Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 638: Tự Tìm Đường Sống

Trước Tiếp

Minh Thuỵ nghe vậy, tâm trạng đang kém bỗng nhiên tốt hơn rất nhiều. Bà nội không gửi thư hồi âm, chắc chắn là có viết thư nói cho ông nội nghe rồi. Nó cũng buồn bực muốn chết, nó bị đánh một bạt tai, không ít lần muốn lên tiếng, vậy mà ông nội cứ coi như không nhìn thấy gì. Cũng may bà nội cao tay ấn nhất!

- Ông nội!

Chu Thư Nhân hỏi:

- Ngươi cảm thấy ngươi và Minh Đằng khác nhau chỗ nào?

Minh Thuỵ sửng sốt, nó thông minh hơn Minh Đằng ca ca, cái này có thể coi là điểm khác nhau đấy.

- Cháu trai học thuộc lòng nhanh hơn Minh Đằng ca ca ạ.

Chu Thư Nhân tiếp tục mồi chài:

- Còn gì nữa không?

Minh Thuỵ cúi đầu, suy nghĩ nát óc:

- Cháu trai còn có nhiều bạc hơn ca ca ạ!

Minh Đằng: “...”

Chu Thư Nhân không thích kiểu cách “nghe cha không sai” của Chu lão nhị. Hắn trông chừng Minh Thuỵ học, không nghe lời là vung tay lên đánh. Đừng nhìn Minh Thuỵ còn nhỏ mà lầm, bây giờ hoàn cảnh sống thay đổi nên đám trẻ hiểu rất nhiều chuyện.

- Hết chỗ khác nhau rồi à?

Minh Đằng thật sự suy nghĩ không ra, bèn lắc đầu.

Chu Thư Nhân lại hỏi Minh Đằng:

- Ông nội hỏi ngươi, ngươi cảm thấy ngươi và Minh Thuỵ có gì khác nhau?

Minh Đằng không thể đáp lại những ý Minh Thuỵ mới nói, nó chớp chớp mắt, nhìn cha rồi nhìn Nhị thúc, nó nhìn thoáng qua thì thấy Minh Huy đang vui vẻ trong lồng ngực ông nội, nó lập tức ngộ ra:

- Cháu trai có nhiều ca ca và đệ đệ hơn Minh Thuỵ ạ.

Chu Thư Nhân cười nói:

- Rất tốt. Nhưng mà, ngươi nói thiếu rồi. Ca ca của ngươi là cháu trai trưởng của Chu phủ, cha ngươi còn là con trai trưởng của Chu phủ.

Minh Thuỵ không ngốc, đồng học trong học viện kiểu gì cũng có, nào là con của chính thất và con của thiếp thất, Đại phòng và Nhị phòng, chỉ có các phòng Chu phủ là không tranh đấu cho nên nó chưa từng nghĩ theo chiều hướng này. Ông nội đang muốn nói cho nó biết, nó và Minh Đằng ca ca khác nhau. Cho dù Minh Đằng ca ca có nghịch cỡ nào, đều có Minh Vân ca ca lèo lái, và bên dưới còn có Minh Huy lót đế. Còn nó thì khác, Nhị phòng chỉ có mình nó, cha và Đại bá là bá tánh bình thường, bây giờ đang dựa dẫm vào ông nội. Chu gia còn chưa chia của, mọi người nể mặt ông nội. Một khi tách ra ở riêng, chênh lệch giữa nó và Minh Đằng ca ca sẽ càng lúc càng rõ rệt. Nó nắm chặt lòng bàn tay, hoá ra cha nghiêm khắc với nó là vì lý do này.

Chu Thư Nhân lại hỏi:

- Ngươi đã hiểu chưa?

Minh Thuỵ đã hiểu, đồng thời cũng thấy khó chịu trong lòng. Cha nó bỗng nhiên ép nó đọc sách, mà không thể giải thích nhiều hơn một chút hay sao? Được rồi, cho dù có giải thích nhiều thì nó cũng sẽ không nghe.

- Cháu trai đã hiểu.

Chu Thư Nhân chỉ “ừ” một tiếng, tiếp tục nhìn Chu lão nhị:

- Đốt cháy giai đoạn sẽ như thế nào, chắc chắn ngươi cũng đã hiểu. Còn lại có cần ta phải nói thẳng ra không?

Chu lão nhị thấy cha gọi Minh Thuỵ là biết xong rồi, rõ ràng hắn không thể giấu được cha chuyện hắn đánh Minh Thuỵ, hắn cho rằng cha không nói là cha ủng hộ, Đại ca cũng không ít lần đánh đòn Minh Đằng còn gì, bây giờ xem ra hoàn toàn không phải.

- Con trai đã hiểu.

Chu Thư Nhân cũng không muốn nói nhiều nữa, Chu lão nhị này đã bao nhiêu tuổi rồi, cái gì cũng biết, cái gì cũng hiểu. Háo thắng chẳng có gì tốt, các phòng có áp lực mới có thể tiến bộ được. Thế nhưng anh lại không thích mọi người hành động quá mức sỗ sàng, vừa phải là được.

Chu lão đại nhìn Nhị đệ. Hắn thật sự không nghiêm khắc với Minh Đằng bao giờ, đánh cũng là vì con trai xằng bậy. Suy cho cùng, hắn đã có một đứa con trai xuất sắc như Minh Vân làm vốn, mà Nhị đệ thì chỉ có mỗi một đứa con trai độc đinh, hắn hoàn toàn thông cảm được. Chu lão đại lại nhìn cha đang dạy Minh Huy viết chữ, cha đối đãi với bọn họ khá là hiền hoà. Hắn nhìn mái đầu của cha, đã lấm tấm bạc, trong lòng không khỏi chua xót.

*****

Kinh Thành

Trong phủ của Nhị hoàng tử, Nhị hoàng tử đã có danh sách tất cả những người đi thi đang ở khách đ**m, mọi thứ đều được điều tra rất rõ. Trong khách đ**m này có hai người xuất thân từ gia tộc không tệ, nhưng cũng chỉ là người ở tỉnh lẻ, thật sự không có gì đáng chú ý.

Trương Cảnh Dương hỏi:

- Ngươi đã điều tra cẩn thận rồi chứ?

- Dạ bẩm điện hạ, chắc chắn là đã điều tra cẩn thận.

Nhị hoàng tử cảm thấy không hề đơn giản, thế nhưng người của Lão Ngủ đã rút cả rồi, chẳng lẽ cố ý quấy rối bọn họ? Không thể nào!

*****

Phủ Ngũ hoàng tử, Trương Cảnh Hoàn cảm thấy trong lòng bất ổn. Loại dằn vặt nội tâm này là tra tấn người khác nhất đấy! Chắc chắn các ca ca đã đi điều tra, nhưng không biết điều tra ra được gì rồi. Y biết y tự bê đá đập chân mình, từ khi y biết bản thân là hoàng tử giả, y khiến bản thân mắc kẹt một chỗ, không thể tiến lên mà cũng không thể lùi lại, tay chân co cụm.

Trương Cảnh Hoành đứng bật dậy, nói:

- Bổn hoàng tử phải tiến cung!

Y không thể nào ngồi yên chờ chết, ít nhất phụ hoàng đã phát hiện y là giả từ đầu, còn giữ y lại là vì y còn có ích. Nếu y đã không đoán ra, thế thì không đoán nữa vậy, y phải tự tìm đường sống cho bản thân.

*****

Bên trong chính điện, Thái tử vẫn chưa rời khỏi. Thái tử đứng nhìn Trương Cảnh Hoành quỳ trên mặt đất, hiểu ra Trương Cảnh Hoành đã nghĩ thông suốt rồi.

Hoàng thượng:

- Đã trễ thế này còn tiến cung làm gì?

Trương Cảnh Hoành cúi đầu, đáp:

- Muôn tâu Hoàng thượng, chỉ cần Hoàng thượng dặn dò, thần nguyện vượt núi đao xuống biển lửa.

Trong điện cực kỳ yên tĩnh, Hoàng thượng nhướng mày hỏi:

- Biết tìm đường sống rồi à?

Trương Cảnh Hoành:

- Vâng, trước kia thần chiếm vị trí này là vì không biết được thân thế của mình. Bây giờ thần thấy sợ hãi trong lòng, không mong sẽ được tha thứ, chỉ mong có thể chuộc tội.

Thái tử cụp mi mắt xuống, Trương Cảnh Hoành không nhận mình sai, thay vào đó là nhắc tới bản thân không biết thân thế thật sự cho nên mới chiếm giữ vị trí này. Y đang muốn nói: hoàng tử có dã tâm là chuyện bình thường, khiến người ta không thể nào phản bác. Quả nhiên, thay đổi thân phận một cái là cái gì cũng rõ ràng.

Hoàng thượng nhìn Trương Cảnh thật lâu, quân cờ trước mặt không chỉ chiếm vị trí mà còn có chút giá trị lợi dụng, bây giờ bỗng nhiên trở nên thú vị hơn chút.

- Ngươi trở về đi!

Trương Cảnh Hoành rời khỏi chính điện, thẳng thắn khiến hắn nhẹ nhõm hơn nhiều. Hoàng thượng không phản hồi, nghĩa là ngài đang suy nghĩ, y vẫn có thể dám chắc điều này.

*****

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó mà đã bước vào tuần cuối tháng giêng, chỉ còn hai ngày nữa là đến ngày thi. Bên chỗ Trúc Lan cũng vừa sắp xếp lại tất cả tin tức mà Đặng tú tài điều tra được, phân loại đâu đó và gửi về cho Chu Thư Nhân.

Trúc Lan ngồi ở trong phòng sưởi ấm bằng lò than, cô bảo nha hoàn vén rèm cửa lên:

- Quả nhiên là tuyết rơi rồi, học trò đi thi năm nay lại phải chịu khổ.

Tống bà tử: - Lão nô đã chuẩn bị nhiều túi nước hơn, đun nước ấm ấm đổ vào cũng có thể sưởi ấm chút đỉnh.

Trúc Lan không khỏi lo lắng trong lòng, chỉ mong hai ngày sau thời tiết ấm áp hơn.

*****

Nha phủ Tân Châu

Chu Thư Nhân đừng ở bên ngoài, anh ngẩng đầu lên nhìn trời:

- Hôm nay tuyết đã rơi được một lúc rồi.

Vương đại nhân nói: - Ừ.

Chu Thư Nhân nghe được lời đáp, nhìn thấy Vương đại nhân đang cầm sổ sách trong tay, bèn hỏi:

- Đã thẩm tra và đối chiếu xong rồi à?

Vương đại nhân: - Ừm, đã thẩm tra và đối chiếu rõ ràng cả.

Chu Thư Nhân nhận lấy, xoay người vào nhà. Vương đại nhân không đi theo vào, bởi lẽ Vương đại nhân biết Chu đại nhân đang thấy phiền lòng. Sắp tới ngày thi, Chu tứ công tử bị bệnh mới hết, lại gặp phải ngày tuyết rơi, không biết Chu tứ công tử có thể gắng gượng nổi không.

Thật ra Chu Thư Nhân cũng không quan tâm Xương Liêm lắm đâu, anh chỉ đang lâm vào hoài niệm thôi. Nhớ lại năm đó, lúc anh đi thì thời tiết cũng khắc nghiệt thế này!

Chu Thư Nhân lật sổ ra xem, đây là số liệu đã được tính toán chính xác. Quy hoạch châu thành cần rất nhiều bạc, mà không phải nhiều vừa vừa!

*****

Buổi chiều tuyết đã ngừng rơi, nhưng thời tiết cũng lạnh hơn, may mà hôm sau nhiệt độ không khí ấm lên một chút. Phải vào trường thi trước ngày diễn ra kỳ thi một hôm, Trúc Lan muốn đích thân đưa người đi. Trước khi khởi hành, Trúc Lan còn kiểm tra đồ dùng mang theo hết lần này đến lần khác, chắc chắn không có vấn đề gì mới thấy yên tâm.

Xương Trung cũng muốn đi theo, nó bĩu môi tỏ vẻ không cao hứng:

- Mẹ, mẹ nói dẫn con đi chơi, vậy mà chưa thấy dẫn đi đâu.

Trúc Lan véo má con trai, nói:

- Sao con nhớ rõ quá vậy.

Xương Trung vẫn luôn ghi nhớ chuyện này, nói:

- Mẹ, con cũng muốn đi!

Trúc Lan mềm lòng:

- Được, được.

Lúc tới trường thi, Trúc Lan khẽ cười một cái. Cảm giác quen thuộc làm sao! Có điều lần này cô đưa con trai và con rể tương lai đi thi. Trúc Lan dặn dò cả hai:

- Nhớ tự chăm sóc bản thân thật tốt!

Xương Liêm vừa định trả lời, bỗng nhiên có người đằng sau gọi hắn. Xương Liêm bèn quay đầu lại, chào:

- Thẩm cử nhân.

 

Trước Tiếp