Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1782: Ở Rể

Trước Tiếp

Trong buổi chầu ngày hôm sau, Chu Thư Nhân vừa đến cửa cung đã thu hút rất nhiều sự chú ý. Phe Điền lão đại nhân do Điền lão đại nhân cầm đầu như thể tìm được chỗ để trút giận, không dám trách Hoàng thượng nên chỉ có thể dồn hết bực bội vào Chu Thư Nhân. Trúc Lan cũng trở thành mục tiêu nổi cáu của Điền lão đại nhân, nhưng ông ta không thể mở miệng ra bàn tán về một nữ tử vì vậy đành phải trút hết về phía Chu Thư Nhân thôi.

Chu Thư Nhân chẳng thèm nâng mí mắt lên, dứt khoát ngó lơ đám người Điền lão đại nhân. Ông ta trợn to hai mắt, hiển nhiên không thể tin được bản thân bị phớt lờ:

- Ông ta… ông ta…

Lâm đại nhân đứng rất gần, trong mắt xuất hiện châm chọc. Ngự sử như họ còn im re hết, mà những người này lại kiếm chuyện tưng bừng. Lâm đại nhân đưa mắt nhìn Chu hầu gia, rồi lại nhìn vào hoàng cung. Ngự sử là những người hiểu rõ nhất, tất cả đều là ý của Hoàng thượng.

Hoàng thượng nhanh chóng có mặt trong buổi chầu hôm nay, thấy đám người Điền lão đại nhân là trong mắt lộ ra vẻ mất kiên nhẫn.

Hoàng thượng: - Hôm qua có thư khẩn gửi về, gần đây phương Nam mưa nhiều, trẫm vừa thấy may mắn, vừa lo lắng.

Các vị đại nhân đều hiểu, may mà mấy năm trước phát hiện ra vấn đề đê đập nên đẩy nhanh thời gian hoàn thành công trình. Nhỡ không phát hiện, một khi năm nay xảy ra đại hồng thủy thì thương vong vô số.

Các vị đại thần: - Hoàng thượng anh minh!

Hoàng thượng nói tiếp: - Chu thượng thư!

- Có thần.

- Đã chuẩn bị sẵn cho tình huống có lũ lụt chưa?

Chu Thư Nhân: - Rồi ạ.

Anh nghĩ thầm trong bụng cần phải đẩy nhanh mở rộng xưởng dược mới được.

Trong nhiều năm qua, triều đình đã hoàn hiện dần khả năng ứng phó với các loại thiên tai, không còn mất nhiều thời gian nữa, sau đó chỉ bàn về những chuyện quan trọng khác.

 

Lúc kết thúc buổi chầu triều, Hoàng thượng nói:

- Các trưởng học sắp sửa bước vào giai đoạn nhập học cao điểm, Tần vương đã chuẩn bị xong hết chưa?

Dung Xuyên đã chuẩn bị sẵn rồi, đáp: - Rồi ạ.

Điền lão đại nhân đang định lên tiếng thì bị Hoàng thượng nhìn một cái, lời muốn nói mắc kẹt ở cổ họng, mặt đỏ bừng.

Chầu triều xong, Chu Thư Nhân chờ Dung Xuyên đi cùng. Hôm nay Hoàng thượng nhắc đến đợt nhập học mới trên triều đã tỏ rõ quan điểm của ngài, không cho phép bất kỳ ai ý kiến. Chu Thư Như cười nhạo trong lòng, có một số người thật sự cho rằng bản thân có máu mặt lắm, Hoàng quyền trong tay Hoàng thượng đã đạt đến tối cao, không phát tác chẳng qua là không muốn làm lạnh lòng triều thần mà thôi. Chọc Hoàng thượng giận đi, Hoàng thượng sẽ không chiều theo ý ai.

Dung Xuyên: - Cha!

Một tiếng cha hết sức trong trẻo, rõ ràng là nhạc phụ nhưng Tần vương chỉ thích gọi “cha”. Cho dù Vệ đại nhân đã nghe rất nhiều lần nhưng vẫn không khỏi cảm thán, trong mắt Tần vương thì Chu hầu gia chẳng khác nào cha ruột.

Chu Thư Nhân có chuyện nói với Dung Xuyên:

- Hôm qua mẹ con có viết thư cho con rồi đó, con có ý tưởng gì không?

Dung Xuyên nói: - Con xuất cung sẽ đến nhà Trần tộc trưởng luôn, hôm qua đã cho người đi báo trước rồi.

Chu Thư Nhân nghĩ thầm, chắc chắn Hoàng thượng có truyền tin cho Dung Xuyên:

- Ừ, lúc đó không cần phải khách khí.

Dung Xuyên cười tủm tỉm gật đầu, hoàng huynh cũng có ý này: - Vâng.

Hiếm khi Tề vương vào triều sớm, vừa mới tới gần đã nghe được mấy câu này: “...”

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,  

Thôn Chu gia

Xương Trung dậy sớm luyện võ, hắn thích kiếm, từ nhỏ đã luyện được một tay võ thuật không đến nỗi nào, từng chiêu thức đã khắc vào tận xương cốt. Buổi sáng rèn luyện một lần, cả người sảng khoái.

Đầy tớ chờ công tử luyện kiếm xong, cầm khăn bước tới rồi tiện tay nhận lấy thanh kiếm:

- Công tử dùng cơm sáng luôn chưa ạ?

Xương Trung lau mồ hôi trên trán, hỏi:

- Sáng nay có gì?

- Có hoành thánh mà công tử thích ăn đấy.

- Thế ăn cơm trước.

Xương Trung không ăn bữa sáng xa xỉ, cơm sáng của hắn hết sức đơn giản, đây là thói quen được truyền lại từ cha mẹ, vừa ăn cơm sáng xong đã có người đến nhà. Hắn biết người đến là ai thì nhíu mày nói:

- Mời người vào đi!

Bốn người bước vào, có hai người trong số đó là con cháu trong tộc ở hàng chữ Minh. Cả hai đều có ý định tham gia thi Hương, vả lại tuổi tác cũng không còn nhỏ - đã ngoài ba mươi. Hai người còn lại thì một người là Hồ công tử mà hắn không ưa, vị còn lại không quen nhưng khá lớn tuổi.

Hai người trong tộc lớn tuổi hơn cũng phải gọi Xương Trung là “thúc”. Xương Trung chỉ vào ghế dựa, nói:

- Ngồi đi!

Hai người trong tộc không dám l* m*ng, đây là lần đầu tiên họ đến nhà này chứ trước kia toàn gặp Xương Trung thúc ở trường tộc thôi.

Xương Trung hỏi người trong tộc:

- Mọi người đến đây là vì có chuyện cần thỉnh giáo à?

Cả hai ngượng ngùng, lấy văn chương đã viết sẵn cất ở trước ngực ra. Một người nói:

- Hôm qua lúc ở trường tộc, thúc chỉ ra những chỗ văn chương mà bọn ta viết không tốt, tối qua có viết lại, hôm nay muốn nhờ thúc chỉ bảo thêm ạ.

Xương Trung rất thích đến trường tộc dạy, lúc thì dạy lớp vỡ lòng, lúc thì dạy lớp tú tài. Nhắc mới nhớ, trường tộc còn nổi tiếng vì có một lớp tú tài, chỉ dành cho người trong tộc, hay ở chỗ có thể làm những đề bài từ Kinh Thành gửi về.

Khi mới bắt đầu cha sẽ ra hai đề bài gửi về hằng năm, sau đó bận quá bèn giao lại cho Ngũ ca. Dần dần duy trì chuyện này, một năm không quá một bộ đề. Rồi có người trong tộc đỗ tiến sĩ, sau đó năm này cũng soạn một bộ đề gửi về trường tộc.

Bí mật của một người là bí mật, nhiều người biết thì không còn là bí mật nữa. Dần dà bắt đầu lan truyền, tiếc rằng lớp tú tài của trường tộc Chu thị không nhận người khác họ. Lý gia và Đổng gia đều không có cơ hội này, đương nhiên nếu thật sự cần giúp đỡ sẽ tìm đến Đại ca và Tứ ca. Cha bảo quy củ là quy củ, bất kỳ ai một khi phá hỏng nguyên tắc thì quy củ trở thành thứ bày trí hết.    

Trong đầu Xương Trung suy nghĩ rất nhiều, tay thì lật xem hai áng văn chương. Độ dài bài văn không dài, mỗi bài khoảng chừng 600 chữ. Xương Trung cúi đầu chìa tay ra, đầy tớ vội vàng lấy bút đưa qua.

Xương Trung khoanh tròn lỗi chính tả và những chỗ trích dẫn không đúng, tầm nhìn của hắn rất cao:

- Trình độ này vẫn còn chưa chín mùi lắm, thôi thì sắp tới ta sẽ ra thêm nhiều đề một chút. Trích dẫn nhiều thì sẽ quen tay hơn.

Hai người mừng rỡ nói cảm ơn: - Cảm ơn thúc ạ.

Khi nhìn thấy lỗi chính tả, cả hai lại đỏ mặt:

- Bọn ta trở về sẽ cẩn thận hơn.

Xương Trung khổ sở nói:

- Hồi đó ta cũng bị lỗi chính tả.

Sau đó được rèn luyện nghiêm khắc, bây giờ nghĩ lại vẫn còn thấy thảm.

Xương Trung nghiêng đầu hỏi:

- Còn hai vị đến đây là có chuyện gì?

Hồ công tử đã đỗ tú tài, hắn ta muốn thi cử nhân. Mặc dù đỗ tú tài mang lại một vài thay đổi trong nhà nhưng vẫn chưa đủ, thứ hạng tú tài của hắn ta không cao, không thể vào trưởng công học, sau khi thỉnh giáo những người tài khác biết bản thân còn nhiều thiếu sót. Không có danh sư, cuối cùng hắn ta nghỉ tới trường tộc Chu thị.

Hồ công tử đứng dậy chào hỏi:

- Học trò xuất thân nhà nghèo không dễ dàng gì, tại hạ có lòng báo đáp triều đình, tuy nhiên cũng ý thức được bản thân còn nhiều thiếu sót, nghe nói trường tộc Chu thị có đề thi nên mới mặt dày đến đây xin học hỏi.

Xương Trung: “...”

Hai người trong tộc: “...”

Ghê gớm thật đấy, lại còn đến đây xin học hỏi, đệch, rõ ràng là thèm khát đề thi của trường tộc.

Lưu tú tài đến cùng Hồ công tử trợn tròn mắt, mặt đỏ bừng:

- Ta không có, ta không có.

Trường tộc Chu thị đã nói rõ ngay từ đầu là chỉ cho người trong tộc xem, vả không có bất kỳ ngoại lệ nào. Trường tộc Chu thị mở cửa thư viện đã là đại nghĩa lắm rồi.

Hồ công tử nói tiếp:

- Tại hạ biết quy củ trong tộc, tại hạ cũng không có ý định đón dâu, sẵn lòng ở rể.

Xương Trung vừa uống miếng trà vào miệng vội vàng nuốt xuống, may mà hắn từng chứng kiến rất nhiều sóng gió, chuyện này chẳng đáng là gì, hắn bình tĩnh đặt chén trà xuống:

- Ở rể trong tộc Chu thị?

Hồ công tử thầm nghĩ, không trả bất cứ giá nào thì đừng mơ vào trường tộc Chu thị. Vì vậy sau khi suy đi nghĩ lại, ở rể là lối thoát của hắn ta:

- Đúng vậy.

Trước Tiếp