Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hôm sau hiếm khi Trúc Lan được ở nhà, buổi sáng còn ngủ nướng thêm một lúc nên ăn sớm trễ hơn thường ngày nửa canh giờ. Bữa sáng khá đơn giản: một chén cháo gạo trắng, một đĩa rau muối và một chén trứng chưng - tất cả đều là thức ăn dễ tiêu hóa.
Ăn sáng xong, Trúc Lan đứng dậy nói:
- Ra vườn đi dạo đi.
Thanh Tuyết bảo nha hoàn đi theo, cả đám người cùng đi ra vườn. Trúc Lan đi về phía vườn nho, từng chùm nho rũ xuống trông rất vui mắt. Cô ngồi xuống ghế bập bênh, nói:
- Ừ, chỉ có nơi này là thoải mái nhất.
Thanh Tuyết lấy áo choàng qua phủ lên đùi phu nhân, nói:
- Hôm nay gió hơi to ạ.
Trúc Lan nhìn xuống áo choàng: - Có tuổi rồi.
Thanh Tuyết cười nói:
- Phu nhân già đâu, người còn mạnh sân sẩn mà.
Trúc Lan khẽ cười. Dạo gần đây cô đi lại nhiều, ngày ngày bận rộn trái lại ngủ ngon giấc hơn:
- Sao hôm nay trong phủ im ắng quá vậy?
Bây giờ lẽ ra các cháu gái phải đi dạo trong vườn để rèn luyện sức khỏe mới đúng.
Thanh Tuyết đáp: - Phu nhân quên rồi à? Hôm nay các tiểu thư đến thôn trang của Trần thái phi chơi ạ.
Trúc Lan vỗ trán, nói:
- Coi ta này, bận quá nên quên khuấy đi mất.
Thanh Tuyết: - Tĩnh Huyên công chúa và Trân Nguyệt công chúa cũng đi cùng ạ.
- Lại là ý của Lâm Hi.
Trúc Lan ngồi nhắm mắt một hồi, cảm thấy thiu thiu buồn ngủ. Thanh Tuyết thấy vậy đang định cất lời bảo lão phu nhân về phòng tránh cho bị cảm thì Thê tử phu nhân đi đến, còn cầm tấm thiệp trong tay. Cô nghe thấy tiếng bước chân bèn choàng mở mắt, hỏi:
- Có chuyện gì gấp lắm sao?
Lý thị đưa tấm thiệp trong tay cho mẹ chồng, nói:
- Mẹ, mẹ xem cái đi.
Trúc Lan mở thiệp ra, một tờ danh sách quà tặng rơi xuống. Cô thoáng sửng sốt, nhặt lên xem thì “ối giời ơi". Danh sách quà tặng có đủ những món đồ cổ trang trí quý giá, cả hộp ngọc trai,... xem lại mới biết là thiệp của An đại nhân.
Lý thị: - Gửi thiệp thôi là được rồi, còn đính kèm danh sách quà tặng cơ đấy. An gia có ý gì đây?
Trúc Lan để thiệp và danh sách quà tặng xuống, nói:
- An gia gửi danh sách quà tặng đến để thử chúng ta thôi.
- Thử?
Trúc Lan hết buồn ngủ rồi, ra hiệu cho Lý thị ngồi xuống trước:
- Xương Trí đang ở Xuyên Châu, mà gốc gác của An gia cũng ở Xuyên Châu. Càng đến gần kỳ thi Hương thì An gia càng bồn chồn, cho nên mới muốn thử xem thái độ của nhà chúng ta.
Xương Trí y hệt thanh kiếm lơ lửng trên đầu An gia, An gia càng sợ lại càng muốn xác định xem Xương Trí đến Xuyên Châu có còn mục đích nào khác hay không.
Lý thị bèn hỏi:
- Mẹ, Ngũ đệ sẽ không sao chứ?
- Không đâu, An gia nào có gan đó. An đại nhân còn đang làm việc ở Công Bộ đấy.
Lý thị mới an tâm, nói:
- Vậy con nên đáp lời thế nào đây?
Trúc Lan: - Con nghĩ thử xem?
Lý thị: - Con sẽ trả lại, Chu hầu phủ chúng ta không nhận hối lộ.
- Ừ, không cần để ý việc An gia thử mình. Sau kỳ thi Hương này châu chấu chẳng nhảy được mấy ngày nữa đâu.
Lý thị đưa thiệp và danh sách quà tặng cho bà tử theo hầu, rồi mới nói tiếp:
- Mẹ, An gia này giàu thật đấy.
- Ừ, An đại nhân huênh hoang vào Kinh nên bây giờ ai mà không biết An gia giàu sụ.
Lý thị nhíu mày: - Thế thì huênh hoang quá.
Trúc Lan khẽ cười:
- Kiểu người khác nhau có những cách sinh tồn khác nhau mà.
Nếu An gia không làm gì sai và của cải trong nhà có được theo cách chính thống thì An gia đã tìm được chỗ dựa cho mình từ lâu rồi. Hiển nhiên trong Kinh Thành có rất nhiều người thông minh, có ngấp nghé bạc của An gia cũng sẽ đến Xuyên Châu điều tra một chuyến trước. E rằng đã có người điều tra ra gốc gác của An gia, nên An gia có làm gì cũng không tài nào tìm được chỗ chống lưng. Nói trắng ra là, trong mắt một số người, của cải của An gia chắc chắn sẽ vào kho bạc nhà nước, chán sống hay gì mà định giành bạc với vua. Tiếc thay An gia không tự ý thức được, mà họ cũng xem thường những thế gia ở Kinh Thành quá.
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Thôn trang của Trần thái phi
Công chúa xuất cung kín đáo tới đâu cũng vậy, nhất là khi cả hai vị công chúa cùng ra ngoài. Hôm nay hiếm khi thôn trang mở cửa, những người nhận được tin tức đều đến.
Nghe nói thôn trang lại được trùng tu nữa, không những có thêm chỗ nghỉ ngơi mà còn có những vị trí để vẽ tranh và viết lách. Hôm nay thôn trang có cả nam và nữ, thoại bản của Trần thái phi rất nổi tiếng, nên thôn trang của bà ta cũng có tiếng theo, không ít người nghe danh mà đến.
Lâm Hi nháy mắt:
- Ngô đại nhân đến kìa.
Lỗ tai Trân Nguyệt ửng đỏ, ngoài mặt lại tỏ ra thoải mái:
- Tỷ nói với chàng ấy đấy.
Nàng ấy bận quá không có lấy một ngày được thảnh thơi, hiển nhiên muốn tâm sự nhiều với phò mã tương lai.
Lâm Hi đi sát bên người Ngọc Văn, nói:
- Cố đại nhân đi cùng Ngô đại nhân kìa.
Ngọc Văn: - Đừng có hóng hớt, không phải tỷ báo tin đâu.
Nàng ấy chưa từng gặp Cố Thăng từ lúc cha đi làm nhiệm vụ đến nay nhưng vẫn nắm được rất nhiều tin tức. Bây giờ Cố Thăng ít vào cung hơn, vậy mà tâm thái của y lại hết sức bình thản, có lẽ là không có quá nhiều tham vọng, ở Hàn Lâm Viện cực kỳ thoải mái.
Lúc này nam nữ chia ra: nam vào bên trái thôn trang, nữ vào bên phải, hết giờ đổi lại, có thể tránh được chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
Trân Nguyệt là công chúa, nàng ấy muốn trò chuyện với phò mã tương lai nên đám người nữ quan tháp tùng cũng không quá kiêng dè. Ngọc Văn thì không thể nào trò chuyện riêng cùng Cố Thăng được, hôm nay có rất nhiều người, nam nữ có hôn phối rồi đều tuân thủ lễ nghi hết sức nghiêm ngặt thì huống hồ chi nàng ấy và Cố Thăng còn chưa đính ước.
Trân Nguyệt công chúa nán lại, Ngọc Văn gật đầu chào Cố Thăng rồi đi theo các tỷ muội về phía bên phải. Hôm nay Ngọc Văn cũng chẳng muốn đi, tiếc rằng có hai vị công chúa, nàng ấy được mời bắt buộc phải đến, đi được chưa bao lâu nhìn thấy ghế ngồi là không muốn đi nữa:
- Tối qua ta ngủ không đủ giấc, tỷ ngồi ở đây một lúc.
Lâm Hi quá hiểu biểu tỷ, nhưng Ngọc Điệp đã lên tiếng trước:
- Được rồi, lát nữa bọn tỷ sẽ quay lại tìm muội.
Thế là Ngọc Văn được nghỉ ngơi, khoảng vườn bên này toàn là các tiểu thư, Ngọc Văn dựa vào lưng ghế ngắm nhìn cảnh sắc bên hồ, hôm nay vừa có gió vừa có nắng ấm - thời tiết này rất thích hợp cho việc ngủ nướng.
Nhóm nha hoàn đưa mắt nhìn nhau rồi bước về phía trước hai bước hòng che đi những ánh mắt đánh giá. Ngọc Văn thở dài không biết khi nào mới có thể về nhà, nàng ấy cầm quạt che l*n đ*nh đầu tỏ ra chán chường và ủ rũ.
- Tiểu nữ tham kiến An Hòa huyện chúa.
Nhóm nha hoàn lui ra, Ngọc Văn chụp lấy cây quạt: - Là ngươi à!
An tiểu thư căng thẳng trong lòng, nàng ta nhớ lại lời phụ thân căn dặn:
- Huyện chúa có thể sang một bên nói chuyện không ạ?
Hôm nay phụ thân bảo nàng ta thử vận may, không ngờ không những gặp được Huyện chúa mà còn gặp được công chúa và quận chúa. Nàng ta đi theo cả đoạn không dám bước tới, cho đến khi Huyện chúa tách khỏi đám người.
Ngọc Văn ngồi im bất động, đáp:
- Ta không muốn nghe.
Ừ, trực tiếp thế đấy!
An tiểu thư thảng thốt, đây là phản ứng bình thường sao?
Trong mắt nhóm nha hoàn của Ngọc Văn ánh lên ý cười, Huyện chúa nhà mình luôn nói chuyện thẳng thắn mà.
An tiểu thư bực bội trong lòng nhưng đâu dám biểu hiện ra ngoài, những trải nghiệm ở Kinh Thành cho nàng ta biết nàng ta thật sự chẳng là cái thá gì trong giới tiểu thư ở Kinh Thành này cả. Tầm nhìn của các tiểu thư rất cao, không thèm ngó lấy nàng ta dù chỉ một cái. Việc cưới xin của nàng ta cũng là một bài toán khó, biết An gia có của cải, người tới cửa hỏi cưới toàn là con cháu từ Tứ phẩm trở xuống, nghĩ thôi là đã thấy buồn nôn muốn chết.
An tiểu thư lại nở một nụ cười, nói:
- Huyện chúa, phụ thân của Huyện chúa ở Xuyên Châu có qua lại với An gia nhà tiểu nữ đấy. Từng đến An gia làm khách rồi nè.
Còn lâu Ngọc Văn mới tin cha vô duyên vô cớ đến An gia, nếu cha có đi thật thì chứng minh An gia có thứ gì đó mà cha đang dòm ngó. Nàng hỏi:
- Người có chắc tin tức này là thật không?
An tiểu thư nhớ lại lời phụ thân, phụ thân sẽ không lừa nàng ta đâu:
- Thật ạ.
Nàng ta nào biết Chu đại nhân thật sự từng đến nhưng chưa bao giờ bước vào tòa nhà mà chỉ đứng ở ngoài cừa, làm hại những người ở An gia cứ nơm nớp lo sợ trong lòng.