Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1788: Bị Bệnh

Trước Tiếp

Thời gian trôi nhanh như chớp, mới đó đã qua bảy ngày - tới ngày Hộ Bộ được nghỉ. Ở Chu hầu phủ tại Kinh Thành, Trúc Lan lật xem hai quyển sách do Minh Huy soạn, những kiến thức trong đó được giảng giải vô cùng kỹ càng tỉ mỉ.

Chu Thư Nhân hỏi: - Em thấy thế nào?

Trúc Lan phe phẩy quyển sách, đáp:

- Thằng nhóc này được đấy, mới bao lâu đâu mà nó đã soạn được nhiều vậy rồi.

Chu Thư Nhân cầm quyển sách lên rồi chỉ vào những đề bài:

- Mấy đề này là nó soạn lại dựa trên đề mẫu.

Trúc Lan nói: - Thằng bé này đúng là có khiếu.

Tâm trạng Chu Thư Nhân vô cùng tốt: - Chỉ là nó lười thôi.

- Đúng là nó không có chí cầu tiến lắm.

Một lát sau Minh Huy đến, vừa vào đã thấy mấy quyển sách trên bàn, hắn dè dặt hỏi:

- Ông nội ơi, cháu có thể lấy hai quyển sách này đi được không ạ?

Chu Thư Nhân: - Nếu không được thì sao?

Minh Huy hắng giọng một cái: - Vậy cho cháu mượn mấy ngày cũng được.

Hắn mang về chép ra là xong. Chu Thư Nhân híp mắt, nói:

- Cháu tính cho Thiệu tú tài mượn à?

Đúng là Minh Huy tính làm như vậy, mặc dù những ngày hắn ở nhà có gã sai vặt đi truyền tin nhưng hắn vẫn thấy không yên tâm:

- Cho mượn mấy ngày ạ.

Chu Thư Nhân đưa sách cho hắn, anh cũng muốn xem thử quyển sách Minh Huy soạn ra có hiệu quả như thế nào, bèn nói: - Cầm đi đi.

Minh Huy hớn hở nhận lấy: - Cảm ơn ông nội.

- Được rồi, cháu đi làm chuyện của mình đi.

Bị bắt ở nhà nhiều ngày, bây giờ lòng hắn đã không còn ở đây rồi.

Trúc Lan chờ Minh Huy rời đi mới nói:

- Còn mấy ngày nữa là tới thi Hương rồi.

- Đúng vậy, anh không lo cho Xương Trung mà thấy lo cho Xương Trí hơn.

Trúc Lan: - Từ lúc tới Xuyên Châu Xương Trí chỉ viết đúng một lá thư gửi về, sao không chịu viết thêm mấy lá nữa chứ.

Khiến cô ngày ngày lo lắng, càng tới gần thi Hương, lòng cô lại càng thấy lo âu.

Chu Thư Nhân hừ một tiếng: - Thằng nhóc thúi.

Trúc Lan bật cười:

- Con trai Xương Trí sắp đính hôn tới nơi mà còn mắng nó là thằng nhóc thúi được à?

- Bao lớn thì cũng là con của ông già này thôi.

Anh dừng một lát rồi lại lẩm bẩm:

- Chờ nó về rồi xem anh xử nó thế nào, không biết cha mẹ ở nhà lo cho nó tới mức nào.

Trúc Lan tiếp lời: - Em ủng hộ anh.

Nhưng trong lòng Chu Thư Nhân cũng biết Xương Trí không thường xuyên viết thư về là vì sợ họ lo lắng thôi.

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,  

Thành Xuyên Châu

Xương Trí nằm trên giường với gương mặt đỏ bừng, bên mép giường là hai vị đại phu đang túc trực. Sử tri phủ cũng đích thân tới thăm, hỏi đại phu bắt mạch:

- Tình huống của Chu đại nhân thế nào rồi?

Lý đại phu đáp: - Đại nhân bị cảm lạnh thôi nên không có gì đáng lo, chỉ cần uống thuốc rồi nghỉ ngơi mấy ngày là khỏi.

Sử tri phủ mừng thầm trong lòng, nghĩ thầm bị bệnh cũng tốt, bị bệnh thì Chu đại nhân sẽ chịu ngồi yên, ông ta nói:

- Mau đi kê thuốc đi.

Lý đại phu đi ra ngoài, Ngô đại phu cũng đi theo, hai người vừa ra đã liếc nhìn nhau. Trong lòng bọn họ đều ngầm hiểu, Sử tri phủ đang sợ Chu đại nhân giả bệnh nên mới mời hai người họ.

Xương Trí ho khan một tiếng, nói:

- Khiến đại nhân phải lo lắng rồi.

Sử đại nhân trả lời:

- Cũng do gần đây Chu đại nhân vất vả quá đó, ngài nên nghỉ ngơi tử tế cho khỏi bệnh đi.

Đinh Quyết nghe vậy thì hết biết nói gì, đại nhân vất vả chỗ nào? Không ngồi uống trà ở nha môn thì cũng đi dạo thành Xuyên Châu, đại nhân ghé thăm hết những địa danh nổi tiếng xung quanh phủ thành rồi. Rõ ràng lý do khiến đại nhân bị bệnh là vì ngài rảo bước hưởng thụ dưới cơn mưa, cố ý để bị bệnh.

Sử đại nhân lại dặn dò thêm vài câu mới lâng lâng rời đi.

Xương Trí ngồi dậy, nói: - Bọn họ không tin bản quan bị bệnh chứ gì.

Đinh Quyết: - Đại nhân đến Xuyên Châu trước thời hạn nên bọn họ thấp tha thấp thỏm mãi, ngài chỉ cần động đậy một chút cũng đủ khiến họ lo sốt vó rồi.

Xương Trí ra hiệu cho y bưng một ly nước tới, sau khi uống xong cổ họng mới thoải mái hơn một chút:

- Xung quanh ta toàn là người của bọn họ, ngươi nhớ để ý hơn một chút.

Nếu không phải vì hắn bị theo dõi sát sao quá thì hắn đã không nghĩ tới việc bị bệnh rồi. Thôi thì cứ để bọn họ thả lỏng cảnh giác mấy ngày đi, sau đó tìm cơ hội ra ngoài một chuyến.

Đinh Quyết lập tức nói với vẻ không đồng ý:

- Đại nhân, ngài không nên khiến bản thân mình bị bệnh như thế.

Xương Trí: - Vừa rồi ngươi cũng thấy họ gọi hẳn hai đại phu tới mà, nếu ta không bị bệnh thật thì khó lừa được họ.

Đinh Quyết cau mày:

- Đại nhân, có khi nào bọn họ táy máy tay chân với thuốc của ngài, khiến bệnh của ngài kéo dài không khỏi không?

Xương Trí cười mỉa một tiếng, nói:

- Bọn họ không dám, thôi đừng nhắc tới họ nữa, nói về ngươi đi.

Đinh Quyết khó hiểu: - Ta ư?

Xương Trí gật đầu:

- Năng lực của ngươi không tồi, nếu ngươi không muốn tham gia khoa cử thì sau này đi theo ta có được không?

Lần này Đinh Quyết không tỏ vẻ phân vân nữa mà lập tức đáp với giọng điệu mừng rỡ:

- Có được không ạ?

Đúng là trong lòng Đinh Quyết có khúc mắc nhưng y vẫn kỳ vọng vào con cháu, nhất là sau đợt thanh trừng Xuyên Châu lần này, kỳ vọng của y về con trai lại càng cao hơn. Đinh Quyết đi theo đại nhân nên tầm mắt được mở mang, trong lòng biết rõ những người có xuất thân thấp sẽ vất vả thế nào, nếu có người che chở thì tương lai con trai y sẽ bằng phẳng, bớt gặp những toan tính hơn.

Xương Trí cười nói:

- Chỉ là đi theo ta thì không có chức quan gì đâu.

Đinh Quyết vẫn cười toe toét, đáp:

- Được đi theo đại nhân đã là vinh hạnh của tiểu nhân rồi.

Xương Trí lại nói:

- Sau khi chuyện ở đây kết thúc thì ngươi cứ theo ta hồi kinh.

- Vâng ạ.

   -

Lại qua hai ngày, Trúc Lan có việc nên đi tìm Dung Xuyên. Thế nhưng lúc vào học viện nam tử thì không chỉ gặp hắn mà còn gặp được Tam hoàng tử.

Dung Xuyên hỏi: - Ơ mẹ, bộ có chuyện gì à, sao mẹ lại tới đây?

Trúc Lan gật đầu:

- Mẹ muốn sửa lại bản vẽ nên lại đây hỏi xem con có muốn sửa cùng hay không.

Dung Xuyên ra hiệu cho gã sai vặt lấy bản vẽ tới, sau khi trải bản vẽ ra hắn mới hỏi:

- Mẹ muốn sửa chỗ nào ạ?

Lần này bản vẽ mở rộng của học viện nữ tử và nam tử đều giống nhau.

Trúc Lan chỉ vào một chỗ rồi nói:

- Mẹ muốn xây một hồ nước ở đây.

Dung Xuyên: - Vậy thì phải sửa luôn bên này.

Trúc Lan thấy Tam hoàng tử không tới gần mới hỏi nhỏ:

- Sao Tam hoàng tử lại đi theo con thế?

Dung Xuyên cũng thì thầm trả lời:

- Không phải là đi theo con, hoàng huynh bảo Tam hoàng tử tới Công Bộ học tập nên hôm nay thằng bé tới cùng Công Bộ.

Trúc Lan thấy khó hiểu, sao tự dưng vị hoàng tử không mấy nổi trội này lại được Hoàng Thượng chú ý thế nhỉ? Còn đưa đến Công Bộ để học tập nữa, bây giờ Công Bộ không giống như trước nữa, nó đã trở thành một bộ quan trọng của Lục Bộ rồi.

Dung Xuyên nhận ra sự khó hiểu trong mắt mẹ, thì thầm:

- Sau khi Hoàng Hậu qua đời, ngoài Tứ hoàng tử con ruột của Hoàng Hậu tận tâm chép kinh văn thì chỉ còn Tam hoàng tử trong số những hoàng tử khác là thật lòng thôi. Hôm qua hoàng huynh đi thăm mấy vị hoàng tử, sau đó huynh ấy hạ chỉ trong lúc xúc động.

Trúc Lan à một tiếng, Hoàng Thượng không chỉ xúc động vì sự chân thành của Tam hoàng tử mà còn áy náy vì không quan tâm nhiều đến hắn chứ gì.

Dung Xuyên cất bản vẽ vào, nói:

- Haiz, lại sắp có chuyện rồi.

Trúc Lan cảm khái: - Đúng vậy.

Nhớ đến Nhị hoàng tử đang dần mất bình tĩnh, bây giờ Nhị hoàng tử vẫn còn ngồi không ở Lễ Bộ, vậy mà Tam hoàng tử không nổi bật gì đã tới Công Bộ rồi, nói không chừng trong lòng y đang đố kỵ chết đi được!

Dung Xuyên lại nói:

- Mẹ ơi, con dẫn mẹ đi tham quan xung quanh nhé?

- Được.

Trúc Lan hiếm khi sang học viện nam tử, lần này sang thì cô đi thăm từng phòng học. Cô nói:

- Trong phòng học đông quá.

- Chịu thôi ạ, học sinh nhiều quá.

Nếu không phải đã từ chối bớt thì số lượng học sinh còn nhiều hơn nữa, đúng là gánh nặng ngọt ngào.

Trúc Lan rời khỏi học viện nam tử để quay về thành, thấy ngoài thành đang xếp hàng dài. Gần đây Kinh Thành rất náo nhiệt, xưởng dược đã tuyển công nhân xong rồi, bởi vì được quảng cáo rầm rộ nên có rất nhiều người tới xem tuyển chọn, những nữ tử được nhận không khỏi ưỡn thẳng lưng.   

Trúc Lan đang suy nghĩ về công việc thì người đánh xe lên tiếng:

- Thưa phu nhân, có người xin được gặp phu nhân ạ.

Trúc Lan hoàn hồn nhìn sang Thanh Tuyết, Thanh Tuyết xuống xe ngựa, sau đó quay về nói:

- Là tiểu thư của phủ Vĩnh An quốc công ạ.

Trúc Lan: - Là Trác Á đã ly hôn ấy hả?

Trước Tiếp