Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hôm sau, Trúc Lan không định gặp Lư Gia Thanh. Nếu thằng bé này chưa gặp Xương Trí thì cô có gặp hay không cũng không có ý nghĩa, bây giờ biết gia thế thằng bé trong sạch không có vấn đề và tương lai đáng kỳ vọng là đủ rồi.
Trúc Lan dẫn Ngọc Văn và Ngọc Điệp đến học viện. Bây giờ ở học viện vô cùng náo nhiệt, không còn vẻ trống trải hiu quạnh khi xưa nữa. Sau khi tới học viện, chuyện đầu tiên cô làm là đi xem khu mở rộng, Công Bộ vô cùng nhanh nhẹn, vừa đo diện tích xong đã bắt tay vào mở rộng theo bản vẽ rồi.
Dạo qua một vòng cô lại quay về học viện, lúc này Ngọc Văn hỏi:
- Bà nội ơi, cháu thấy trong bản vẽ có để một khu đất trống rất lớn, bà tính để lại để làm gì ạ?
Trúc Lan trả lời:
- Để làm sân tổ chức hoạt động sau này.
Nói thẳng ra là kiểu sân thể dục như ở hiện đại. Ngọc Điệp: - Chiếm diện tích không nhỏ.
Trúc Lan nhếch môi, đáp: - Ừ.
Ngọc Văn lại nói: - Bà nội ơi, đã có đồng phục học viện mà bà đặt chưa?
Chuyện này đúng là Trúc Lan không rõ lắm, sau khi hỏi nữ quan thì biết còn mấy ngày nữa mới có. Đồng phục không được phát miễn phí, nhà nào có của cải thì trực tiếp bỏ tiền ra mua, còn hoàn cảnh nhà ai khó khăn thì có thể hoàn thành nhiệm vụ của học viện để cấn trừ vào tiền đồng phục. Cô cũng cân nhắc đến hoàn cảnh của học sinh nên chọn chất liệu đồng phục không đắt lắm.
Ngọc Điệp và Ngọc Văn đi ra ngoài dạo một vòng, sau khi trở về Ngọc Điệp nói:
- Học sinh nhiều hơn nên cũng có nhiều kiểu người hơn.
Trúc Lan nghe vậy, bèn hỏi:
- Có ai tiếp cận các cháu à?
Ngọc Điệp gật đầu:
- Dạ, tụi cháu tới nhiều nên hầu như ai cũng biết tụi cháu, có người dấy lên tính toán gì đó rồi.
Trúc Lan không thấy bất ngờ, các giai cấp thời cổ đại có sự phân biệt rất lớn nên có người muốn vượt qua khoảng cách đó cũng là chuyện bình thường, mặc dù trong đợt tuyển chọn nhập học có phần xét đạo đức, nhưng sau khi nhập học những ý nghĩ nên có rồi cũng sẽ có thôi. Cô nói:
- Các cháu tránh đi là được.
Ngọc Văn: - Kỷ tiểu thư đúng là bản lĩnh, không ngờ nàng ta thật sự trở thành tiên sinh, dù sao phẩm hạnh của tiên sinh cũng có ảnh hưởng rất lớn đối với học sinh.
Trúc Lan đã đích thân gặp Kỷ tiểu thư rồi, cô nói:
- La gia lão phu nhân dạy dỗ nàng ta rất tốt.
Có người kéo mình lên từ dưới vực sâu nên Kỷ tiểu thư thay đổi rất nhiều, điệu bộ thong dong là thứ không thể làm bộ được. Mà nghĩ lại thấy cũng đúng, La gia làm những chuyện mất hết thanh danh, cuộc sống bây giờ rất khó khăn nên oán hận trong lòng nàng ta cũng không còn.
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Thành Xuyên Châu
Xương Trí nhàn nhã uống trà, mấy ngày nay quà cáp gửi tới chỗ hắn không dứt, lớn thì có đồ trang trí bằng san hô, nhỏ thì có nghiên mực quý, khiến người thường xuyên đi theo thê tử gặp đủ loại đồ tốt như hắn cũng phải ghé mắt. Tất nhiên thiệp mời cũng không thiếu, người xưa có câu anh hùng khó qua ải mỹ nhân, thế nên trong buổi xã giao nào cũng có mỹ nhân góp mặt, hắn cũng được mở mang tầm mắt.
Mấy quan viên trong phòng liếc nhìn nhau, những ngày qua họ cũng trong tình trạng lơ mơ, Chu đại nhân làm chủ khảo mà giống như chỉ tới góp mặt cho vui, sau khi vào Xuyên Châu không thấy hỏi han gì về chuyện thi Hương mà nhiều lắm chỉ đi xem trường thi đang được dựng thôi. Sau đó ngày ngày uống trà nghỉ ngơi, nhưng trà này ngon thật. Nghe nói là Chu đại nhân mang từ Kinh Thành tới.
Chuyện này thì đúng, Xương Trí mang theo rất nhiều trà rời kinh. Trà tiến cống sao mà không ngon cho được?
Xương Trí uống hết một ấm trà mới đứng lên nói:
- Bản quan ra ngoài đi dạo.
Những quan viên khác căng thẳng, một trong số đó vội đứng lên, nói:
- Thưa đại nhân, ngài muốn đi đâu ạ? Hạ quan quen mọi ngõ ngách nơi này, hay là để hạ quan dẫn đường cho ngài nhé?
Xương Trí đáp: - Cũng được.
Sau đó vị quan họ Vương này trơ mắt nhìn Chu đại nhân đến thẳng cửa phủ An gia!
Vương đại nhân bị dọa đến ngu người: - Đại nhân?
Xương Trí không trả lời mà chỉ đứng chờ trước cửa, hắn cũng không cho người gõ cửa, chỉ đứng nhìn tòa nhà An gia như thế, một lát sau Xương Trí mới nói:
- An gia chiếm diện tích lớn nhỉ.
Vương đại nhân cẩn thận trả lời:
- Nhà họ ở thành Xuyên Châu mấy đời rồi nên nhà cửa mới xây dựng khang trang như thế, đại nhân có muốn vào xem không?
Xương Trí nói: - An gia giàu ghê nhỉ, lúc An đại nhân ở Công Bộ vào kinh xôn xao dữ lắm, còn rải bạc khắp nơi muốn chen vào khu vực quan lớn đang ở nữa.
Vương đại nhân giật mình hoảng sợ:
- Đại nhân hiểu An gia lắm ạ?
Xương Trí à một tiếng rồi nói:
- Ta nghe con gái ta nói vậy thôi, không tính là biết nhiều.
Vương đại nhân nuốt nước miếng, Chu đại nhân chỉ có một cô con gái, đó là An Hòa huyện chúa, mà trong dàn nữ quyến của Chu hầu phủ cũng không tầm thường vì còn có Tần vương phi nữa đấy!
Xương Trí cứ đứng trước cửa An gia như vậy, sau khi chủ tử An gia hay tin thì lập tức ra ngoài nghênh đón. Đại phòng An gia là An đại nhân đã vào kinh, thế nên người làm chủ đây giờ là nhị phòng.
An Nhị: - Đại nhân tới phủ đúng là nể mặt kẻ hèn này, mời đại nhân vào trong ạ.
Xương Trí vẫn đứng yên không nhúc nhích:
- Bản quan tới đây vì tò mò không biết An gia giàu có cỡ nào chứ không tới đây để làm khách, quả nhiên là giàu có.
Lòng bàn tay An Nhị toát mồ hôi, gã nghe tam đệ nói Chu đại nhân đến Xuyên Châu từ sớm rồi, người nào làm chuyện trái lương tâm người đó rõ ràng, chỉ sợ đại nhân đến đây không chỉ để làm chủ khảo nên mới chuẩn bị rất nhiều quà cáp cho Chu đại nhân.
Đương nhiên còn có suy nghĩ khác, đại ca vào kinh nhưng không móc nối được quan hệ mà mình muốn, nếu gã có thể lấy lòng được Chu đại nhân thì đại ca ở Kinh Thành sẽ thuận lợi hơn. Đó là Chu hầu gia, là trọng thần hai triều được hoàng thất cực kỳ tin tưởng đấy. Đáng tiếc, toàn bộ quà cáp đều bị trả lại, cũng may là đại nhân không nhận quà của riêng ai cả.
An Nhị không hiểu tại sao đại nhân tới đây chỉ để nhắc tới chuyện nhà gã có của cải, mặc dù trong lòng rất bực bội nhưng ngoài mặt vẫn phải tươi cười niềm nở:
- Tích lũy nhiều đời thôi ạ.
Xương Trí gật đầu rồi rời đi vô cùng nhanh nhẹn, chỉ để lại An Nhị đang ngơ ngác.
Vương đại nhân cũng trợn tròn mắt, cuối cùng cũng đuổi kịp:
- Đại nhân có muốn đi đâu nữa không ạ?
Xương Trí chắp tay sau lưng, nói:
- Không vội, cứ đi từng nhà thôi.
- Từng nhà ạ?
Xương Trí mỉm cười: - Ừ, bản quan muốn đi cho biết nhà.
Vương đại nhân: "!"
Nói đùa gì thế, ngài không nhận bất cứ món quà nào mà đi cho biết nhà làm gì?
Thế là đêm đó ở thành Xuyên Châu có rất nhiều người mất ngủ. Xương Trí thật sự tới từng nhà, đi bộ mỏi chân thì chuyển sang đi xe ngựa, dù sao thì cuối cùng vẫn đi hết các nhà, nhưng mà chỉ đứng chứ không vào nhà ai.
-
Đinh Quyết cảm thấy rất phức tạp: - Đại nhân cố ý ạ?
- Không phải rõ ràng ư?
Đinh Quyết: - Tại sao đại nhân phải làm thế?
- Vì bản quan rảnh đó.
Còn khuya Đinh Quyết mới tin, y vẫn nhìn chằm chằm vào đại nhân!
Xương Trí bật cười:
- Thì trêu bọn họ cho vui thôi, ai bảo bọn họ rảnh rỗi sinh nông nỗi cứ lo tìm cách đưa mỹ nhân cho ta.
Đinh Quyết vẫn không tin, nhưng mà tâm trạng y không tồi. Đám người này bị hù đứng tim cũng đáng đời.
Quả thật Xương Trí làm thế không chỉ cho vui, hắn làm vậy cũng để tăng thêm áp lực tâm lý của họ. Hơn nữa chỉ khi hắn thu hút mọi sự chú ý thì những chuyện hắn âm thầm sắp đặt mới càng thuận lợi hơn.
Đinh Quyết cởi túi tiền ra, nói:
- Đại nhân, đây là tiền nhận được hôm nay.
Xương Trí mở ra để lấy ngân phiếu, nói:
- Có sáu tờ ngân phiếu năm mươi lượng, hôm nay lời ba trăm lượng rồi.
Đinh Quyết bất an:
- Đại nhân, ta nhận tiền như thế không sao thật chứ?
Xương Trí: - Bọn họ tìm ngươi để hỏi thăm tin tức về bản quan, ngươi bán tin tức cho bọn họ thì có vấn đề gì?
Những người này đều cho rằng Đinh Quyết là gã sai vặt của hắn nên mới tìm y để hỏi thăm tin tức, vì nghĩ Đinh Quyết đến từ Kinh Thành nên đúng là không ai đi điều tra Đinh Quyết cả.
Đinh Quyết: - Từ lúc đại nhân tới Xuyên Châu, ta đã nhận 1500 lượng rồi đó.
Con số này khiến y phải giật mình, 1500 lượng chứ có phải 1500 văn đâu, mà tính tới giờ chỉ mới qua vài ngày thôi!
Xương Trí lấy năm mươi lượng từ trong túi tiền, còn lại thì cất hết. Hắn nói:
- Vậy nên mới nói là lãi to chứ, nếu có ai tìm ngươi để hỏi thăm về bản quan thì ngươi đừng từ chối nhé.
Đinh Quyết nhìn ngân phiếu:
- Ta đã lấy đủ nhiều rồi.
Mới mấy ngày mà đại nhân đã cho y hai trăm lượng rồi, y sợ đó!
Xương Trí cười: - Đây là lần cuối cùng ta cho ngươi tiền, sau này không cho nữa đâu.
Đinh Quyết biết rõ số tiền dư lại sẽ không vào túi riêng của đại nhân, đại nhân sẽ dùng nó vào chuyện khác nên lòng y không khỏi thấy khâm phục.