Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 639: Ninh Tam Gia

Trước Tiếp

Xương Liêm vén lại tấm áo choàng dày cộm của mình, đây là áo choàng nương tử làm cho, cực kỳ ấm áp chỉ dành riêng cho hôm nay. Cổ áo viền lông che mất hơn phân nửa mặt, khiến người đối diện không thể thấy rõ cảm xúc trên mặt. Trúc Lan phát hiện vị Thẩm cử nhân này cứ nhìn chằm chằm vào mặt Xương Liêm, cứ như nhìn mãi không đủ. Thẩm cử nhân trông khá quen mắt, cô phải suy nghĩ một hồi mới sực nhớ ra, à, là người mà lần trước Ninh Tam đi theo. Cô nhịn không được mà nghĩ thầm trong bụng, sau đó Ninh Tam gia có tìm ra Thẩm cử nhân không nhỉ? Trúc Lan đoán là không rồi. Có điều, bốn phần giống Hoàng thượng, Trúc Lan xâu chuỗi: hoá ra Hoàng thượng trông cũng rất bảnh.

Thẩm Dương rùng mình, nhất là sau khi nhìn thấy áo choàng của Chu tứ công tử, hắn ta càng cảm thấy bản thân sắp không chống chịu nổi gió lạnh. Mặc dù không thấy rõ mặt, nhưng sau lớp áo choàng, hắn ta có thể nhận ra sức khoẻ của Chu tứ công tử rất yếu, thế là tâm tình hắn ta lại khá.

- Chu tứ công tử, xếp hàng chung đi.

Xương Liêm cũng muốn vào trong càng sớm càng tốt, đáp:

- Mời Thẩm cử nhân!

Trúc Lan nhìn sang Dung Xuyên đang làm phông nền, cô kéo áo choàng lại cho Dung Xuyên và nói:

- Con cũng chú ý giữ gìn sức khoẻ, chăm sóc bản thân thật tốt.

Dung Xuyên cười nói:

- Thẩm thẩm, người mau mau quay trở về xe ngựa đi, bên ngoài lạnh lắm.

Thẩm Dương chăm chú nhìn chàng trai đang nói chuyện, có thể tham dự hôm nay toàn là cử nhân cả thôi. trông tuổi tác cũng xấp xỉ hắn ta. Hắn ta mím môi, trong lòng trầm xuống, hình như lần này có rất nhiều người có tài. Sau đó, hắn ta tiếp tục nhìn về hàng người xếp hàng, chẳng có mấy người có tuổi.

Trúc Lan thật sự rất lạnh, nói:

- Ừm, thẩm quay trở lại xe ngựa trước đây.

Quay lại xe ngựa, Trúc Lan không có đi ngay, cô chờ tất cả thông qua kiểm tra và vào cửa rồi mới đi, bằng không sẽ thấy không yên tâm được.

Bên chỗ xếp hàng, Dung Xuyên nghe thấy có người phía sau gọi hắn, hắn quay đầu lại, trong mắt ánh lên niềm hân hoan:

- Thi đại ca!

Thi Khanh cảm thấy vận khí của mình rất tốt, hắn đứng ngay sau Dung Xuyên:

- Vậy mà lại gặp được nhau, trùng hợp thật đấy.

Dung Xuyên cười nói:

- Đúng là có duyên.

Xương Liêm cũng quay đầu lại, hỏi:

- Sao sắc mặt của huynh có vẻ không tốt vậy?

Thi Khanh hít vào hơi lạnh, khẽ ho khan một tiếng rồi mới đáp:

- Mấy ngày trước đó ta bị cảm xoàng, mới vừa hồi phục chưa được bao lâu.

Xương Liêm rất lo lắng cho bạn tốt, nói:

- Sao lúc gửi thư chuyện trò với nhau, huynh không nói cho ta biết?

Thi Khanh:

- Nói ra lại khiến ngươi lo lắng thêm, giờ thì tốt rồi.

Thi Khanh thật sự sinh bệnh, cường độ học tập rất cao, định bụng thả lỏng một chút thế mà bị bệnh, may mà hồi phục cũng nhanh.

Thẩm Dương im lặng lắng nghe, không nói tiếng nào. Trong lòng lại nghĩ, Chu công tử có một người cha làm quan quả nhiên rất là khác biệt, quen biết thật nhiều nhân vật. Đâu giống hắn ta, hắn ta chỉ nói chuyện được với một người ở trong khách đ**m, có người còn chẳng thèm đoái hoài gì đến hắn ta.

Bên trong xe ngựa, Trúc Lan thấy mấy đứa Xương Liêm đều đã yên ổn bước vào, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Cô kéo Xương Trung qua, nói:

- Chúng ta đi dạo quanh mấy cửa hàng một lúc rồi mới hồi phủ.

Lần này lên kinh, cô cũng muốn mua một số quà tặng mang về.

Xương Trung chờ tới ngủ gà ngủ gật, lúc này lấy lại tinh thần:

- Đi dạo cửa hàng thôi!

Xe ngựa chạy trên con phố phồn hoa, mấy năm trở lại đây Kinh Thành phát triển rất tốt, có vô số cửa hàng. Trước tiên, Trúc Lan và con tai đi mua ít món đồ chơi cho Minh Huy và Ngọc Điệp. Xương Trung mừng rỡ, chọn một vài món tinh xảo, nhất là quả cầu mây thủ công, được đan lát rất đẹp mắt. Trúc Lan thoáng nhìn đã để ý nó, cô định cầm lên, nhưng lại có người nhanh tay hơn và cầm lên trước. Trúc Lan ngẩng đầu lên, nhìn xong không khỏi lui ra phía sau một bước. Người đàn ông trước mặt đúng là cao lớn, cường tráng.

Ninh Tự tới đến mua đồ chơi cho chắt trai và chắt gái. Từ sau khi biết bản thân không thể có con, ông ấy cực kỳ yêu thích trẻ nhỏ. Nhà muội muội thì bỏ qua đi, người ta là Thái tử, cho nên chỉ còn lại nhà Nhị ca thôi. Đáng tiếc, đời cháu không được mấy đứa. Nhị ca thành thân khá muộn, tuổi tác các cháu đều không quá lớn. Trước mắt đứa cháu ốm yếu chỉ có một đứa con trai, may mà còn chưa tuyệt hậu, đứa trẻ vô cùng khỏe mạnh.

Chưởng quầy biết Ninh hầu gia, vội cung kính nói:

- Hầu gia, đây toàn là hàng mới về ạ.

Trúc Lan vẫn nhớ chút chút về người để lại ấn tượng sâu sắc cho cô, thông qua cách gọi “hầu gia” và thể trạng, cô lập tức biết vị này là ai: Ninh Tam gia.

Ninh Tự cũng đang đánh giá phu nhân bên cạnh. Ông ấy có chút ngượng ngùng, hồi nãy ông ấy rất giống lưu manh cướp đoạt thứ đồ người khác để ý.

- Chỉ còn lại một quả cầu mây thủ công hay sao?

Chưởng quầy tỏ vẻ khó xử:

- Chỉ còn lại một cái thôi ạ.

Xương Trung nép sát vào người mẹ: - Mẹ!

Trúc Lan xoa đầu con trai, hỏi:

- Khi nào mới có hàng về?

Chương quầy cười nói:

- Bảy ngày sau chắc là có rồi.

Lô hàng đồ chơi đợt này bán rất chạy, cho nên họ đã hối thúc từ sớm.

Trúc Lan bèn nói:

- Vậy bảy ngày sau ta sẽ đến mua.

Cô sẽ không đi tranh giành một quả cầu mây. Mặc dù Ninh hầu gia có cất giọng hỏi, thế nhưng ông ấy chẳng hề buông quả cầu mây trong tay mình xuống, có thể giúp cô hỏi thăm một câu đã là phải phép lắm rồi.

Ninh Tam cúi đầu, nhìn thấy ánh mắt khao khát của đứa bé trai, ông ấy nhét quả cầu trong tay vào tay cậu bé:

- Các ngươi cầm đi. - Sau đó nói với chưởng quầy: - Khi nào nhập hàng nhớ đưa đến Hầu phủ hai cái.

Trúc Lan hơi ngại:

- Cảm ơn Hầu gia.

Ninh Tam gia tiếp tục chọn mua món đồ chơi khác, trả tiền và rời đi trước. Trúc Lan cũng mua thêm vài món đồ, sau đó dẫn con trai đi mua vải vóc và trang sức. Trúc Lan mua trang sức cho con gái và cháu gái, chỉ chọn kiểu dáng mới mẻ độc đáo. Thấy mua cũng nhiều, cô lại lôi đứa con trai luyến tiếc không muốn dời gót trở về phủ đệ.

*****

Chu phủ Tân Châu

Ban ngày Chu Thư Nhân nhận được không ít ánh mắt an ủi, tất nhiên cũng có một số người chỉ tỏ vẻ quan tâm ngoài miệng, nhưng trong lòng thì đang cười trên nỗi đau khổ của người khác, biết bao nhiêu người còn cầu cho Chu phủ không có ai nối dõi đấy! Chu Thư Nhân rất bình thản, anh thích cảm giác vả mặt người khác, anh cứ chờ đợi mà không hề nóng vội.

Thấy sắp đến giờ nghỉ làm, Uông đại nhân mới nói:

- Đại nhân, đi uống một chén cùng nhau không nào?

Chu Thư Nhân thấy vẻ mặt Uông Cự như đang muốn nói “ta biết trong lòng đại nhân đang khổ sở lắm”, khoé môi giật giật:

- Con cháu trong phủ còn đang chờ bản quan về dạy dỗ, không đi đâu.

Uông Cự nghe xong lời này, suy diễn Chu Thư Nhân đang gửi gắm tất cả hy vọng vào đời cháu chắt.

- Đại nhân, khó chịu đừng cứ giữ mãi trong lòng. Hai chúng ta thân thiết thế nào rồi, hôm nay ta sẽ liều mình bầu bạn với đại nhân, không say không về!

Chư Thư Nhân: “...”

Anh thật sự không khó chịu, sau đó anh lại rùng mình và nổi da gà. Đôi khi, anh rất không chịu nổi Uông Cự!

Cuối cùng, Chu Thư Nhân vẫn chọn rời đi. Anh mới không thèm uống rượu, còn không say không về gì nữa, người khổ là anh thì có, bây giờ không có bà xã ở nhà chăm sóc anh đâu.

*****

Kinh Thành

Lúc ăn cơm chiều, Trúc Lan ăn uống rất được, nhưng mà Đổng thị thì không, lúc này mới ngày đầu tiên mà đã không có tâm trạng ăn uống. Trúc Lan thầm nghĩ, may mắn cô đã đi qua một lần, coi như có chút kinh nghiệm, bằng không có khi cô cũng chẳng ăn uống gì nổi.

- Con đừng lo nữa, ăn nhiều một chút. Coi chừng Xương Liêm không có việc gì, mà con lại tự giày vò bản thân bị bệnh đó.

Đổng thị sửng sốt, thị không thể bị bệnh được, bị bệnh thì làm sao mà chăm sóc tướng công. Trong miệng không có mùi vị, nhưng thị cũng cúi đầu gắp thức ăn:

- Dạ mẹ, con sẽ cố gắng ăn cơm.

Trúc Lan ăn no, cuối cùng còn uống một hớp canh. Nếu trên bàn cơm không có Xương Trung, căn phòng đúng là cực kỳ yên tĩnh. Tòa nhà Hoàng thượng ban thưởng diện tích không nhỏ, hiện tại chỉ mới có vài người chủ nhân, trong khi tôi tớ cũng chẳng có nhiều. Nhất là buổi tối, ai nên nghỉ ngơi đều đi nghỉ ngơi, trong phủ thật sự rất tịch mịch.

Ăn cơm chiều xong, Đổng thị lo cho con gái nên trở về liền. Đổng thị vừa đi, ờm, chính viện lại càng tĩnh mịch. Trúc Lan thật sự rất nhớ Chu phủ náo nhiệt ở thành Tân Châu, ít ra sẽ không vắng lặng.

Trước Tiếp