Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1786: Thân Thế

Trước Tiếp

Đoàn người Xương Trí vào thành, vừa mới vào thành chưa bao lâu thì xe ngựa đã bị cản lại, là đám người Sử đại nhân - Tri phủ của Xuyên Châu.

Trên trán Sử tri phủ ướt đẫm mồ hôi, hiển nhiên là vì vội vàng tới đây nghênh đón sau khi nhận được tin:

- Chu đại nhân, bọn ta còn đang nghĩ không biết khi nào thì đại nhân đến, cuối cùng hôm nay cũng đón được ngài rồi. Chỗ ở cho đại nhân đã chuẩn bị xong, mời ngài ạ.

Xương Trí nhìn đám người trước mặt, cười nói:

- Cũng được, vậy thì ta không làm phiền Tiền gia nữa, chứ ban đầu ta tính ở Tiền gia để nghỉ ngơi một ngày.

Hắn dừng một hồi rồi nói với Tiền phụ:

- Ngày khác ta sẽ tới nhà thăm hỏi.

Tim Tiền phụ đập nhanh hơn, đầy kích động:

- Phải là tại hạ đến thăm đại nhân mới đúng, khi nào đại nhân nghỉ ngơi sửa soạn xong thì ta sẽ gửi thiệp.

Xương Trí đáp: - Cũng được.

Sau đó hắn lại nói với Sử tri phủ: - Mời Tri phủ đại nhân.

Trong lòng Sử tri phủ thấp thỏm, mới gặp lần đầu mà trong lòng ông ta đã thấy vô cùng bất an rồi, tính cách vị này có vẻ không giống với những gì hỏi thăm được. Ông ta gạt những suy nghĩ đó qua một bên, nói:

- Mời đại nhân.

Xương Trí lại ngồi vào trong xe ngựa, Sử tri phủ được mời lên.

Sử tri phủ thầm nghĩ, từ những tin tức truyền về từ Kinh Thành thì đứa con trai thứ năm này của Chu hầu gia thích đọc sách, lúc ở Hàn Lâm Viện sách cũng không rời tay, không giống với những đứa con trai khác của Chu hầu gia. Nhưng bây giờ được gặp người thật rồi trong lòng Sử tri phủ cứ thấy lo lo, Chu Xương Trí không chỉ là con mọt sách giống như những gì người ta đồn đãi, cả việc thường xuyên vào cung cũng không phải vì Chu hầu gia, vị này không đơn giản.   

Xương Trí vẫn rất bình tĩnh, hắn càng bình tĩnh thì có người sẽ càng hoảng loạn, ví dụ như vị trước mắt này. Học chính của Xuyên Châu gặp chuyện, sao mà Tri phủ có thể không biết gì cho được.

Hắn nhớ tới mấy vị Tri phủ trước đó, có người chỉ lo trèo lên cao mà không quan tâm điều gì, chỉ cần vừa kết thúc nhiệm kỳ là lập tức bỏ chạy.

Thú vị hơn nữa là trong nhiệm kỳ của những Tri phủ là con cháu thế gia thì Xuyên Châu luôn vô cùng nề nếp, nhưng một khi là người không có gia thế lên thì... Ha ha!

Bên trong xe ngựa im phăng phắc, đến mức có thể nghe thấy tiếng rao bán hàng rong bên ngoài rất rõ ràng, cũng khiến Sử tri phủ càng ngày càng sốt ruột.

Sử tri phủ hít sâu một hơi mới lấy lại được bình tĩnh, ông ta lên tiếng:

- Đại nhân đi từ Kinh Thành đến Xuyên Châu cũng vất vả rồi.

- Vất vả gì, mà ta phải sửa lại cho đúng, ta tới đây từ Lễ Châu.

Trong đầu Sử tri phủ như bị gõ vang một tiếng. Không đúng, muốn tới Lễ Châu thì phải đi ngang qua Xuyên Châu, ông ta đã cho người canh chừng ở trạm dịch sẵn rồi mà có thấy ai đâu, vậy thì vấn đề đặt ra là Chu đại nhân đi Lễ Châu từ bao giờ?

Xương Trí cười khẩy, nói:

- Sao đại nhân đổ mồ hôi nhiều vậy? Sức khỏe của đại nhân có vấn đề gì à?

Sử tri phủ: "..."

Sức khỏe ông ta rất tốt!

Sử tri phủ không dám mở miệng hỏi, cười gượng cười khan một tiếng, nói:

- Gần đây nhiều việc quá thôi ạ.

- Vậy là do không nghỉ ngơi đàng hoàng rồi, đại nhân nên tranh thủ nghỉ ngơi lúc nào còn có thể đi.

Sử tri phủ nghiền ngẫm những lời này, không hiểu sao trong lòng lại thấy hoảng loạn hơn?

Mặc dù Chu Xương Trí còn chưa tới Tứ phẩm nhưng Sử tri phủ vẫn dè dặt cẩn thận như cũ, với tình hình bây giờ chỉ có thể cẩn thận hết mức thôi.

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,  

Thời gian lại trôi nhanh, qua mấy ngày, cuối cùng Lư Gia Thanh cũng về tới Kinh Thành, còn mang về một cuốn sổ, sau đó để Tần Vương giao cho Hoàng Thượng.

Chu Thư Nhân lật xem cuốn sổ đó, nói:

- Không ngờ lại điều tra ra được nhiều thứ thế này.

Hoàng Thượng ừ một tiếng rồi nói:

- Cha Lư Gia Thanh cũng thông minh, vừa nhận ra có gì đó không đúng đã bắt tay vào điều tra rồi, nhưng đáng tiếc.

Chu Thư Nhân: - Đúng là đáng tiếc.

Hoàng Thượng chỉ vào cuốn sổ, nói:

- Người này vô cùng khôn khéo, đến giờ vẫn không ai tìm được cuốn sổ này.

Chu Thư Nhân lại nói:

- Hắn còn dàn xếp ổn thỏa cho đứa con trai duy nhất của mình nữa.

Hoàng Thượng ừ một tiếng:

- Chỉ tiếc tên ăn mày kia không đi về hướng Kinh Thành mà lại chết bệnh trên đường về hướng nam.

Chu Thư Nhân nói: - Có đôi khi thần rất tin chuyện nhân quả, nếu tên ăn mày đó tới Kinh Thành thì thằng bé kia đã không gặp được Xương Trung, lại càng không có chuyện hôm nay, chẳng phải sao?

Hoàng Thượng im lặng, hai mắt nhìn chằm chằm vào Chu Thư Nhân.

Chu Thư Nhân: - ...Sao ngài nhìn thần như vậy?

Hoàng Thượng nở nụ cười:

- Không có gì, trẫm chỉ cảm thấy tin vào nhân quả cũng đúng.

Trong triều đình này có mấy ai tin vào luật nhân quả đâu, ngoài miệng luôn nói vì dân nhưng trong lòng chỉ chăm chăm vào quyền lực để rồi cuối cùng sa ngã hoàn toàn thay đổi.

Chu Thư Nhân hỏi: - Vậy Lư Gia Thanh?

Hoàng Thượng nói: - Nếu đã điều tra rõ thân thế thì đúng là thằng bé này có tài đấy, không tồi.

Chu Thư Nhân nghĩ thầm, nếu cha Lư Gia Thanh còn sống thì nhất định thằng bé này sẽ tham gia khoa cử, chỉ là từ việc thằng bé xác định bản thân là võ tướng, cho thấy nó mâu thuẫn với việc đi thi.

Hoàng Thượng tiếp tục nói:

- Phụ hoàng đã đi được tròn một năm rồi.

Chu Thư Nhân thầm nghĩ, anh còn tưởng sẽ bị báo mộng nhưng ai ngờ chỉ là do anh nghĩ nhiều mà thôi. Nghĩ một hồi anh lại hỏi:

- Hoàng Thượng có mơ thấy gì không?

Hoàng Thượng: - Phụ hoàng rất yên tâm về trẫm.

Không có, ngài cũng chờ báo mộng nên đi ngủ sớm, ai ngờ đánh một giấc thẳng tới hừng đông.

Chu Thư Nhân à một tiếng, vậy tức là cũng không mơ thấy Thái Thượng Hoàng!

Hoàng Thượng: "..."

   -

Sau khi tan tầm về nhà, Chu Thư Nhân hỏi:

- Hôm nay Tuyết Hàm có về đây không?

- Anh quên rồi hả? Con bé dẫn tụi nhỏ tới thôn trang rồi.

Chu Thư Nhân nghe vậy mới nhớ:

- Xem anh kìa, đúng là đãng trí rồi.

- Anh tìm con bé có việc gì không?

Chu Thư Nhân nói: - Lư Gia Thanh đã về rồi, anh cứ tưởng con bé sẽ tới báo cho em biết.

- Đã điều tra rõ thân thế của Lư Gia Thanh rồi sao?

Chu Thư Nhân gật đầu: - Rõ ràng rồi.

- Mau nói đi, em cứ nghĩ mãi về chuyện này. À đúng rồi, thằng bé có gặp được Xương Trí không?

Chu Thư Nhân đang thay quần áo cũng khựng lại, sau đó mới bật cười:

- Gặp được, thằng bé này thấy Xương Trí ở tửu lâu, sang hôm sau thì nó lên đường hồi kinh.

Trúc Lan hỏi: - Hai đứa nó không lén gặp nhau à?

- Không có.

Trúc Lan: "..."

Theo hiểu biết của cô về Xương Trí thì chắc chắn nó đang đợi Lư Gia Thanh tới tìm mình, vậy tức là chờ uổng công rồi?

Chu Thư Nhân hắng giọng một cái rồi tiếp tục nói:

- Cha thằng bé này mồ côi từ trong bụng mẹ, sau khi vất vả đậu tú tài lập gia đình thì mẹ cũng qua đời. Tới khi tham gia thi Hương thì phát hiện có vấn đề nên âm thầm điều tra, cuối cùng khiến gia đình gặp chuyện không may, người vợ đang mang thai bị sinh non một xác hai mạng.

Nói tới đây, Chu Thư Nhân dừng một chút rồi tiếp tục:

- Cha Lư Gia Thanh có năng khiếu tra án, phát hiện cái chết của vợ có vấn đề thì còn gì không hiểu nữa, hắn có năng lực điều tra nên tìm ra rất nhiều thứ, nhưng đáng tiếc.

Đoạn sau không cần nói nữa Trúc Lan cũng hiểu rồi, lại nghe được lý do tại sao Lư Gia Thanh gặp được Xương Trung, cô không khỏi thổn thức:

- Thằng bé này mạng lớn.

Chu Thư Nhân nói: - Thằng bé này thông minh, vẫn luôn nhớ rõ những gì cha mình dặn dò.

Trúc Lan: - Việc cha Lư Gia Thanh giấu con đi trước cho thấy trong lòng hắn không tin tưởng Tri phủ lắm, vậy nên mới liều một phen.

Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:

- Hắn làm vậy không phải là liều đâu, hắn biết chuyện mình bị theo dõi không thể ra khỏi thành Xuyên Châu được, mà cho dù có may mắn rời đi được thì thứ chờ đợi hắn cũng chỉ có cái chết, nếu đã vậy còn không bằng dùng bản thân thu hút sự chú ý để giấu đi đứa con trai duy nhất của mình.

Trúc Lan khó hiểu:

- Vậy thằng bé này gặp nữ quyến An gia ở đâu?

Cái này thì Chu Thư Nhân biết, Lư Gia Thanh vừa về đã nói rõ hết mọi chuyện rồi:

- Thằng bé này nghe thấy cha nói lúc cha uống say, tới lúc giả làm ăn mày đi ngang qua An gia thì gặp nữ quyến nhà đó.

Trúc Lan: - Vậy là ai trong An gia nhận thành tích của cha Lư Gia Thanh?

- Trưởng tử nhị phòng An gia, thành cử nhân rồi tìm được một chức quan.

Trúc Lan cười lạnh một tiếng: - Hừ.

Chu Thư Nhân nói: - Trong lòng thằng bé Lư Gia Thanh này vẫn còn thù hận, hận An gia ra vẻ đạo mạo.

Trúc Lan nghĩ lúc đó thằng bé còn nhỏ, sau khi hồi kinh theo Xương Trung thì không khỏi nhớ tới mối thù của mình và cha lúc thấy thi Hội nên mới khiến Xương Trung phát hiện một vài vấn đề.

Trước Tiếp