Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 640: Đứa Trẻ Bảy Tuổi

Trước Tiếp

Sáng sớm hôm sau, nhiệt độ không khí tăng lên, tâm trạng Trúc Lan khá tốt. Nhiệt độ tăng lên một chút thì con trai và Dung Xuyên cũng đỡ chịu cực. Trên mặt Đổng thị rạng rỡ hơn hẳn, tiếc là đến chiều Đổng thị nhận được thư từ Chu phủ gửi tới. Không những nụ cười tắt ngấm, mà sắc mặt còn rất u ám. Trúc Lan đoán được nguyên nhân, con gái gửi thư cho Đổng thị, cũng viết riêng cho cô một phong thư khác.

Trúc Lan thật sự không ngờ, Đổng gia sẽ gửi con cháu tới đây. Tuổi của đứa bé không lớn, khoảng bảy tám tuổi. Đứa trẻ được đưa đến là con trai út của Đại ca Đổng thị, không có người lớn nào đi theo tới, chỉ có bà tử và tôi tớ tháp tùng, quả thật khá tham vọng. Chẳng trách sắc mặt Đổng thị trầm xuống, không đơn giản vì tức giận khi bị Đổng gia ném con cho thị, mà còn tức giận do để đứa trẻ tới đây một mình, vừa không an toàn vừa bị mất mặt.

Đổng thị ở trong phòng ngủ của mình, thị đang tức muốn chết luôn. Thị sớm đoán được sẽ có màn kịch này, nhưng thị không nghĩ có thể mất mặt đến độ này. Để một đứa bé tự mình đến đây, người lớn ngỏm hết rồi sao? Đổng thị tức giận một hồi rồi mới ngồi xuống, tức giận khiến thị thấy đầu óc mình choáng váng. Quả thật là hại thị mà, lần này mất mặt quá sức, không biết nhà của tướng công sẽ đánh giá nhà mẹ đẻ của thị như thế nào đây.

*****

Chu phủ Tân Châu

Tuyết Hàm đang nói:

- Chắc là lúc này mẹ và Tứ tẩu đều đã nhận được thư rồi.

Lý thị đã bớt bất ngờ, đáp:

- Thật sự không ngờ, Đổng gia có thể làm chuyện thấp kém hơn cả cha mẹ ta.

Tuyết Hàm day trán, thì bởi:

- Đành phải chờ Tứ tẩu về sắp xếp thôi.

Suy cho cùng, cũng không thể nào gửi thẳng về nhà. Bọn họ có quan hệ thông gia, lại còn phải giữ gìn mặt mũi cho Tứ tẩu nữa.

Lý thị thầm nghĩ, con gái Đổng gia đều rất được, nhưng con trai thì quá toan tính rồi. Yên ổn mà sống không tốt hay sao, một hai cứ phải bon chen. Lúc cha mẹ gửi thư cho Lý thị cũng có nhắc khéo, con cháu Đổng gia đã vào trường tộc Chu thị học tập. E hèm, gia cũng vậy, thế nhưng con cháu Lý gia đi học cho biết chữ con cháu Lý gia chỉ đi học cho biết viết và đọc mà thôi, chứ thành tích thì toàn xếp sau.

*****

Thôn Chu gia

Tuyết Mai đang dạy con gái làm quần áo thì nghe có tiếng của Đổng Y Y, Tuyết Mai để ý thấy aci1 rổ trong tay Đổng Y Y, bèn hỏi:

- Ngươi mới khỏi bệnh chưa được bao lâu, không chịu ở nhà dưỡng bệnh đàng hoàng, sao hôm nay lại đến đây vậy?

Đổng Y Y có chút chột dạ, cho dù chuyện Đổng gia làm chẳng liên quan gì tới thị cả, nhưng ai bảo thị mang họ Đổng chứ.

- Hôm nay ta hấp bánh bao, cho nên mang tới một ít.

Tuyết Mai tươi cười nhận lấy, thị rất thích ăn bánh bao Đổng Y Y làm. Không ai ngờ tới, sau khi Đổng Y Y gặp nạn, có thể luyện được một tay nấu nướng cừ khôi.

- Cảm ơn, mau ngồi xuống đi.

Đổng Y Y nhìn Khương Mâu, không khỏi liên tưởng đến con gái. Con gái cũng đã thay đổi rất nhiều, lặng lẽ giúp thị, nhưng mà vẫn không thể hoà nhập được với các cô nương trong thôn. Thị hy vọng con gái và Khương Mâu có thể trở thành bạn bè, đáng tiếc chỉ là mối quan hệ ngoài mặt. Có điều, đừng nói con gái, thị cũng vậy mà. Thị cũng mong muốn hoà đồng ở thôn Chu gia, thế nhưng vẫn có khoảng cách, thị chỉ có thể giao thiệp với mỗi mình Chu Tuyết Mai.

Tuyết Mai thấy Đổng Y Y không nói lời nào, thử hỏi:

- Có việc gì à?

Đổng Y Y xua tay, đáp:

- Không có việc gì! Ta ở trong nhà thấy hơi nhàm chán mà thôi, ngươi đang chuẩn bị quần áo mùa xuân à?

Tuyết Mai mỉm cười gật đầu, nói:

- Cái này làm cho Khương Đốc, đứa nhỏ này đang trong độ tuổi chóng lớn, quần áo bị chật rất nhanh.

Đổng Y Y nghe xong lời này lập tức nghĩ đến con trai. Thật ra, sau khi Đổng Y Y bán hết của cải hồi môn để lấy bạc thật, cho dù có mua nhà cửa và ruộng đất, thì trong tay thị vẫn còn chút bạc. Thế nhưng thị không dám đụng vào, con trai còn phải đọc sách, con gái cũng không nhỏ nữa, sau này cần chuẩn bị của hồi môn, mọi chuyện đều dùng đến bạc. Bây giờ quần áo của con trai hình như nhỏ đi rồi, thị nên mua vải thôi. Thị thầm hâm mộ Chu Tuyết Mai, Chu gia đối xử với con gái thật tốt.

*****

Tân Châu

Buổi tối Tuyết Ham tiễn đại phu về, thấy rất mệt trong lòng. Nàng nói với Thủy bà tử:

- Tối nay làm phiền bà tử để ý đứa bé này nhiều một chút.

Thuỷ bà tử hiểu rõ trong lòng, tiểu thư không tin tưởng bà tử Đổng gia theo tới.

- Vâng.

Tuyết Hàm vừa trở về viện vừa nghĩ, bà tử Đổng gia không tốt chút nào, nhưng nàng vẫn còn nhớ rõ lời đại phu nói: đứa trẻ đi đường mệt mỏi, lại còn nơm nớp lo sợ, cho nên mới bị nóng đầu. Đủ thấy đứa trẻ chưa được chăm sóc đàng hoàng, mà còn làm cho mọi chuyện càng rối loạn hơn. Tôi tớ và bà tử Chu phủ đều đã qua huấn luyện rồi, chỉ có nhà mình mới yên tâm nhất. Tuyết Hàm không có ý định đi quấy rầy cha, không cần thiết lắm. Chút chuyện vặt này mà nàng còn không xử lý xong thì nàng chắp tay nhường lại quyền quản Chu phủ là vừa.

Lúc trở về viện, Tuyết Hàm hỏi chuyện Lưu Li:

- Tình hình bên chỗ Ngũ tẩu thế nào?

Lưu Li trả lời:

- Huyện chúa và thai nhi đều rất khoẻ mạnh, tối nay Huyện chúa còn ăn nhiều hơn một bát canh trứng.

Tuyết Hàm lấy giấy bút qua, ghi chép cẩn thận tin tức. Mẹ từng nói rằng: cố gắng ghi nhớ không bằng ghi chép. Vì vậy, nàng đã tập thành thói quen ghi chép. Nàng xem lại tình hình bên chỗ Ngũ tẩu mấy ngày trước đó, cuối cùng cũng có một chuyện khiến nàng thấy hơi vui vẻ, đó là Ngũ tẩu và bọn trẻ đều ổn.

Lưu Cẩn bưng đĩa trái cây vào, nói:

- Tiểu thư, ăn ít trái cây đi ạ!

Tuyết Hàm phát cho Lưu Li và Lưu Cẩn một ít, sau đó vừa ăn vừa suy nghĩ. Mẹ không thể nào về ngay một số một chiều, Tứ ca và Dung Xuyên thi cử trót lọt thì vẫn còn kỳ thi Đình đang chờ phía sau. Tính toán ngày tháng xong, Tuyết Hàm có chút héo hon, nàng rất nhớ mẹ.

*****

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, tràng thi đầu tiên kết thúc, Trúc Lan không đi đón người, mà để cho Đổng thị đi. Lúc Trúc Lan thấy người, sức khỏe của cả hai đứa Xương Liêm và Dung Xuyên đều không đến nỗi nào, có điều vẻ mặt có hơi mệt mỏi, bởi vì áp lực tinh thần khá lớn.

- Tràng thi đầu tiên xong rồi, các con đi rửa mặt trước đi, lát nữa lại đây ăn cơm.

Xương Liêm và Dung Xuyên nuốt nước bọt, bọn họ đói bụng, cả hai nhanh chóng về viện rửa mặt.

Xương Trung chớp mắt, nói:

- Mẹ, Tứ ca đi thi đúng không? Sao trông tiều tụy dữ vậy?

- Bây giờ con không hiểu đâu, chờ con lớn lên sẽ biết.

Bỗng nhiên Xương Trung không muốn trưởng thành. Nó cảm thấy như giờ rất tốt: cha mẹ cưng chiều, có đồ ăn ngon, có đồ chơi tốt.

Lúc ăn cơm tối, Trúc Lan còn chưa hỏi thăm thi cử thế nào, mà Xương Liêm đã chủ động nói:

- Mẹ, con trai cảm thấy con thi rất tốt, tràng thi đầu tiên không khó lắm đâu.

Trúc Lan cười nói:

- Con có tự tin là tốt.

Dung Xuyên có chút lo lắng, tràng đầy đơn giản, đằng sau ra sao không thể biết được. Lần này trình độ khá cao, muốn phân rõ thứ hàng thì đề thi buộc phải khó hơn một chút.

Xương Liêm cũng biết điều này, chẳng qua là hắn cảm thấy có mẹ đích thân tới đây trông chừng, hắn cần làm cho mẹ thấy yên tâm. Hắn nghĩ thầm trong bụng, có mẹ bên cạnh thật tốt. Cứ về đến nhà, hắn lại cảm thấy hết sức an tâm.

*****

Hoàng cung

Thái tử và Hoàng thượng cùng nhau đi đến tẩm cung Hoàng hậu, Thái tử hơi nhớ con gái. Tính ra, y vừa có thêm một đứa con trai, thế nhưng địa vị con trai trong lòng Thái tử không thể sánh bằng con gái. Không phải là do mẫu hậu tự mình nuôi dạy, mà là bởi vì hiện tại y chỉ có một đứa con gái này thôi!

Thái tử thấy sắc mặt mẫu hậu không tệ, hỏi:

- Mẫu hậu có chuyện gì vui sao?

Tâm trạng Hoàng hậu rất tốt, nói:

- Mới bắt được một con chuột núp lùm bấy lâu, cũng mập lắm.

Thái tử hiểu ra, nghĩa là bắt được nội gián rồi:

- Mẫu hậu cũng chú ý sức khoẻ của mình đó.

Hoàng hậu bày tỏ đã hiểu, sau đó hỏi Hoàng thượng:

- Có hỏi ra được gì không?

Trong mắt Hoàng thượng ánh lên một tia tàn nhẫn, quả thật đã ẩn nấp được một thời gian khá dài:

- Còn cứng miệng lắm.

Hoàng hậu buông chung trà xuống, nói:

- Có vẻ như không hỏi ra được gì rồi. Nếu đã như vậy, càng không thể để cho ả được bình yên.

Hoàng thượng khẽ "ừ" một tiếng.

Đây là lần đầu tiên Thái tử nhìn thấy sát khí trong mắt mẫu hậu. Hoàn toàn khác với ánh mắt xử phạt cung nô làm sai trước kia. Lúc này, y tin những gì phụ hoàng từng nói, mẫu hậu giận lên đúng là đáng sợ.

Trước Tiếp