Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1783: Bàn Đạp Lên Trời

Trước Tiếp

Xương Trung không khỏi thu lại vẻ thờ ơ. Phải nói thế nào đây, nói thật thì trước kia hắn chẳng buồn để ý tới Hồ tú tài, nhưng bây giờ thì ấn tượng thật rồi. Loại người này vừa lắm suy tính lại vừa biết luồn cúi, phải biết cái tiếng ở rể không hay chút nào nên chẳng mấy ai bằng lòng ở rể.

Trong viện im phăng phắc, ai ai cũng nhìn Hồ tú tài với vẻ ngỡ ngàng.

Trong mắt Xương Trung hiện lên sự sắc bén:

- Ngươi lạ thật đấy.

Trừ khi khống chế loại người này cả đời, còn nếu cho hắn ta một cơ hội thì chắc chắn hắn ta sẽ cắn ngược lại ngươi một cái.

Sau khi vấp phải đủ loại trắc trở ở chốn châu thành, Hồ công tử lại càng khát vọng có được giàu sang và quyền thế hơn, hắn ta khát vọng được như Chu công tử. Tri phủ công tử là cái thá gì, chẳng phải cuối cùng cũng phải khép nép xu nịnh đấy sao.

Hai tộc nhân hoàn hồn rồi liếc nhìn nhau, người tới tộc xin theo học nhiều vô kể nhưng chỉ có kẻ này là dám tàn nhẫn với bản thân như thế thôi.

Một vị tú tài khác cảm thấy sống lưng lạnh toát, lập tức đứng dậy nhích ra xa Hồ tú tài.

Ánh mắt Hồ tú tài sáng quắc, nói tiếp:

- Tại hạ tự nhận là có khả năng học tập rất tốt.

Xương Trung nở nụ cười, nhưng sâu trong ánh mắt là sự lạnh nhạt. Hắn nói:

- Nếu ta không đồng ý với ngươi, chắc chắn ngươi sẽ oán hận dòng họ Chu thị ngăn cản tiền đồ rộng mở của ngươi.

Nụ cười của Hồ tú tài cứng đờ: - Công tử?

Xương Trung đứng lên, nói:

- Ta đã gặp nhiều người như ngươi ở Kinh Thành rồi, dòng họ Chu thị chúng ta không khinh người nhưng cũng không muốn trở thành bàn đạp cho người khác lên trời. Ngươi oán hận cũng được, muốn trả thù cũng không sao, bản công tử sẵn lòng chờ. Nhưng nhớ là đừng để bản công tử phát hiện ra, bằng không đến lúc đó...

Đến lúc đó trực tiếp "tiễn vong" ngươi.

Sự lạnh lùng trong mắt Xương Trung như một lưỡi kiếm, ép Hồ tú tài không kiềm được lùi về phía sau một bước.

Giờ khắc này khí thế cả người Xương Trung hoàn toàn thay đổi, nào còn dáng vẻ hiền lành như khi đối đãi với tộc nhân.

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,  

Kinh Thành

Trúc Lan không biết con trai đang cảnh cáo người khác. Bây giờ cô đang rất bận rộn, mặc dù hôm qua đã đoán trước được sẽ có rất nhiều người đến ghi danh nên hôm nay cô tới học viện từ sớm, nhưng ai ngờ lúc tới đã có người đứng xếp hàng sẵn rồi.

Hôm nay không có nhiều bé gái từ những hộ nhà nông tới xếp hàng, mà hầu hết là con gái của những hộ bình dân xung quanh Kinh Thành.

Trúc Lan thấy Đào thị và Ngọc Lộ tới cùng nhau thì để danh sách trong tay xuống, nói:

- Sao cả hai lại tới đây?

Đào thị ra dấu cho Ngọc Lộ không cần lo cho mình nữa, thị ngồi xuống rồi nói:

- Thì do dòng họ Uông thị có đứa học ở học viện, hôm qua nó về khoe với cả nhà quá trời, hơn nữa trên báo cũng đăng tin nên sáng sớm hôm nay có tộc nhân tới tìm ta. Ta thấy cũng lâu rồi không đi gặp tỷ nên mới tới đây xem thôi.

Trúc Lan nói: - Xem ra có rất nhiều người ở dòng họ Uông thị muốn đưa con gái tới đây học.

Đào thị gật đầu, đáp:

- Trong những gia tộc khổng lồ thường có rất nhiều tộc nhân, mà trong tộc cũng phân chia tầng lớp rất rõ ràng, cuộc sống của những người ở tầng dưới chót rất vất vả.

- Muội cũng thấy rồi, bây giờ có rất nhiều bé gái muốn nhập học.

Đào thị đã đứng bên ngoài nhìn một lúc, bèn đáp:

- Học viện của tỷ bị quá tải rồi.

Trúc Lan cười đáp:

- Nhóm cô nhi nữ học tập sớm, hơn nữa hầu hết trong số chúng cũng lớn rồi, sau đợt tuyển dụng lần này sẽ có một nhóm lớn rời đi.

Đào thị nói: - Cho dù không học y dược thì cũng không sợ không tìm được việc làm.

Trúc Lan gật đầu:

- Muội cũng biết mà, rất nhiều kỹ thuật được cải tiến nên giờ đang rất cần thợ làm.

Năm nay các châu cũng bắt đầu xây dựng học viện, mọi thứ đang phát triển theo chiều hướng rất tốt!

Trúc Lan lại chỉ vào Phật châu, nói:

- Muội cứ cầm Phật châu không rời tay, khiến ta thấy hơi sờ sợ đấy.

Ngón tay đang gẩy hạt châu của Đào thị khựng lại, thị nói:

- Nhà ta đang để tang, ta niệm Phật viết kinh văn ngày ngày nên cũng quen rồi.

Trúc Lan: - Đừng nói là muội dựng một Phật đường nhỏ trong phủ đấy nhé!

Đào thị: - Ừm.

Trúc Lan suy nghĩ rồi nói:

- Muội đến đúng lúc lắm, học viện mới tuyển kha khá tiên sinh mới đấy.

Đào thị ngạc nhiên: - Triều đình cử tới à?

- Tưởng bở à, còn khuya triều đình mới cử người tới đây. Là dòng họ Trần thị cử người tới đây dạy học.

Đào thị không gẩy Phật châu nữa, miệng lẩm bẩm: - Dòng họ Trần thị à.

- Muội nghĩ thế nào về chuyện này?

Đào thị là con dâu trưởng trong tộc nên toàn bộ suy nghĩ đều là cân nhắc vì gia tộc:

- Ta sẽ về nói với lão gia chuyện này, nhưng mà dòng họ Uông thị khác với dòng họ Trần thị.

Trúc Lan cũng biết rõ điều đó: - Ừ.

Cô chỉ muốn nói cho Uông gia một tiếng như vậy thôi, để Uông gia biết trước chuyện này. Mặc dù bây giờ Chu hầu phủ đã kết sui gia với rất nhiều nhà, nhưng Chu hầu phủ sẽ do đại phòng kế thừa, mà Ngọc Lộ còn là con dâu trưởng tương lai nên quan hệ sui gia giữa Uông gia và Chu hầu phủ mới là bền chặt nhất.

Buổi chiều, Trúc Lan về nhà thì gặp Ngọc Văn ở chủ viện. Cô hỏi:

- Cháu tới đây hồi nào vậy?

Ngọc Văn lấy thư ra:

- Bà nội, bà đoán xem đây là thư của ai?

Phản ứng đầu tiên của Trúc Lan là:

- Của cha cháu hả?

Ngọc Văn lắc đầu, nói:

- Chắc chắn bà đọc xong sẽ giật mình cho xem.

Thế là Trúc Lan không vội thay quần áo nữa mà ra hiệu cho nha hoàn bưng nước trái cây lại đây, sau khi mở thư ra thì đúng là thấy vô cùng ngạc nhiên:

- Là Kỷ tiểu thư sao.

- Là nàng ta ạ. Cháu sắp quên mất nàng ta luôn rồi, không ngờ nàng ta còn viết thư cho cháu.

Trúc Lan cũng sắp quên mất cô nương này rồi, cô nói:

- Không biết đây có phải là ý của La gia lão phu nhân hay không.

Ngọc Văn: - Cháu cứ tưởng nàng ta sẽ đi xem mắt chứ.

Trúc Lan cười nói: - Cô nương này có chính kiến lắm!

Ngọc Văn cũng nghĩ như vậy:

- Vậy là vì nàng ta không muốn đi xem mắt nên mới muốn xin làm tiên sinh ở học việc sao?

Trúc Lan nói: - Có lẽ còn nhiều nguyên nhân khác nữa.

Cô nghĩ trong chuyện này còn có ý của La gia lão phu nhân, nhiều trải nghiệm thì mới có suy nghĩ phóng khoáng được, chỉ là không biết có phải vì muốn trốn La lão đại nhân hay không, cô biết lão đại nhân cũng tới thôn trang.

- Nàng ta viết mở đầu rất tốt, gọi bà là viện trưởng, còn viết rõ ràng những gì mình biết nữa.

Trúc Lan để thư xuống, nói:

- Nếu nàng ta muốn xin làm tiên sinh thì cứ tới đây thôi, chỉ cần có năng lực thì bà sẽ không ngăn cản.

Ngọc Văn cười tủm tỉm:

- Bà nội, ở học viện của bà có nhiều nữ tiên sinh cá tính ghê.

Trúc Lan cũng cười theo:

- Ừ nhỉ, và bà cũng mong mọi người đều có tư tưởng của riêng mình như thế.

Ngọc Văn nói với vẻ chân thành:

- Bà ơi, cháu cảm thấy bà vĩ đại quá.

   -

Thành Lễ Châu

Mấy ngày sau, Xương Trí đã gặp nhị cữu, còn có mấy cậu em vợ của nhị ca vừa đi khắp nơi học hỏi về, họ cũng chuẩn bị tham gia kỳ thi Hương năm nay.

Hôm nay Xương Trí rời đi, lúc hắn đến thì âm thầm lặng lẽ, lúc rời đi thì không im hơi lặng tiếng như thế nữa, chủ khảo Xuyên Châu như hắn nên lộ diện rồi.

Võ Xuân đích thân tiễn hắn tới cổng thành:

- Mọi chuyện phải cẩn thận, nếu có gì xảy ra thì phải chú ý an toàn.

Xương Trí đáp: - Đệ nhớ rồi, chờ khi nào đệ hoàn thành nhiệm vụ thì đệ sẽ quay lại đón đại cữu và cữu mẫu.

Võ Xuân: - Ừ.

Xương Trí không rời đi một mình mà còn dẫn theo Tiền Giang, y đã chờ sẵn trước cổng thành rồi. Thấy vẻ ngoài khác hẳn của Chu đại nhân, Tiền Giang nghĩ thầm có phải hơi nhiều hộ vệ rồi hay không?

Cha mẹ Tiền Giang cũng tới Lễ Châu cùng với y, nhưng họ chỉ biết con trai đồng hành với người khác. Thế nên khi thấy quy mô đội ngũ này thì Tiền phụ không khỏi hỏi:

- Con ơi, không phải con nói người ta chỉ là một tú tài đi khắp nơi học hành thôi sao?

Đó là Dương tướng quân đấy, Tiền phụ đâu chỉ mới gặp lần đầu, lại nhìn đội hộ vệ có trật tự kia, Tiền phụ nuốt nước bọt.

Tiền Giang cũng ngơ ngác, y tưởng Chu đại nhân không muốn để những người khác biết mình đến Xuyên Châu sớm nên mới dặn những người xung quanh kín mồm kín miệng, cũng vì thế nên y không dám nói cho cha biết tình hình thực tế, cứ tưởng Chu đại nhân sẽ tiếp tục âm thầm lặng lẽ cho tới khi đến Xuyên Châu nhưng ai ngờ hắn lại rầm rộ thế này!   

Xương Trí bước tới nói: - Chúng ta đi thôi.

Cổ họng Tiền Giang khô khan: - Chu đại nhân, ngài làm thế này là?

Xương Trí vừa nghe đã hiểu ngay, cười phá lên nói:

- Bản quan không sợ người ta biết.

Tiền Giang: "..."

Tiền phụ: "!"

 

Trước Tiếp