Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Xương Trí càng nghĩ càng thấy nhớ thê tử, dù thế nào thì ở nhà vẫn tốt hơn, hắn không cần phải nhọc lòng bất cứ chuyện gì, cuộc sống thoải mái an nhàn. Hắn lại ngẩng đầu nhìn Đinh Quyết rồi bĩu môi, nếu hắn bị bệnh lúc ở nhà thì thê tử sẽ tự tay đút cháo cho hắn ăn, còn thêm đường vào cháo, chứ không để hắn ăn cháo trắng như bây giờ!
Đinh Quyết cảm thấy mình bị ghét bỏ, nhưng thấy đại nhân đang cúi đầu ăn cháo thì lại nghĩ chắc mình cảm nhận sai rồi. Y thầm nghĩ y không biết búp bê bằng vàng trị giá bao nhiêu nhưng y biết trên người đại nhân toàn là đồ tốt!
Xương Trí ăn cháo xong, thở dài một hơi:
- Không có mùi vị gì.
Đinh Quyết càng tiếp xúc với đại nhân thì càng rõ đại nhân lớn lên trong sự cưng chiều, thế nên có khi rất tùy hứng. Y hỏi:
- Đại nhân, ngài không tính đuổi đám nha hoàn đó đi hay sao?
- Đuổi rồi vẫn đưa người khác tới thôi, chỉ cần đừng tìm bản quan thì giữ lại vẫn còn tác dụng.
Đinh Quyết dọn chén rồi đưa nó cho gã sai vặt ngoài cửa. Lần này gã sai vặt hay đi theo đại nhân không tới thành Xuyên Châu với ngài ấy. Bây giờ y ăn mặc như gã sai vặt của đại nhân, còn thủ vệ thì là hộ vệ được đề bạt lên.
Xương Trí nhắm mắt suy tư, trong đầu vẽ ra bản đồ của Xuyên Châu, lòng hắn hưng phấn không thôi, hắn háo hức quá đi mất!
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Thôn Chu gia
Kỳ thi Hương đã tới gần, Xương Trung quyết định không làm bài nữa mà tổng hợp lại những bài mình đã làm định bụng sẽ xem lại một lần nữa.
Trình Tường ngồi ở một bàn học khác, trong mắt tràn đầy bội phục khi thấy chồng đề thi dày cộp kia:
- Đúng là nhiều ghê.
Xương Trung chẳng buồn ngẩng đầu, đáp:
- Nhiều gì đâu, còn chưa làm hết đấy.
Trình Tường: "..."
Y xem như được mở rộng tầm mắt rồi, nhưng đồng thời cũng thấy hâm mộ vì có ngàn vàng cũng chưa chắc mua được những đề thi này.
Xương Trung soạn lại xong, vừa xoa cổ vừa nói:
- Ta muốn xem thêm một lát nữa, huynh không tham gia thi Hương năm nay nên không cần ngồi học với ta đâu.
Trình Tường lật xem cuốn sách trong tay, nói:
- Có gì đâu, huynh học của huynh, ta học của ta. Mà nói chứ tộc Chu thị nhà huynh sưu tầm được nhiều sách quá, còn có rất nhiều bản sách hiếm có ghi chú, vậy mà cha ta cứ tự hào về thư phòng của mình. Đáng lẽ phải cho ông ấy tới đây xem.
Xương Trung: - Bộ huynh tưởng ai cũng được xem những bản sách hiếm này à?
Đúng là trong tộc cho phép mọi người sử dụng thư phòng, nhưng vẫn có sách mà tộc nhân không thể xem.
Trình Tường: - Vậy mới nói ai mặt dày người đó chiếm được lợi.
Xương Trung cảm thấy vị công tử nhà Tri phủ này khá thú vị. Hắn nói:
- Huynh đừng tốn thời gian với ta, huynh nên biết cho dù có kết thân với ta cũng vô dụng thôi.
Cha hắn sẽ không bao giờ chấp nhận cho Trình tri phủ nương nhờ, mà Chu hầu phủ cũng không cần ai làm như thế vì hại nhiều hơn lợi.
Trình Tường cũng biết rõ điều này, y đáp:
- Cha ta đã từ bỏ rồi.
Cha y thấy không có cơ hội nên để mặc cho y kết thân với Chu công tử, dù sao thì cũng có chút tình cảm xã giao.
Xương Trung ngồi xuống xem lại bài. Đống đề thi mà cha phái người đưa tới được hắn để tùy ý trong thư phòng, vậy mà Trình Tường chưa từng lật xem, điều này khiến hắn cảm thấy rất hài lòng.
Trình Tường tiếp tục lật xem sách nhưng tâm trí thì không đặt ở đây. Y cũng được xem như người khéo léo nên ở thành Bình Châu như cá gặp nước, tới khi tiếp xúc với Chu công tử mới hơi thất bại, nhưng trong mối quan hệ xã giao này lại có chút chân thành. Trong lòng y không khỏi cảm khái Chu công tử là người có tính nguyên tắc rất cao!
-
Lại mấy ngày trôi qua, học viện nữ tử ở Kinh Thành nhận được khoản quyên góp của Trác Á. Để hành động này được chính thức hơn, Trúc Lan cố ý làm một tờ giấy chứng nhận quyên tặng, trên đó có ngày tháng, có số tiền quyên tặng, cuối cùng còn đóng thêm con dấu của học viện.
Buổi lễ quyên tặng rất chính thức, Tần Vương còn đích thân tham gia, Vinh Ân Khanh làm phụ tá nên tất nhiên sẽ không vắng mặt, Tam hoàng tử nhận được tin cũng tới đây.
Trác Á nhận tờ giấy chứng nhận với vẻ kích động, đây là thứ đảm bảo cho cuộc sống sau này của nàng ta. Cho dù Quốc công phủ có bị xét nhà thì nàng ta vẫn có thể bảo vệ được bản thân.
Hai mắt Trác Á rưng rưng nhưng vẫn cố nén không khóc. Nàng ta nói:
- Xin cảm ơn, sau này tiểu nữ sẽ tiếp tục quyên góp để giúp những nữ tử khác có cơ hội được học tập.
Nàng ta đã quyết định rồi, sau này hàng năm nàng ta sẽ quyên một nửa lợi nhuận kiếm được từ của hồi môn.
Trúc Lan đáp: - Ta xin được thay mặt học viện cảm ơn ngươi, khoản tiền này sẽ được ghi vào sổ sách riêng, ngươi có thể xem xét bất cứ lúc nào.
Trác Á lắc đầu:
- Phu nhân là người có phẩm cách cao thượng, tiểu nữ tin tưởng phu nhân. Sau này xin làm phiền phu nhân ạ.
Trúc Lan cảm khái trong lòng, ai rồi cũng phải trưởng thành, chỉ là có người thuận theo tự nhiên và có người phải trả giá rất đắt.
Tam hoàng tử dưới bục nhìn Trác tiểu thư, ánh mắt nghiền ngẫm. Hắn nghĩ chắc chắn phủ Vĩnh An quốc công vẫn chưa biết chuyện này.
Nữ quan dẫn Trác Á đi thăm học viện, Trúc Lan giữ Dung Xuyên lại nói chuyện:
- Chuyện này phải đăng báo thật hả?
Dung Xuyên gật đầu: - Đây là ý của hoàng huynh ạ.
Trúc Lan thầm nghĩ Hoàng Thượng đúng là không từ bỏ bất cứ khoản tiền nào có thể kiếm không công. Cô hỏi:
- Vậy ai viết bản thảo?
Vinh Ân Khanh trả lời: - Là ta chấp bút.
Trúc Lan thở phào một hơi, không để cô viết là được rồi: - Thế giao cho ngươi nhé.
Trong mắt Dung Xuyên hiện lên ý cười vì nghe thấy sự thả lỏng trong giọng điệu của mẹ. Hắn nói:
- Mẹ ơi, về chuyện tuyển quản sự phụ trách quản lý tiền bạc và người làm ở phòng thu chi, con tính tuyển một nửa là nam một nửa là nữ.
- Thế con tính tuyển bao nhiêu người?
Dung Xuyên đã có tính toán từ trước:
- Bốn quản sự, hai trưởng hai phó, phòng thu chi thì mười người.
Trúc Lan lắng nghe, vậy là bên nữ cần bảy người. Cô đáp: - Để mẹ chọn người.
- Dạ, vậy làm phiền mẹ rồi.
Trúc Lan lại không thấy phiền hà chút nào, ngược lại còn đầy hào hứng:
- Dạo này mẹ ăn ngon ngủ ngon lắm, con và Tuyết Hàm không cần lo lắng đâu.
Tam hoàng tử vẫn lẳng lặng nghe mà không nói chen vào, thay vào đó hắn nhìn Chu hầu phu nhân. Không phải ngày nào hắn cũng rảnh để đến học viện, chỉ là hắn chỉ là muốn quan sát Chu hầu phu nhân ở khoảng cách gần. Hóa ra nữ tử cũng có năng lực làm việc không kém gì nam tử. Điều này khiến Tam hoàng tử vốn cảm thấy hoang mang khi nghĩ đến thê tử tương lai, giờ đã có hình mẫu và chờ mong.
Hoàng cung
Trước mắt Chu Thư Nhân là cảnh Hoàng Thượng bế hoàng trưởng tôn, cho dù hoàng trưởng tôn có giật râu ngài thì Hoàng Thượng vẫn tươi cười hớn hở cứ như chỉ cần có cháu trai là cuộc đời đã trọn vẹn rồi.
Hoàng Thượng hỏi: - Khanh có muốn bé thằng bé một cái không?
Chu Thư Nhân không muốn, lỡ như vừa bế mà nó khóc thì sao bây giờ?
Nhưng sau đó Hoàng Thượng lại cười nói:
- Khanh muốn bế cũng không cho khanh bế đâu.
Chu Thư Nhân: "!"
Thái Tử ngẩng đầu, sau đó lại tiếp tục phê tấu sớ, trong lòng thầm nghĩ nếu không phải con cậu ta không thể xa Thái Tử Phi được thì có khi phụ hoàng đã giữ thằng bé ở lại trong cung rồi!
Chu Thư Nhân mở miệng hỏi:
- Gần đây tâm trạng của Hoàng Thượng tốt lắm à?
Hoàng Thượng sờ chóp mũi cháu trai, thấy cháu trai nhăn mặt thì càng vui vẻ hơn. Ngài trả lời:
- Ừ, tại sắp tới thi Hương đấy.
Sau đó ngài lại nói thêm một câu: - Trẫm nghe nói An gia ở Công Bộ giàu lắm.
Chu Thư Nhân hiểu ngay: - Xương Trí báo tin về rồi ạ?
- Ừ, hắn tổng kết được cho trẫm một khoản tiền.
Chu Thư Nhân: "..."
Tức là Xương Trí tính trước việc xét nhà sẽ tịch thu được bao nhiêu tiền rồi hả?
Hoàng Thượng cười hớn hở, nói tiếp:
- Nhưng đây chỉ là một phần lý do khiến trẫm vui thôi, trẫm vui vì mới phát hiện được quặng sắt mới.
Lúc này Chu Thư Nhân cũng kích động: - Thật ạ?
- Tất nhiên là thật rồi.
Chu Thư Nhân đi qua đi lại, ôi quặng sắt mới đấy. Rồi trong lòng anh lại nghĩ Hoàng Thượng giấu chuyện này kỹ thật, nhưng cũng đúng thôi, chuyện lớn thế này tất nhiên là phải giấu rồi.
Thái Tử lại rất bình tĩnh, bởi vì cậu ta đã vui mừng trước rồi.
Hoàng Thượng lại nói:
- Nhưng trẫm không tính khai thác nó mà tính tiếp tục trao đổi tài nguyên với những quốc gia khác. Khanh cũng nói là có tài nguyên có thể tái sinh, nhưng cũng có tài nguyên cạn kiệt rồi thì không còn nữa.
Chu Thư Nhân cười tươi tới nỗi không thấy mắt đâu:
- Hoàng Thượng anh minh.
Hoàng Thượng bế cháu trai lên cao, suýt thì dán mặt cháu trai lên mặt Chu Thư Nhân:
- Đại tôn tử à, đây là sư phụ của cháu đấy, cháu đừng phụ sự kỳ vọng của ông nhé.
Chu Thư Nhân trợn to mắt nhìn, sau đó thằng bé òa khóc, còn quay đầu đi tỏ vẻ ghét bỏ.
Chu Thư Nhân: "..."
Gì vậy, anh đâu có xấu đến mức đó, anh cũng từng là đẹp trai hồi ở hiện đại mà!