Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thư Nhân không sợ bị điều tra, anh chưa bao giờ mượn chuyện lục soát nhà để sinh sự và cũng chưa từng lấy một văn nào dưới danh nghĩa Hộ Bộ.
Hoàng Thượng nghe thấy tiếng bước chân, đưa mắt nhìn Chu Thư Nhân rồi lại nhìn lên giá sách, lòng càng ưu sầu hơn, ai có thể làm cẩn thận như Chu Thư Nhân đây?
Chu Thư Nhân thấy Hoàng Thượng cau mày, sau đó lại cười, anh nhìn mà không hiểu tại sao, hỏi:
- Hoàng Thượng?
Tâm trạng Hoàng thượng khá lên, ngài nhớ ra Chu hầu gia vẫn có thể giúp ngài quản lý Hộ Bộ, mà lúc con trai kế vị, nó phải tự tìm người mới. So sánh như vậy, tâm tình của Hoàng Thượng cực kỳ tốt:
- Đi thôi.
Chu Thư Nhân càng ngơ ngác hơn, có gì mắc cười à?
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Hoàng Trang
Chu Thư Nhân xuống xe với vẻ mặt đờ đẫn, cả chặng đường tâm trạng Hoàng Thượng vô cùng tốt, anh thấy mình hiểu Hoàng Thượng, lần này lại không nắm được trọng điểm. Ngài còn hay cười với anh, cười đến mức khiến lòng anh hoảng sợ.
Minh Đằng nhận được tin, đợi ở ngoài thôn trang:
- Thần bái kiến Hoàng Thượng.
Hoàng Thượng ra hiệu đứng lên, nói:
- Hôm nay nhờ khanh giới thiệu thôn trang.
Minh Đằng đáp: - Vâng.
Hắn biết đây là một thử thách, Hoàng Thượng muốn kiểm tra xem hắn biết bao nhiêu về hoàng trang.
Chu Thư Nhân không lo cho Minh Đằng, đứa nhỏ này càng ngày càng chững chạc nên thử thách của Hoàng Thượng chẳng nhằm nhò gì.
Hoàng Trang được chia thành rất nhiều ruộng thí nghiệm, Minh Đằng nói:
- Hoàng Thượng, thần xin nói từ ruộng thí nghiệm phân bón trước.
Hoàng Thượng nhìn cánh đồng xanh um tươi tốt, nghĩ đến công trạng, chớp mắt mọi phiền não đều biến mất, nói:
- Được, để trẫn xem khanh đã học được cái gì.
Minh Đằng học được rất nhiều điều, xuân đến hắn cũng nhào vào làm ruộng cùng mọi người, ừm, còn tự mình bón phân cho cây giống.
Chu Thư Nhân không nói gì, anh đi chung với Trương công công, đoàn người rất im lặng, cuối cùng chỉ có thể nghe thấy tiếng Minh Đằng giới thiệu. Minh Đằng đích thân tham gia cho nên khá yên lòng, tùy hứng so sánh với số liệu năm trước.
Chu Thư Nhân càng nghe khóe miệng càng nhếch lên cao hơn, sau đó chợt nghe Hoàng Thượng nói:
- Tốt, tộc Vinh thị có khanh là có thể yên tâm rồi.
Chu Thư Nhân: “...”
Chà, cháu trai đã thành người nối dõi của nhà khác rồi!
Ngày hôm sau
Trúc Lan biết vì sao Hoàng Thượng đưa Thư Nhân đến Hoàng Trang, cũng không biết Lưu phi trong cung đã chọc gì Hoàng thượng mà bị cấm túc nửa năm và bị phạt chép Kinh thư cho Hoàng Hậu.
Tin tức này truyền ra từ trong cung, không có sự cho phép của Hoàng Thượng ai cũng không tin.
Trúc Lan: - Hoàng Thượng có ý nhắc nhở.
Chuyện làm cô hơi bất ngờ là Lưu phi trở thành chim đầu đàn, chẳng lẽ Lưu phi đã quên lời đồn xung hỉ rồi sao?
Triệu thị nghĩ theo chiều hướng âm mưu:
- Tin đồn này chưa truyền ra được bao lâu, Lưu phi sẽ không ngu như vậy, chắc là bị tính kế rồi.
Trúc Lan cũng nghĩ như vậy, sau khi Hoàng Hậu qua đời còn có lời đồn nói Nhị hoàng tử đại hôn để xung hỉ, kết quả chưa qua ngày lại mặt Hoàng Hậu đã qua đời, ai cũng nói số mệnh Nhị Hoàng tử không tốt. Sau đó Hoàng Thượng ra tay, tin đồn này mới lắng xuống.
Lý thị: - Nếu bị tính kế thì không biết là do ai làm.
Tô Huyên nói: - Đây là mặt xấu khi không có Hoàng Hậu.
Trúc Lan nói: - Dạo này Ôn gia vô cùng khiêm tốn.
Hoàng hậu qua đời, Ôn lão đại nhân liền ngã bệnh đến giờ vẫn đang tĩnh dưỡng.
Tô Huyên nói: - Ôn gia khiêm tốn mới có thể thấy rõ ai đang nhảy nhót vui mừng nhất, hơn nữa với Ôn gia, khiêm tốn quả thật là hành động sáng suốt.
Trúc Lan gật đầu đồng ý, Ôn gia sợ chết bám vào Thái tử mới là ngu ngốc. Bây giờ càng khiêm tốn thì càng có lợi cho Ôn gia.
Lý thị đột nhiên nói:
- Mẹ, Minh Huy sắp xếp lại kiến thức, nó phải sắp xếp đến khi nào ạ?
Mấy ngày nay Minh Huy lại ở lì trong thư phòng, mỗi lần ở là ở một ngày, thị đến thư phòng, nhìn thấy sách trên bàn học mà hoa mắt.
Trúc Lan nghe vậy, biết Lý thị thương con trai:
- Sắp đến khi ông nội nó vừa ý.
Lý thị trả lời ngay lập tức:
- Mẹ, con sẽ để mắt kỹ đến Minh Huy không để nó lười biếng.
Trúc lan: “...”
Triệu thị và Tô Huyên liếc nhìn nhau, hai người phì cười một tiếng, nhiều năm như vậy, đại tẩu vẫn sợ cha chồng nhất.
Thư phòng
Minh Huy vẫn chưa biết chuyện ở chủ viện, hắn đọc sách đến hoa mắt, chỉ ước thời gian có thể lùi lại, không nhịn được tát vào miệng mình. Cho mi đắc ý là buột miệng đồng ý với đề nghị của ông nội luôn này!
Gã sai vặt thông cảm với công tử, hỏi:
- Hay là nghỉ ngơi một lát?
Minh Huy cắn răng:
- Không cần.
Hắn chưa sắp xếp xong thì không được ra khỏi phủ, hơn nữa hắn cũng muốn chứng minh bản thân.
Quán trà kinh thành
Ngọc Văn nhận lời mời của Hà tiểu thư, Hà Tư Thơ định chọn quà cho tổ mẫu nên muốn nhờ Ngọc Văn xem giúp.
Hai người đến cửa hàng trang sức lớn nhất kinh thành, mặt Ngọc Văn khá có uy tín với một số cửa hàng Kinh Thành, mà các tiểu nhị trong kinh cũng nhớ mặt rất tài tình.
Chưa kịp bước vào cửa hàng trang sức, tiểu nhị ý thức rõ ràng hôm nay không có vị khách nào tôn quý hơn huyện chúa bèn mời huyện chúa bước vào rồi bảo một tiểu nhị khác mời chưởng quầy lại đó.
Hà Tư Thơ nhỏ giọng nói:
- Hôm nay hưởng chút hào quang của Huyện chúa.
Nàng ấy tự đến thì chưa chắc được nể mặt như vậy, chỉ có đi theo trưởng bối trong nhà mới có đãi ngộ này.
Ngọc Văn nói: - Ta hy vọng tỷ ké nhiều hơn.
Hà Tư Thơ đỏ mặt, hai nhà cơ bản đã xem như đánh tiếng rồi, chỉ còn đợi kỳ thi Hương kết thúc là đính hôn thôi.
Chưởng quầy tới rất nhanh:
- Huyện chúa tới thật khéo, gần đây có mấy bộ trang sức mới về, mời huyện chúa lên lầu.
Gần đây không có vụ làm ăn nào lớn, âu cũng là do hoàng hậu qua đời, huyện chúa là người không thiếu tiền, mắt chưởng quầy phát sáng lên.
Ngọc Văn đã quen với ánh mắt như vậy, ai bảo của cải nhà mẹ đẻ nàng ấy nhiều, cả Tô gia đem vào Hầu phủ, mẹ nàng ấy là vị khách đứng đầu trong các cửa hàng trang sức ở kinh thành.
Hà Tư Thơ vẫn luôn nghe nói An Hòa huyện chúa là búp bê vàng, hôm nay lĩnh hội được trực quan hơn rồi.
Hai người lên lầu, chưởng quầy hỏi:
- Huyện chúa cần trang sức gì?
Ngọc Văn nói: - Hôm nay ta đi với Hà tiểu thư.
Chưởng quầy hiểu ý, hỏi:
- Hà tiểu thư, người chọn trang sức gì?
Hà Tư Thơ nói:
- Ta muốn tặng quà sinh nhật cho tổ mẫu, chưởng quầy giới thiệu giúp ta đi.
Chưởng quầy nghe vậy liền biết vị này cũng không thiếu tiền:
- Mời qua bên này.
Hà Tư Thơ nháy mắt với Ngọc Văn, nàng ấy cũng có một người mẹ ngang tàng, lúc trước mẹ xuất giá còn đem theo rất nhiều của hồi môn.
Đương nhiên Ngọc Văn biết, ái chà, nàng ấy thật sự rất thích vị tẩu tẩu tương lai này.
Hai người nghe chưởng quầy giới thiệu, ừm, món nào cũng không hề rẻ.
Ngọc Văn không để ý đến hai cô nương vừa bước lên, An tiểu thư và Tiêu tiểu thư, sắc mặt An tiểu thư không được tốt lắm, An gia không thiếu tiền nên nàng ta khá khó chịu với thái độ của tiểu nhị.
Tiêu tiểu thư tỏ vẻ mất kiên nhẫn, nàng ấy thực sự không muốn qua lại với An tiểu thư bèn cụp mắt xuống không nhìn vẻ mặt của An tiểu thư. Nàng ấy thầm nghĩ đây là kinh thành, là cửa hàng trang sức lớn nhất kinh thành, không biết phía sau là ai nhưng có thể mở được thì không thể đụng vào, hiển nhiên bối cảnh rất thâm hậu.
An tiểu thư thấy An hòa huyện chúa, lại thấy chưởng quầy đang dốc tâm dốc sức giới thiệu, trong lòng càng thêm dậy sóng khiến nàng ta càng nhận thức rõ hơn tầm quan trọng của thân phận ở kinh thành.
Ánh mắt dừng lại quá lâu khiến Ngọc Văn cảm nhận được. Nàng ấy quay đầu nhìn liền phớt lờ An tiểu thư, chỉ gật đầu nhẹ với Tiêu tiểu thư.
Ngọc Văn vốn đã thích Tiêu tiểu thư, cộng thêm nguyên nhân là Trần thái phi nên Ngọc Văn thấy Tiêu tiểu thư không tồi. Mà An tiểu thư bị coi thường liền trừng mắt, sau đó giọng điệu chua ngoa:
- Muội muội may mắn thật đó.
Tiêu tiểu thư cau mày, nếu không phải sợ bị đồn là tham tiền bỏ bạn thì nàng ấy đã sớm mặc kệ An tiểu thư rồi!