Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mới đó mà Hoàng hậu đã mất được một tháng, Trúc Lan cũng gần một tháng không gặp con gái, khó lắm hôm nay con gái mới về nhà mẹ đẻ, đúng lúc còn là ngày nghỉ của hộ bộ.
Trúc Lan ra hiệu cho nha hoàn bưng trái cây con gái thích ăn lên, sau đó hỏi:
- Dạy xong rồi à?
Tuyết Hàm gật đầu:
- Vâng, sau này không cần con gái dạy nữa.
Trúc Lan cười: - Trân Nguyệt và Tĩnh Huyên công chúa là những học trò giỏi.
Tuyết Hàm đợi đám nha hoàn lui xuống rồi nói:
- Các phi tần trong cung đều tưởng rằng quyền lực trong cung sẽ giữ nguyên, kết quả không ngờ Hoàng Thượng lại để hai vị công chúa quản lý.
- Lúc Hoàng Hậu nghỉ ngơi vẫn luôn do phi tử hậu cung quản lý hộ, bây giờ giao quyền lực ra chẳng khác nào cắt thịt.
Tuyết Hàm: - Hoàng Hậu còn sống đã quản lý thay rồi, Hoàng Hậu không còn Hoàng Thượng sợ tiếp tục quản nữa sẽ càng nuôi dưỡng ý đồ xấu.
Trúc Lan tỏ vẻ đồng tình:
- Hoàng hậu mất rồi, không ít người không ngừng lén lút làm chuyện mờ ám.
Tuyết Hàm nhíu mày nói:
- Có người tới tìm Hầu phủ sao?
- Không, nhưng có người thăm dò cha con.
Tuyết Hàm hừ một tiếng:
- Hoàng thượng sẽ không lập Hậu nữa đâu.
Gần đây Trúc Lan biết được không ít chuyện mờ ám:
- Mẹ nghe nói có người thấy cấp bậc của phi tần trong hậu cung nên nâng lên một bậc.
Giọng điệu Tuyết Hàm đầy trào phúng:
- Đây là thăm dò Hoàng Thượng à. Mẹ, mẹ nói xem sao bọn họ lớn gan như vậy nhỉ?
- Sức hút của quyền lực.
Tuyết Hàm day trán:
- Tần vương phủ bọn con đã đủ khiêm tốn rồi mà ngày nào cũng có thiệp mời, phiền chết đi được.
Trúc Lan mỉm cười:
- Ai bảo Dung Xuyên là đệ đệ ruột của Hoàng Thượng, còn là đệ đệ được tin tưởng nhất.
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Sảnh chính
Thư Nhân và Dung Xuyên đang trò chuyện, Dung Xuyên nói:
- Cha, nghe nói y bộ muốn làm xưởng thuốc?
- Con đúng là nắm bắt tin tức nhanh thật.
Dung Xuyên rót trà cho cha, nói:
- Hôm qua Hoàng Thượng nói cho con biết lúc đang trò chuyện đó ạ, còn nói quy mô không phải nhỏ nữa.
Chu Thư Nhân nhận ly trà, uống một miếng:
- Ừ, thuốc có sẵn vẫn không đủ cung cầu. Trước đây là do không đủ nhân lực, năm nay học viện có không ít đệ tử tốt nghiệp, một số người có năng lực khá giỏi, y bộ nảy ra ý định muốn làm xưởng thuốc ở mấy châu trồng dược liệu lớn.
Dung Xuyên thở dài:
- Quy mô quả thật không nhỏ.
Tâm trạng của Chu Thư Nhân không tồi, Công Bộ bán ra kỹ thuật đẩy nhanh quá trình phát triển kinh tế, hơn nữa bước chân cũng vững vàng hơn, tất cả đều phát triển theo hướng tốt:
- Đợi tin tức truyền ra sẽ là một trận tranh giành.
Dung Xuyên uống trà nguội, nói:
- Tình trạng thường thấy mà.
Chu Thư Nhân nói tiếp:
- Đợi khi tăng cường sự phổ biến của lương thực và phân bón, cộng thêm chuyện Công Bộ cải tiến dụng cụ nông nghiệp rồi thì sau này có thể tiết kiệm được không ít sức lao động.
Tuy Công Bộ trở thành kẻ ngốn tiền, nhưng Công Bộ quả thật có đủ tự tin để xin tiền, thay đổi không ít dụng cụ liên quan đến nông nghiệp, vừa tiết kiệm sức vừa tiện lợi. Trong lòng bách tính, Công Bộ không hề là bộ đứng chót lục bộ.
Dung Xuyên vui vì đất nước thịnh vượng và lớn mạnh, nói:
- May mà mấy năm nay cha quản lý tiền.
Quốc gia không thể phát triển toàn diện nếu tách rời Hộ Bộ, không có sự hỗ trợ của cha, Công Bộ muốn nghiên cứu cũng không có tiền, hắn hiểu rất rõ mỗi năm Công Bộ phải tiêu tốn bao nhiêu bạc để nghiên cứu.
Chu Thư Nhân thở dài:
- Đúng vậy, cho nên Hoàng Thượng không cho ta chuyển chỗ.
Dung Xuyên cười nói:
- Vì Hoàng huynh biết có cha ở Hộ Bộ thì huynh ấy không cần phải lo lắng.
Chu Thư Nhân hừ một tiếng, Hoàng Thượng đâu cần lo lắng, toàn là anh lo lắng.
Dung Xuyên lại nói:
- Cha, con đã chuẩn bị mấy bộ đề thi Hội cho Xương Trung rồi.
- Trùng hợp thật, ta cũng có chuẩn bị mấy bộ.
Dung Xuyên vui vẻ:
- Vậy gửi về chung đi ạ?
Chu Thư Nhân vuốt râu:
- Ta ra đề mô phỏng, đệ đệ con sẽ thích lắm.
Làm gì có chuyện thi Trạng nguyên nói đỗ là đỗ được, sau khi anh biết ai là chủ khảo, cùng với sở thích ra đề của mấy chủ khảo, giải đề nhiều cọ xát đề nhiều mới là đạo lý kiên định.
Đây chính là nguồn tài nguyên, con cháu nhà quan thi cử dễ hơn nhà hàn vi, nhà hàn vi muốn biết sở thích của giám khảo rất khó, nhưng con cháu thế gia đã có sự chuẩn bị từ sớm rồi.
Thôn Chu gia
Hôm nay Xương Trung không không định cọ xát đề, hắn muốn để đầu óc thư giãn, gần đây giải quá nhiều đề rồi.
Lúc Minh Thanh đến, Xương Trung đang nằm trên ghế bập bênh phơi nắng.
Trong tay Minh Thanh cầm thiệp mời:
- Xương Trung, Tri phủ gửi thiệp mời.
Xương Trung kinh ngạc:
- Thiệp mời gì?
- Mời ta đến Châu Thành.
Xương Trung suy nghĩ một lát:
- Vậy thì đi thôi.
Phải nể mặt Tri phủ, hơn nữa Trình tri phủ cũng không tệ lắm.
Minh Thanh lại hỏi:
- Ngươi thật sự không đến thư viện châu thành xem sao?
Xương Trung xua tay:
- Không đi.
Đừng nói là thư viện, ngay cả trường công hắn cũng không muốn đi xem, hắn không thiếu danh sư, kéo một người trong nhà ra cũng là danh sư nên hắn chỉ cần giải đề là được rồi.
Minh Thanh cười nói:
- Bọn họ mời ngươi nói là để trao đổi, nhưng thật ra muốn thu thập tin tức từ chỗ ngươi.
- Hứ, muốn lợi dụng à.
Hắn không phải người keo kiệt, thành tâm thỉnh giáo hắn sẽ vui vẻ giải thích nhưng tính kế hắn thì phí công suy nghĩ rồi.
Minh Thanh hỏi: - Hôm nay ngươi không giải đề sao?
- Nghỉ ngơi chút đã.
Hắn cũng thấy mệt với thói quen giải đề này, Ngô Minh ca ca ra không ít đề cho hắn, nghĩ đến lời phê bình sắc bén của Ngô Minh ca, tâm can hắn đều run rẩy!
Minh Thanh lại nói thêm:
- Gần đây có người ngoài muốn thỉnh giáo ngươi, nhưng ta đều từ chối rồi.
Xương Trung gật đầu:
- Vất vả cho tộc trưởng rồi.
Hắn biết xuất thân của mình có sức hút thế nào, hơn nữa còn đậu Tiểu Tam Nguyên nên rất nhiều người muốn gặp hắn.
Buổi chiều ở kinh thành
Minh Huy mới về nhà đã muốn chuồn về viện của mình, kết quả vừa xuống xe ngựa đã bị gã sai vặt đang chờ gọi ngăn lại:
- Công tử, Hầu gia đợi ngài ở chủ viện.
Minh Huy: - !!
Sau khi đến chủ viện thấy tiểu cô và tiểu cô trượng, Minh Huy thở phào nhẹ nhõm. Không phải một mình đối diện với ông nội là được.
Trúc Lan nói với giọng điệu trêu chọc:
- Minh Huy công tử về rồi.
Minh Huy chột dạ:
- Ông nội, bà nội, tiểu cô trượng, tiểu cô.
Chu Thư Nhân nhướn mày:
- Cháu có thời gian tổng kết kiến thức mà cháu lại không đi thi Hương?
Dung Xuyên tiếp lời:
- Minh Huy công tử nhà ta muốn tự mình bồi dưỡng ra cử nhân, so ra còn khó hơn việc tự thi đỗ. Thật sự rất giỏi.
Hai tai Minh Huy đỏ bừng:
- Cháu chỉ là tú tài, tổng lại hết kiến thức cũng chẳng có bản lĩnh lớn như vậy.
Chu Thư Nhân chỉ vào quyển tập trên bàn:
- Ta thấy cháu có bản lĩnh không nhỏ mà.
Lúc này Minh Huy mới chú ý tới, đây là quyển tập nháp của hắn:
- Ông nội, ông nhìn thấy nó ở đâu?
- Thư phòng ở tiền viện.
Anh bận quá lâu không đến thư phòng ở tiền viện, hôm nay nói chuyện với Dung Xuyên bèn đi đến thư phòng tiền viện. Đúng là bất ngờ thật!
Minh Huy ngượng ngùng nói:
- Cháu thấy Thiệu Tuân kém nhiều quá, cho nên mới tổng kết lại.
Hắn vừa hồi kinh đã đi gặp Thiệu Tuân, sau đó trầm mặc. Sau khi nghe ngóng về sở thích của các chủ khảo kỳ thi Hương ở kinh thành, hắn tìm đề mấy năm qua cho Thiệu Tuân làm, sau đó càng trầm mặc hơn.
Những người học giỏi nhất trong nhà gồm có đại ca ở thảo nguyên, Tứ thúc không ở nhà nhiều năm, Ngũ thúc đi Xuyên châu, tiểu thúc thì ở quê. Trong hai cô trượng thì đại cô trượng say mê vẽ vời, tiểu cô trượng hắn không dám thỉnh giáo. Về phần ông nội hắn nghĩ cũng không dám nghĩ, cuối cùng không có cách nào chỉ có thể tự mình ra tay.
Dung Xuyên cầm quyển tập lên, nói:
- Con tổng kết rất tốt.
Minh Huy nhận được lời khen, trong lòng đắc ý nhưng vẫn khiêm tốn nói:
- Vẫn kém xa ạ.
Chu Thư Nhân:
- Ừ, vẫn còn biết thân biết phận đấy.
Minh Huy: “...”
Trúc Lan bật cười:
- Ông nội cháu trêu cháu đó, cháu tổng kết quả thật không tồi, ừm, điểm đó giống bà.
Minh Huy nghĩ thấy cũng có vẻ đúng:
- Ai bảo cháu trai giống bà nội nhất chứ.
Chu Thư Nhân nói:
- Ừ, năng khiếu viết tiểu thuyết cũng giống nữa.
Trúc Lan: “...”
Minh Huy: “...”