trung gọi là "dượng nhỏ", sao Xương Liêm cũng học theo rồi.
- Tứ ca!
Xương Liêm bật cười thành tiếng:
- Sao lúc Xương Trung gọi như vậy đệ không phản bác đi? Tính ra cũng có gì đâu mà phải ngượng ngùng, lúc dự tiệc ở trong cung, Hoàng thượng hỏi đệ đính ước hay chưa, đệ còn dám thừa nhận trước mặt tất cả mọi người rằng: thanh mai trúc mã, chờ đủ hai năm là cưới về nhà. Lúc đó có nhiều người hơn bây giờ nữa đấy.
Trúc Lan nghe xong lời này, đưa mắt nhìn Chu Thư Nhân. Hoàng thượng sẽ không rảnh hơi quan tâm đến suy nghĩ của bọn họ, bây giờ Dung Xuyên tự mình thừa nhận thì hôn sự này sẽ không có biến động gì. Bọn họ vừa an tâm, lại vừa phiền muộn, sau này không được nhúng tay vào chuyện cưới xin của con gái mình rồi.
Mặt Tuyết Hàm đỏ như cà chua chín, nàng trừng mắt với Xương Liêm:
- Tứ ca!
Xương Liêm vẫn cười không ngớt:
- Tiểu muội đừng ngại, chờ muội xuất giá, ca ca sẽ cho muội thêm của hồi môn.
Tuyết Hàm hơi thẹn quá hoá giận, nói:
- Mẹ, mẹ coi Tứ ca kìa!
Dung Xuyên cảm thấy cả người nóng ran, hắn thật sự không ngờ tới Xương Liêm sẽ nói huỵch toẹt ra trước mặt mọi người. Làm như hắn nôn nóng đón dâu lắm vậy, ừ thì… đúng là hắn nôn cưới Tuyết Hàm thật. Thế nhưng còn chưa mua được nhà cửa, kiểu gì cũng phải có một căn nhà ở đất kinh kỳ.
- Tứ ca.
Trúc Lan cười tủm tỉm, nói:
- Xương Liêm, được rồi. Con mà nói thêm vài câu nữa là hai đứa này chạy biến về phòng lo xấu hổ ngay đấy.
Tuyết Hàm lay lay cánh tay của mẹ:
- Mẹ, sao mẹ cũng ăn h**p con vậy!
Trúc Lan chạm nhẹ lên khuôn mặt của con gái, ôi nóng muốn bỏng tay.
- Rồi, rồi, mẹ không nói nữa, không cho phép ai nói nữa.
Lý thị tiếp lời:
- Bọn ta không nói, không nói nữa nha, dù sao trong lòng mọi người đều hiểu cả rồi.
Dỗ dành như vậy làm cho ai cũng bật cười.
Ờm, hai đứa Dung Xuyên và Tuyết Hàm thật sự muốn chui xuống gầm bàn cho rồi.
Chu Thư Nhân nhấp một miếng rượu, khắp nhà toàn là con cháu, thật sự vô cùng náo nhiệt. Trúc Lan đi rồi, nhà cửa vắng tênh. Trúc Lan trở về, đám trẻ cũng đều quây quần bên nhau, đây mới là nhà.
*****
Kinh Thành, phủ Ngũ hoàng tử
Trương Cảnh Hoành chờ rượu và thức ăn được dọn lên bàn, y trực tiếp dùng bữa. Về phần đám người Nhị hoàng tử, y không rảnh ứng phó. Thôi nào, dù sao bọn họ tới đây được hầu hạ ăn uống ngon miệng là được.
Nhị hoàng tử thấy Ngũ hoàng tử say sưa ăn uống, bèn nói:
- Lão Ngũ, đệ còn có tâm trạng ăn uống ngon lành cơ à, hoàng huynh tưởng đệ ăn uống không vô mới phải!
Tam hoàng tử: - Hầu như ngày nào Lão Ngũ cũng co đầu rụt cổ trong phỉ, chắc chắn chưa biết tin tức gì rồi.
Tứ hoàng tử: - Các huynh để cho Lão Ngũ ăn nhiều một chút, chẳng biết còn được ăn uống thế này thêm bao nhiêu ngày nữa đâu.
Trương Cảnh Hoành nghe tai trái rồi lọt qua tai phải, tiếp tục ăn cơm, dù sao y cũng không muốn để mình đói bụng.
Nhị hoàng tử cảm thấy Lão Ngũ khác xưa, thay đổi đến độ bọn họ không nhận ra nữa. Lão Ngũ trở nên bình thản hơn khi ở trước mặt bọn họ, hơi tẻ nhạt. Hắn nói thẳng:
- Bọn ta đều gặp được rồi. Hoá ra có một vị tiến sĩ trông giống y hệt phụ hoàng, hắn ta ở khách đ**m mà Lão Ngũ cũng phải trông chừng, Lão Ngũ sợ hắn ta lắm đúng không!
Tam hoàng tử tiếp lời:
- Bọn ta có xem bài thi của Thẩm tiến sĩ luôn rồi, không đủ sức vào Nhị giáp đâu. Ấy vậy mà cũng vào rồi, bây giờ đang là Thứ cát sĩ hẳn hoi đấy nhé.
Trương Cảnh Hoành thầm trợn trắng mắt, y biết, y chiếm chỗ của người khác, y cũng biết luôn chắc chắn Hoàng thượng đang mưu tính chuyện gì đó. Bởi vì sợ hãi, cho nên y cứ nghe lời là được. Thế nhưng, mấy vị này tới muốn lợi dụng y thành con dao để dùng sao.
- Ta hiểu được hết ý của mấy vị ca ca, các vị muốn mượn dao giết người, trong quá trình giết người xảy ra vấn đề gì thì tất cả mọi tội lỗi do một mình ta gánh. Nếu như thực hiện trót lọt, dù sao các ca ca cũng biết ta là giả cả rồi, đừng diễn vở tình huynh đệ nữa, lúc các ngươi nên ra tay với ta chắc chắn sẽ không nương tay.
Nhị hoàng tử: “...”
Tam hoàng tử: “...”
Tứ hoàng tử: “...”
Nhất thời cả ba người này còn chưa lấy lại tinh thần. Lão Ngũ thật sự thay đổi rồi, trước kia sẽ không thẳng thắn như vậy. Hôm nay nói huỵch toẹt ra, bọn họ biết tiếp lời như thế nào?
Trương Cảnh Hoành cảm thấy cực kỳ thoải mái, trước kia y cứ sống trong nhịn nhục, bây giờ ai mà không biết y là hàng giả, trái lại sống càng tự do hơn.
- Các ca ca không ăn gì sao? Trông có vẻ no hết rồi thì phải, vậy đệ đệ không tiễn nhé!
Nhị hoàng tử cười nhưng lòng không vui, nói:
- Cảnh Hoành à, tự nhiên bổn hoàng tử thấy hơi tán thưởng ngươi!
Tam hoàng tử: - Giờ Nhị hoàng huynh mới tán thưởng thì muộn rồi. Thôi, nhàm chán, về đây!
Tứ hoàng tử: - Tam hoàng huynh, đâu thể bởi vì Nhị hoàng huynh cướp mất lời thoại mà móc mỉa Nhị hoàng huynh như vậy được. Các vị hoàng huynh, đệ đệ đi trước.
Tam hoàng tử: - … Cái miệng của Lão Tứ, thật sự muốn khâu nó lại!
Nhị hoàng tử: - Ta cũng nghĩ vậy.
Trương Cảnh Hoành tiếp tục ăn cơm, tiết mục này rất đặc sắc, cơm nước cũng ngon miệng hẳn. Lúc bọn họ đi cả rồi, y mới đặt chén đũa xuống. Y thật sự không cho rằng Thẩm Dương là thật, nếu y không xảy ra chuyện, y còn có thể nghi ngờ một chút. Thế nhưng có y ngáng đường, thế thì đó lại là một vấn đề khác. Đột nhiên y có cảm giác: người ngoài cuộc luôn sáng suốt hơn người trong cuộc. Tiềm năng của một con người thật sự vô tận, nhất là những lúc cần bảo vệ tính mạng.
*****
Tân Châu, Chu phủ
Hôm sau, tất cả đều biết Trúc Lan đã về Tân Châu. Ngay từ sáng sớm, Trúc Lan đã nhận được khá nhiều thiệp mời và thiệp xin đến nhà thăm hỏi. Đào thị muốn tới bàn chuyện đính ước, còn Nhiễm thị thì đề nghị tụ tập chị em bạn dì.