Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tới giờ cơm tối Trúc Lan nhớ ra bản thân đã quên gì, bèn hỏi Dung Xuyên:
- Lư Gia Thanh vẫn chưa về à?
Đứa nhỏ này cưỡi ngựa đi, tốc độ nhanh thế cũng nên về rồi chứ.
Dung Xuyên đáp: - Thư gửi về nói có chuyện trì hoãn, phải đợi chút thời gian nữa mới có thể về.
Tuyết Hàm nói tiếp:
- Mẹ, gần đây Ngũ ca có gửi thư về không?
Trúc Lan dùng đũa chung gắp thức ăn cho Hà nhi rồi nói:
- Mấy ngày trước có gửi thư về, nó ở thành Xuyên Châu muốn đến thành Lễ châu một chuyến, sau đó vòng lại về Xuyên Châu làm chủ khảo kỳ thi Hương.
Tuyết Hàm: - Ngũ ca đi thăm các cữu cữu ạ?
- Ừ, hiếm khi ở gần nên qua thăm một chút, kẻo bận nữa lại không có thời gian.
Chu Thư Nhân vuốt râu tiếp lời:
- Ta viết thư cho biểu ca Võ Xuân của các con, bảo nó chọn một số lão binh có thân thủ tốt muốn lui về, đúng lúc bảo Ngũ ca của con đưa về luôn.
Con cái trong nhà đã lớn, số hộ vệ không đủ dùng, tính ra, Hầu phủ đã nuôi không ít người. Đống đó đều là tiền, vẫn là không thể cắt giảm bạc được!
Dung Xuyên nói: - Cha, người cần hộ vệ cứ nói với con, con giúp người tìm người có thân thủ tốt hơn.
Chu Thư Nhân xua tay nói:
- Người con tìm là không cần đường ra, người Võ Xuân chọn là lão binh cần đường ra, Hầu phủ là lối ra khá ổn dành cho bọn họ.
Còn một điểm nữa, bảo Võ Xuân chọn người có gia thế rõ ràng thì không có vấn đề gì nhưng ở kinh thành lại không nói rõ được.
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Thành Xuyên Châu
Xương Trí và Tiền Giang đang uống rượu ở tửu lâu, hai người không vào phòng riêng, Tiền Giang nhỏ giọng nói:
- Mời Chu huynh ra uống rượu thật không dễ dàng.
Xương Trí giải thích:
- Ta phải chuẩn bị cho kỳ thi Hương.
Hắn không hề nói rằng mình đi thi, lời hắn nói là thật, ừm, không có gạt người.
Tiền Giang híp mắt:
- Chẳng phải Chu huynh sắp khởi hành sao?
Xương Trí nhếch môi nói:
- Ừm, đúng là sắp khởi hành rồi.
Tiền Giang uống một hớp rượu, nói:
- Chốn kinh thành vàng thau lẫn lộn, ta ở đây chúc Chu huynh được như ý nguyện.
Xương Trí cầm chén rượu lên, nói:
- Xin nhận ý tốt của Tiền huynh
Xương Trí kết giao với Tiền Giang vẫn luôn dùng tự, tự của hắn là Tử Du cho nên Tiền Giang vẫn không biết tên của hắn.
Tiền Giang vẫn còn điều muốn nói, nhưng cuối cùng lại biến thành tiếng thở dài. Mỗi người đều có tham vọng của mình, lại nghĩ tới kinh thành dưới chân thiên tử thì có hỗn tạp cũng sẽ không như Xuyên Châu.
Xương Trí đột nhiên nhìn xuống phía dưới, cẩn thận phân biệt mới xác nhận không nhìn lầm, thiếu niên đi vào chính là Lư Gia Thanh, đứa nhỏ này tìm một góc rồi ngồi xuống. Nhìn hơi lạnh phủ đầy thân, như chỉ muốn đông chết ai đó.
Xương Trí chưa nhận được thư nhà, từ lúc xuất kinh đều là hắn viết thư gửi về nhà, sao Lư Gia Thanh lại xuất hiện ở Xuyên Châu?
Tiền Giang lại gọi một tiếng:
- Chu huynh.
Xương Trí hoàn hồn:
- Vừa rồi hơi mất tập trung, Tiền huynh nói gì vậy?
Tiền Giang nói: - Ta nói ta muốn đi gặp ngoại tổ, cho nên không thể tiễn Chu huynh được.
Xương Trí: - Được.
Sau đó, hai người lại hàn huyên những chuyện khác, lúc Xương Trí xuống lầu, hắn nhịn không được nhìn qua chỗ Lư Gia Thanh rồi mặt đối mặt với đứa nhỏ này.
Tay nhận đồ ăn của Lư Gia Thanh dừng lại, y xuất kinh cũng không nghĩ kỹ Hầu phu nhân nói ông nào nguy hiểm, mãi đến khi y nghe nói Chu ngũ gia trở thành chủ khảo Xuyên châu mới tỉnh ngộ, cho nên Chu ngũ gia đến Xuyên Châu không chỉ vì mỗi chuyện chủ khảo.
Sau đó y cẩn thận nghĩ lại xem còn gì chưa hiểu rõ, Chu ngũ gia đã không ở kinh thành từ lâu, y cũng từng nghĩ có thể gặp được ở Xuyên Châu không, không ngờ rằng y sắp rời đi rồi vậy mà lại gặp được.
Nếu mục đích Chu ngũ gia đến Xuyên Châu không đơn giản, vậy đồ y cần đem về có cần đem về nữa không?
Y có cần lén lút gặp ngũ gia một lần không?
Xương Trí tưởng rằng Lư Gia Thanh sẽ đêm khuya tới tìm hắn, kết quả đợi đến tận nửa đêm, đừng nói là người, đến tiếng chó sủa cũng không nghe thấy nữa. Buổi sáng thức dậy hốc mắt hơi đen, vừa nhìn đã biết không ngủ.
Đinh Quyết thấy thế, nói:
- Đại nhân, ngài không nghỉ ngơi đủ sao?
Xương Trí tốn hơi thừa lời đáp: - Ừ.
Đinh Quyết: “...”
Cho nên không phải là không nghỉ ngơi đủ, không biết ai chọc tới đại nhân rồi!
Ngoài thành Xuyên Châu, Lư Gia Thanh sờ món đồ trong ngực, nghĩ tới nghĩ lui vẫn là không gặp thì tốt hơn, hơn nữa giao cho Tần vương có thể khiến Hoàng Thượng nhìn thấy nhanh hơn chứ giao cho Chu ngũ gia còn phải chờ. Y hạ quyết tâm rồi ngủ một giấc ngon lành, sau đó khởi hành về kinh.
Hai ngày nữa lại trôi qua, Chu Thư Nhân đang cố gắng tính toán cẩn thận số tiền cần lấy vừa đủ làm xưởng thuốc, tính được một nửa, trên đầu bỗng có cái bóng chặn ánh sáng. Anh vừa ngẩng đầu lên, liền trầm mặc.
Hoàng Thượng híp mắt:
- Ái khanh nói xem khanh còn giấu bao nhiêu của cải?
Chu Thư Nhân: - Hoàng Thượng, ngài muốn hù chết thần sao? Người với người có thể hù chết nhau đấy?
Hoàng Thượng thầm nghĩ lá gan Chu Thư Nhân rất lớn, bèn chỉ vào tờ đơn trên bàn hỏi:
- Nói về cái này trước nhé?
Chu Thư Nhân không hề chột dạ:
- Khế thư nhà đất thật sự hết rồi, thứ viết trên tờ đơn là một số đồ cổ có giá trị thôi.
Đồ cổ của thời đại loạn thế hoàng kim, hiện tại quốc gia ổn định, kinh tế phát triển nhanh, đồ cổ có tiềm năng tăng giá khá ổn.
Hoàng Thượng thầm nghĩ, ông già này thật sự giỏi giấu đồ, ngài lại không thể kè kè bên sổ đăng ký, ngài tin Chu hầu gia sẽ không tham ô nhưng rõ ràng trong tay ông già này có đồ gì đó. Mỗi lần ngài đề nghị, Chu hầu gia nhất định nói trước là không có tiền!
Chu Thư Nhân cảm thấy vận khí hôm nay của mình rất tệ, đây là món đồ cuối cùng trong rương của anh rồi:
- Thật sự không có.
Giọng điệu Hoàng Thượng có chút nghi hoặc:
- Thật sao?
- Thật, còn thật hơn việc mặt trời mọc đằng Đông nữa, cả trong mơ thần cũng đang tính tiền trong quốc khố, thần rất khổ. Chỉ có thể từ nền móng cơ bản sáng tạo ra giá trị lớn hơn, ngài tưởng thần sung sướng lắm sao?
Hoàng Thượng ho một tiếng:
- Vất vả rồi!
Chu Thư Nhân cầm quyển sổ lên:
- Thần keo kiệt, nhưng tiền nên đưa thần chưa từng để thiếu một văn nào, Y Bộ làm xưởng thuốc là chuyện lớn ích nước lợi dân, sau khi nghe Hoàng Thượng nói xong là ngày nào thần cũng tính tiền. Đồ dưới đáy hòm cũng lấy ra nốt, ngài xem tính tới mức bàn tính còn có một nửa!
Xì, thật sự tưởng anh thoải mái vậy à, không có anh đổi tiền, Hoàng Thượng muốn thực thi rất nhiều chính sách đó chỉ có nằm mơ thôi!
Hoàng Thượng thật sự sợ Chu Hầu sẽ mặc kệ rồi về dưỡng già:
- Trẫm xem có một chút, biết khanh vất vả rồi.
Chu Thư Nhân hài lòng, anh muốn cho Hoàng Thượng biết khó khăn của anh, đừng tưởng rằng anh như thần tiên không gì không thể, anh nói:
- Hoàng thượng có muốn xem danh sách không? Có thể lấy giá thị trường.
Hoàng Thượng: “...”
Không phải chứ, trong cung trẫm vô số bảo bối, trẫm thật sự rất chướng mắt đống này!
Chu Thư Nhân cũng nói:
- Hoàng Thượng tìm thần là có chuyện quan trọng gì?
Tâm trạng Hoàng Thượng không tốt:
- Trẫm muốn đến thăm Hoàng trang, lần trước có nói mời khanh đi chung cho nên đến hộ bộ rủ khanh.
Chu Thư Nhân cũng không muốn tính sổ sách nữa, anh muốn ra ngoài đi qua đi lại:
- Hoàng thượng chờ thần chút.
Nói xong, Chu Thư Nhân ghi lại con số trên bàn tính, sau đó đánh dấu vào danh sách rồi mới đứng dậy thay quần áo hằng ngày.
Hoàng Thượng đợi Chu Thư Nhân rời đi, cầm sổ ghi chép lên, ngón tay gạt gạt bàn tính, trong lòng Hoàng Thượng cũng buồn phiền. Ngài và phụ hoàng đều bị thói quen của Chu hầu gia làm hỏng, có Chu hầu gia ở Hộ Bộ khiến ngài bớt lo, trước giờ ngài chưa từng lo nghĩ vì tiền bạc.
Ngài cũng biết Chu Hầu gia đã lớn tuổi, sau này còn phải đảm nhiệm việc giáo dục Hoàng trưởng tôn nhưng Bộ Bộ này giao cho ai đây?
Hoàng Thượng cũng từng tìm người, sau đó so sánh với Chu Hầu gia, Hoàng Thượng càng muốn Chu Hầu sống lâu trăm tuổi.
Chu Thư Nhân thay xong quần áo bình thường, liền nhìn thấy Hoàng Thượng đang lật xem sổ sách trên giá, trên giá có ký hiệu phân loại, toàn bộ phía trên đều là bản ghi chép của anh.