Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1789: Tài Trợ

Trước Tiếp

Trúc Lan ra hiệu cho xe ngựa tấp vào lề đường, sau khi xe ngựa dừng lại thì Trúc Lan mở cửa sổ, thấy Trác Á đang đứng bên dưới khung cửa sổ.

Trác Á mặc bộ đồ màu trắng, trên búi tóc chỉ có một cây trâm ngọc, nào còn dáng vẻ tươi sáng hoạt bát khi xưa nữa, khiến Trúc Lan thấy mà thổn thức trong lòng. Trác Á hưởng thụ vinh hoa phú quý của Quốc công phủ, cuối cùng lại vì Quốc công phủ mà mất đi duyên phận mà sau này có muốn tái hôn cũng khó khăn. Cổ đại để ý nhất là thanh danh nên chưa chắc thời gian có thể xóa đi được sự kiện ly hôn của Trác Á, vì nàng ta làm lớn chuyện như vậy vì của hồi môn, còn kiện đằng trai nữa.

Trác Á khom lưng cúi chào:

- Thưa phu nhân.

Trong lòng Trúc Lan biết rõ cuộc sống của Trác Á ở Quốc công phủ không tốt chút nào. Lời đồn có thể giết người, đối với một gia tộc thì nữ tử không có giá trị sẽ bị vứt bỏ, và hiển nhiên Trác Á đã không còn giá trị lợi dụng nữa rồi. Cô nói:

- Ngươi chờ ta ở cổng thành à?

Trác Á lập tức thừa nhận: - Thưa phải.

Trúc Lan cũng hỏi thẳng luôn: - Vậy ngươi chờ ta vì chuyện gì?

Trác Á lại khom lưng một lần nữa rồi mới trả lời:

- Tiểu nữ vốn định làm bạn với Phật cho tới cuối đời, nhưng hai kỳ báo gần nhất khiến tiểu nữ sinh ra hy vọng. Hôm nay tiểu nữ đi thăm thôn trang của hồi môn, sau nay sẽ ở đó nửa phần đời còn lại.

Nàng ta dừng một lát rồi lại tiếp tục nói:

- Phu nhân đại công đức mở ra học viện nữ tử, tiểu nữ cũng muốn góp một phần sức, thế nên tiểu nữ muốn giúp các nữ tử có cơ hội được học hành.

Trúc Lan quan sát Trác Á thật kỹ, ánh mắt nàng ta trong vắt:

- Cô nương muốn giúp đỡ như thế nào?

Trong đôi mắt đầy tang thương của Trác Á lóe ra ánh sáng, nàng ta đáp:

- Tiểu nữ chỉ có nhiều của hồi môn, thế nên tiểu nữ sẵn lòng quyên một nửa số của hồi môn của mình để giúp đỡ những nữ tử nghèo khổ được học hành.

Trúc Lan không trả lời ngay mà lẳng lặng nhìn nữ tử trước mắt, số lần cô gặp Trác Á không nhiều lắm nhưng lần nào Trác Á cũng mang dáng vẻ kiêu căng chứ không lạnh lùng như bây giờ.

Trái với vẻ bình tĩnh trên mặt là tâm trạng sốt ruột của Trác Á, lấy chồng rồi lại ly hôn, bây giờ nàng ta chỉ có thể dựa vào bản thân thôi.

Một lát sau, Trúc Lan mới lên tiếng:

- Ngươi có thể đến học viện để tìm nữ quan ở đó, nàng sẽ nói cho ngươi biết cần làm những gì.

Nói xong Trúc Lan rồi đóng cửa sổ lại, người đánh xe nghe thấy tiếng vang thì lập tức đánh xe ngựa đi xếp hàng vào thành.

Trác Á đứng yên tại chỗ không nhúc nhích cho đến khi xe ngựa của Chu hầu phủ khuất bóng hẳn, lúc này trên mặt nàng ta mới hiện lên nụ cười, nói với nha hoàn bên cạnh:

- Thành công rồi, sau này ta có thể sống dựa vào chính sức mình, các ngươi cũng không cần sống những ngày tháng sợ hãi cùng ta nữa.

Lúc nàng ta mới ly hôn về nhà, ông nội và cha mẹ vẫn còn thấy áy náy. Nhưng dần dà, vì chuyện ly hôn không có gì vẻ vang, không chỉ người ngoài mà đến người thân của nàng ta cũng bắt đầu âm thầm phê bình, nhất là đám muội muội trong nhà. Thế nên nàng ta gần như không thấy được chút hy vọng sống nào, áp lực tăng qua từng ngày khiến nàng ta chỉ muốn rời khỏi Quốc công phủ. Hơn nữa Quốc công phủ cũng không thể trở thành chỗ dựa cả đời của nàng ta được, tình hình của Quốc công phủ bây giờ rất tệ, vì Quốc công phủ suy tàn, phải đối mặt với đủ loại nguy cơ.

Trên mặt nha hoàn cũng xuất hiện nụ cười:

- Tiểu thư, vậy khi nào chúng ta tới học viện?

Trác Á nhẹ nhàng nói: - Không vội, chúng ta lo chuyển của hồi môn đến thôn trang trước đã.

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,  

Chu hầu phủ

Trúc Lan vừa xuống xe ngựa đã nhìn thấy mấy đứa Ngọc Điệp. Cô hỏi:

- Các cháu tính đi dạo phố đấy à?

Ngọc Điệp trả lời:

- Hôm nay Tĩnh Huyên công chúa ra cung, Lâm Hi dẫn công chúa tới đây, tụi cháu vừa tiễn công chúa về ạ.

Trúc Lan: - Công chúa ra cung cũng tiện hơn nhiều.

Ngọc Văn đáp: - Đúng là tiện hơn nhiều, Tĩnh Huyên công chúa gầy đi nhiều lắm.

Trúc Lan: - Là Lâm Hi dẫn công chúa ra cung à.

Ngọc Điệp cười nói: - Vâng ạ, Lâm Hi dẫn công chúa ra ngoài cho khuây khỏa.

Trúc Lan dẫn cháu gái về chủ viện, sau đó kể chuyện của Trác Á. Ngọc Văn nói:

- Nàng ta cũng thông minh đấy.

Người đầu tiên tài trợ mang ý nghĩa khác hẳn, bây giờ Hoàng Thượng rất quan tâm chuyện học viện nên hành động này cũng tạo ấn tượng với ngài. Cho dù sau này Quốc công phủ có lụi bại thật thì Trác Á vẫn có thể dựa vào hành động lần này để sống thật tốt.

Ngọc Điệp hỏi: - Vậy bà đồng ý rồi ư?

Trúc Lan ra hiệu cho nha hoàn bưng chậu nước đi, vừa lau tay vừa nói:

- Bà đâu có lý do gì để từ chối chứ.

Đây là chuyện tốt mà, vậy nên cô sẽ không vì tình cảm cá nhân mà từ chối, khoản tiền đó có thể làm thay đổi cuộc đời của rất nhiều nữ tử, mà cuộc cuộc đời nữ tử thay đổi thì cuộc đời con cái họ cũng thay đổi theo.

Ngọc Văn đứng dậy chải đầu cho bà nội, sau khi nhận cây lược từ tay Thanh Tuyết, nàng ấy nói:

- Của hồi môn của Trác Á cũng không ít, một nửa của hồi môn là tầm mấy chục ngàn lượng đấy.

Trúc Lan: - Ừ.

Buổi tối, Trúc Lan kể Chu Thư Nhân nghe chuyện này:

- Có người đầu tiên tài trợ thì sau này sẽ có nhiều người tài trợ hơn.

Chu Thư Nhân quản lý tiền bạc nên chỉ cần tính nhẩm trong lòng đã rõ ràng:

- Đó là một khoản tiền không nhỏ đâu.

Ai cũng muốn có được tiếng thơm, đến lúc đó học viện nữ tử sẽ phát triển rất nhanh cho xem.

Trúc Lan cũng biết rõ điều này:

- Ban đầu em tính gây dựng thư viện chuyên cho nữ tử đọc sách, xem ra bây giờ phải bắt tay vào chuẩn bị rồi.

Chu Thư Nhân nhếch môi:

- Đến lúc đó mọi người sẽ xem việc cưới được nữ tử học viện là vinh dự, âm thầm tạo ảnh hưởng giúp địa vị của nữ giới cao hơn.

- Nhóm cô nhi nữ nhận nuôi đợt đầu đã có công việc hết rồi, tụi nhỏ không có cha mẹ, gần đây có nhiều bà mối tới tìm nữ quan học viện lắm.

Chu Thư Nhân vuốt râu: - Được người người tranh rồi.

- Chứ gì nữa, còn có rất nhiều thân thích mặt dày mày dạn tìm tới hai học viện đòi nhận lại con, thời buổi này hạng người nào cũng có, nữ quan phiền tới nỗi tìm em phản ánh mãi.

Chu Thư Nhân nghe vậy bèn hỏi:

- Thế có ai về nhà theo người thân không?

Trúc Lan chỉ vào đầu, nói:

- Tụi nhỏ được đi học nên hiểu biết nhiều, hơn nữa bị vứt bỏ từ nhỏ nên biết tình người ấm lạnh ra sao, sao mà nghe dụ về nhà được chứ.

- Vậy là được, đừng để tụi nó bị dụ về rồi bị bóc lột.

- Tụi nhỏ thông minh lắm!

   -

Xuyên Châu

Lúc Xương Trí đang ăn cháo thì nghe thấy tiếng gã sai vặt ngoài cửa, hắn hỏi Đinh Quyết:

- Người thứ mấy tới xum xoe rồi?

Đinh Quyết vươn một bàn tay, nói: - Năm ạ.

Xương Trí cạn lời:

- Đừng nói là bọn họ nghĩ lúc bản quan bị bệnh là thời cơ tốt để thừa nước đục thả câu đấy nhé.

- Đúng là bọn họ nghĩ thế đấy ạ.

- Chậc chậc, bọn họ nghĩ bản quan yếu ớt tới mức nào vậy?

Đinh Quyết tò mò hỏi:

- Đại nhân, ngài thật sự không động lòng sao?

- Động lòng tham ấy hả? Aiz, đại nhân nhà ngươi thấy nhiều đồ tốt rồi.

Đinh Quyết hắng giọng một cái với vẻ mất tự nhiên:

- Ý ta là mỹ nhân ấy.

Y tự nhân mình là người tâm chí kiên định, nhưng y cũng không khỏi ngắm thêm vài lần.

Xương Trí cau mày: - Còn không bằng hối lộ bản quan mấy bản sách hiếm.

Kinh Thành thiếu gì người đẹp, người muốn nhào vào lòng hắn cũng chưa từng thiếu, ai bảo hắn có một người cha quyền cao chức trọng làm gì, những người muốn thâm nhập vào Hầu phủ chưa từng từ bỏ ý định mà hắn vốn không mê nữ sắc nên đã miễn dịch với bọn họ từ lâu.   

Đinh Quyết nói nhỏ: - Tiểu nhân nghe người ta bàn tán rằng đại nhân sợ thê tử.

Xương Trí: - Ngươi nghe nói hồi nào?

- Lúc đi lấy cháo cho đại nhân ban nãy.

Xương Trí bĩu môi, nói vậy là để cố tình cho hắn nghe chứ gì. Đối diện với ánh mắt tò mò của Đinh Quyết, hắn thì thầm:

- Nương tử của bản quan nắm giữ hết tài chính của bản quan, nhưng đương nhiên là bản quan cũng yêu nàng nữa.

Đinh Quyết ngơ ngác: - Tài chính?

Xương Trí bật cười, nói: - Ngươi có biết dân Kinh Thành gọi con gái ta như thế nào không?

Đinh Quyết lắc đầu, nơi lớn nhất mà y từng đi qua là thành Xuyên Châu nên sao mà biết chuyện ở Kinh Thành được. Y đáp:

- Xin đại nhân giải thích ạ.

Xương Trí không nhịn được mà bật cười thành tiếng:

- Là búp bê bằng vàng, con gái ta nhiều tiền lắm, mà tiền của con bé từ đâu ra? Tất nhiên là từ thê tử của ta cho rồi.

Có ai ở Kinh Thành không biết nương tử của hắn biết cách hái ra tiền, biết bao người hâm mộ hắn cưới được núi vàng về nhà đấy! Khụ khụ, hơn nữa còn là nương tử nhắm trúng hắn trước!

 

Trước Tiếp