Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đoàn người Xương Trí quay về Xuyên Châu, Tiền phụ và Tiền Giang ngồi khép nép trên xe ngựa, xe ngựa này là của Xương Trí.
Xương Trí cười nói:
- Đừng căng thẳng như thế, bản quan có phải quái vật ăn thịt người đâu.
Tiền phụ nghĩ thầm vị này còn đáng sợ hơn cả quái vật, vì ai cũng biết quái vật sẽ gieo rắc tai họa cho người khác, còn vị đại nhân trước mắt thì khó đoán vô cùng, ông ấy sợ chỉ cần mình nói sai một câu thôi sẽ rước họa về cho gia đình, thế nên đáp lời với giọng rất khẽ:
- Đại nhân nói đùa, cha con ta chỉ là chưa lấy lại bình tĩnh thôi.
Xương Trí tin lời này, lấy hộp nước đá được cất sẵn trong tủ ra, bên trong là trái cây theo mùa đã được rửa sạch:
- Thời tiết hanh khô, ăn tí trái cây đi.
Tiền Giang thì đang âm thầm quan sát đại nhân, tầm mắt dừng lại ở miếng ngọc bội đại nhân đeo bên hông. Ừm, cái này có giá không dưới mấy trăm lượng đâu, y có cảm giác đại nhân vốn nên đeo những thứ thế này.
Tiền phụ vươn tay cầm miếng nhỏ nhất lên, ông ấy chẳng dám gợi đề tài nào. Từ cuộc trò chuyện giữa con trai và vị đại nhân này thì rõ ràng là đại nhân tới Xuyên Châu không chỉ để làm chủ khảo.
Tiền gia cắm rễ ở Xuyên Châu nên nắm rõ tình hình ở đây trong lòng bàn tay, biết nếu không phải là đại thần có quyền to chức lớn thì khó mà điều tra rõ Xuyên Châu được. Tiền phụ nghĩ thầm Chu hầu phủ có đủ quyền thế, đúng là đối tượng có thể đàn áp được đám yêu ma quỷ quái địa phương.
Tiền Giang thấy cha cứ lo ăn trái cây, khóe miệng giật giật, suy nghĩ một hồi rồi nói:
- Đại nhân, An Tam từng gặp ngài rồi.
Giọng điệu của Xương Trí vô cùng thản nhiên:
- Người nên sợ không phải là bản quan.
Cha con Tiền gia nhìn nhau, lời này có nghĩa là hắn thừa nhận mình tới Xuyên Châu còn mục đích khác nữa. Cha con họ cũng biết một chút về lý do mà An gia phải sợ hãi, nói vậy là đại nhân đã điều tra rõ ràng mọi chuyện rồi!
Tiền phụ nuốt nước miếng, nói bóng gió:
- Thưa đại nhân, người dân ở Xuyên Châu vốn can đảm và liều mạng, ngài nên chuẩn bị tâm lý trước ạ.
Tiền Giang thấy buồn cười, cha y không thèm nói giảm nói tránh luôn kìa!
Xương Trí cũng bật cười: - Bản quan biết chứ.
Đâu chỉ can đảm, phải nói là to gan lớn mật mới đúng, sau khi điều tra từ trên xuống dưới, hắn không khỏi tự khen khả năng kiềm chế của mình.
Tiền phụ mở miệng định nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn ngậm miệng lại. Chu đại nhân là ai, là Chu ngũ công tử đấy, là người đã ở Hàn Lâm Viện nhiều năm, thường xuyên ra vào hoàng cung, ông ấy không nên chỉ đạo đại nhân thì hơn.
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Kinh Thành, học viện nữ tử, Trúc Lan lật xem danh sách nhập học, chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi mà đã có hơn ba trăm người nhập học rồi. Từ khi biết cho dù đã lấy chồng cũng có thể đi học thì số lượng phụ nhân nhập học cũng tăng lên, chiếm tỷ lệ một phần năm, đây là một tỷ lệ rất cao.
Trúc Lan không cần nghĩ nhiều cũng hiểu, vì nếu sau này con dâu có kiếm được việc thì người có lợi cũng là nhà chồng thế nên có người cho rằng đưa con dâu đi học sẽ có lời hơn là đưa con gái đi.
Giang Linh cau mày nói:
- Viện trưởng, số người tới đăng ký nhập học hôm nay đã giảm rất nhiều rồi.
Trúc Lan không thấy thất vọng chút nào:
- Chuyện bình thường thôi.
Những ngày qua có rất nhiều nhà đưa con đến học vì bị thôi thúc kích động, cũng có nhà đã cân nhắc chuyện này từ lâu, đây mới là nhóm lý trí nhất. Thật ra số lượng bây giờ đã vượt quá dự kiến của cô rồi.
Giang Linh nói: - Dòng họ Trần thị cử rất nhiều tiên sinh đến đây nên bây giờ học viện đã đủ tiên sinh rồi, chỉ là học viện vẫn nhận được rất nhiều thư tự tiến cử, viện trưởng có muốn cho họ một ít cơ hội không?
Trúc Lan trả lời:
- Đương nhiên sẽ cho cơ hội, ngươi tìm người viết thư hồi âm đi, sau đó chọn một ngày để họ nhập chức.
Hiện tại không sợ tiên sinh nhiều chỉ sợ không đủ tiên sinh vì sớm muộn gì cũng cần dùng đến, cô không muốn trải nghiệm cảm giác lúc cần người thì lại không tìm thấy ai.
Giang Linh ghi nhớ chuyện này, nói tiếp:
- Còn chuyện khác là học viện không đủ phòng ngủ.
Trúc Lan cau mày, vẫn là nhà lầu tốt hơn, còn đỡ chiếm diện tích, cô nói: - Ta biết rồi.
Cô đang tính đi tìm Dung Xuyên để tâm sự, mấy ngày qua chuyện nữ tử nhập học rất náo nhiệt, bên học viện nam tử cũng không kém gì, nghe nói đã nhận hơn tám trăm người. Mà hơn tám trăm người này là kết quả sau khi tuyển chọn, nếu không thì còn nhiều hơn. Trúc Lan biết học viện nam tử đã lên kế hoạch mở rộng rồi.
Bàn xong chuyện chính, Trúc Lan quan tâm hỏi han:
- Gần đây ngươi cũng vất vả rồi, hay là ngày mai ta cho ngươi nghỉ một ngày nhé.
Đúng là Giang Linh đang muốn nghỉ ngơi, nàng ta đã không gặp vị hôn phu của mình mấy ngày rồi, bây giờ vị hôn phu đang dốc sức học tập, mấy ngày không gặp khiến lòng nàng ta nhung nhớ không thôi. Nàng ta bèn đáp:
- Cảm ơn viện trưởng.
Trúc Lan cười nói: - Ngươi và Thiệu Đình chia ra mà nghỉ.
Hai cô nương này đều là trợ thủ đắc lực của cô, được cô cố ý đề bạt. Vì trọng trách trên vai hai người nhiều hơn nên tiền lương cũng tăng, mỗi người đều nhận một lượng rưỡi một tháng.
Giang Linh cười híp mắt, nói: - Vâng ạ.
Nữ quan cầm tư liệu tiến vào, Giang Linh đi ra ngoài. Vì đã có nữ quan lo liệu các công việc hậu cần nên Trúc Lan không cần để ý quá nhiều về mặt này.
-
Hoàng cung
Hoàng Thượng đọc tấu sớ xin chiếu chỉ mà Xương Trí gửi về, sau đó đưa tấu sớ cho Thái Tử nói:
- Trẫm biết ngay là hắn muốn chơi một vố thật lớn mà.
Thái Tử nhanh chóng đọc qua rồi cũng không khỏi sửng sốt, sau đó lại lấy bằng chứng điều tra được để xem:
- Thế ý phụ hoàng là?
Hoàng Thượng hừ một tiếng:
- Trẫm muốn xem thử hắn tính lật trời kiểu gì.
Thái Tử hỏi: - Có cần nói cho Chu hầu biết không ạ?
Hoàng Thượng cầm bút lên chuẩn bị viết mật chỉ, đáp:
- Đừng nói, cho Chu hầu gia bất ngờ đi.
Thái Tử nghĩ thầm, cái này thì bất ngờ chỗ nào, bị hù cho hết hồn luôn thì có, nhưng mà cậu ta cũng muốn thấy phản ứng của Chu hầu khi biết được tin tức này.
Hộ Bộ
Chu Thư Nhân hắt xì vài cái, suýt chút nữa là cầm không chắc sổ sách thuế muối trong tay, thấy mọi người đều nhìn mình, anh lập tức hắng giọng, nói:
- Thuế muối quý này sắp vào sổ rồi.
Nói xong anh để sổ sách xuống, sau đó lại hắt xì một cái!
Khâu Duyên quan tâm hỏi han:
- Đại nhân thấy trong người không được khỏe à?
Chu Thư Nhân chắc chắn là mình không bị bệnh, đáp:
- Ta không sao hết.
Cuộc họp ở Hộ Bộ kết thúc, Chu Thư Nhân quay về phòng, mới vừa đặt mông ngồi xuống chưa bao lâu thì Hữu thị lang ở Công Bộ đã tới:
- Thưa Hầu gia.
Chu Thư Nhân vẫn thích Phương đại nhân trước kia hơn, nhưng đã là con người thì ai cũng sẽ muốn tiến về phía trước, bây giờ Phương đại nhân không còn là Công bộ thị lang nữa rồi. Anh nói:
- Mời ngồi.
Trên mặt Hữu thị lang vẫn là nụ cười niềm nở:
- Tần Vương điện hạ tới Công Bộ để dẫn người đi đo đất rồi ạ.
Chu Thư Nhân: "..."
Hữu thị lang dừng một hồi rồi tiếp tục nói:
- Mấy ngày qua học viện nam nữ vô cùng náo nhiệt, trong tộc của hạ quan cũng cho mấy đứa trẻ đến trường, thế nên hạ quan đã đích thân tới đó xem xét, quả nhiên là khuôn viên ở đó không đủ dùng đúng như những gì Tần Vương điện hạ đã nói.
Chu Thư Nhân nhìn Hữu thị lang, Hữu thị lang không nói thêm được tiếng nào nữa. Trước kia Hộ Bộ phiền nhất là Binh Bộ, nhưng dần dà không biết Công Bộ đã trở thành đối tượng không được Hộ Bộ chào đón nhất từ lúc nào. Đừng nói là Hộ Bộ xót bạc, đến ông ta cũng xót, lâu lâu vẫn có chuyện đầu tư bạc nhưng không nhận được kết quả, khiến tim ông ta như thắt lại.
Nghĩ đến việc phải xin bạc, ông ta lại nhìn Chu hầu gia, lần nào ông ta và Tả thị lang cũng chơi cờ để luận thắng thua, ai thua thì người đó tới Hộ Bộ, cũng nhờ vậy mà mấy năm nay khả năng chơi cờ của hai người họ cũng tiến bộ hơn.
Chu Thư Nhân hỏi: - Vậy ngươi tới là để báo trước một tiếng à?
Báo trước với anh rằng thư viện chuẩn bị mở rộng, Hoàng Thượng giao chuyện này cho Tần Vương nên anh lo mà chuẩn bị bạc đi!
Hữu thị lang cười gượng một cái, nói:
- Tần Vương nói ngài ấy đã nói chuyện này với ngài rồi, ta nghĩ điện hạ cũng bận nên mới mặt dày tới đây.
Nói xong tự ông ta cũng thấy cạn lời, rõ ràng là Tần Vương ám chỉ ông ta đến, còn ám chỉ rằng thư viện sẽ mở rộng với diện tích không nhỏ, tốn rất nhiều bạc. Thế nhưng ông ta không thể nói thẳng ra được vì lỡ như đắc tội Tần Vương thì sao.
Niềm vui vì thuế muối sắp được đưa về kinh tan biến, Chu Thư Nhân nói:
- Ồ, cũng tới lúc nên phát quân lương quý này rồi.
Hữu thị lang cúi đầu nhìn xuống đất, nhất quyết không ngẩng đầu nhìn biểu cảm của Chu hầu gia. Thật ra mà nói thì Chu hầu gia cũng vất vả vì bộ nào vươn tay đòi Chu hầu gia đưa bạc. Mà nhắc tới mới nhớ, Thượng thư của họ thường hay mắng sau lưng là Chu hầu gia keo kiệt, nhưng lần nào thí nghiệm thất bại thì Thượng thư cũng cầu trời khẩn Phật cho Chu hầu gia tiếp tục đảm nhiệm chức Hộ bộ thượng thư!