Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hoàng Hậu muốn cười, nhưng lại hơi lực bất tòng tâm, nàng ta muốn nằm xuống.
Hoàng Thượng nhìn thấy vậy bèn đích thân dìu, Hoàng Hậu nằm xuống rồi định thần một lúc mới nói:
- Những thứ ta cho mấy đứa nhỏ đều ở trong rương.
Hoàng Thượng: - Ta sẽ chia cho bọn nó.
Hoàng Hậu hơi khó thở, nhưng vẫn cố gắng ngẩng đầu nhìn con gái một cái, ánh mắt tràn ngập vẻ không nỡ, cuối cùng dừng mắt trên mặt Hoàng Thượng. Nàng ta dùng hết sức lực của cơ thể cuối cùng cũng bật cười được, dần dần nhắm mắt lại.
Nàng ta lẳng lặng cảm nhận cái chết, bên tai là tiếng khóc của con gái, nàng ta không nói với Hoàng Thượng rằng kiếp sau vẫn sẽ gả cho ngài, không phải vì nàng ta không muốn mà là vì Hoàng Thượng kiếp này không hối hận không có nghĩa là kiếp sau nguyện ý lấy nàng ta.
Hoàng Thượng cảm nhận được tay Hoàng Hậu dần dần lạnh đi, nhưng ngài không buông tay ra, lẳng lặng ngồi nghe tiếng khóc của bọn trẻ, ánh mắt cũng dần ửng đỏ. Thê tử qua đời, mang đi tất cả cuộc đời của nàng ta và chỉ để lại cho ngài những hồi ức tốt đẹp.
Hoàng Thượng đưa tay vuốt tóc thê tử, chạm vào tóc trắng hơi gai gai, lòng cũng thấy trống rỗng, ngài ngồi một lúc mới trầm giọng nói với Trương công công:
- Đi thu xếp đi.
Tiếng khóc vang lên từ tẩm cung Hoàng Hậu, từ từ lan khắp cả Hoàng cung, trong hậu cung có nữ nhân vui mừng, cũng có nữ nhân hận đến nghiến răng nhưng không ai thương xót cho Hoàng Hậu.
Tiếng chuông vang lên, cả kinh thành đều biết Hoàng Hậu mất rồi. Trúc Lan và Chu Thư Nhân vẫn chưa ngủ, hai người đã thay xong quần áo, nghe thấy tiếng động liền liếc nhìn nhau, cả hai không ai nói gì.
Thời gian trôi qua từng chút, Trúc Lan mới mở miệng ra hiệu cho nha hoàn bên ngoài đi vào:
- Truyền lời cho Thế tử phu nhân, bỏ hết bày trí trong viện rồi.
Nha hoàn cũng nghe thấy tiếng chuông, nhận được mệnh lệnh liền nhanh chóng đi đến đại phòng truyền tin.
Chu Thư Nhân: - Trong cung không có Hoàng Hậu, lại không được yên ổn nữa rồi.
- Chỉ có ngốc mới không chịu ngồi yên, địa vị của Thái tử đã vững chắc nên Hoàng Thượng sẽ không lập hậu đâu.
- Ây, Hoàng Thượng trông thì bình tĩnh, nhưng Hoàng Thượng cũng là người, bức bối trong lòng Hoàng thượng sắp trút xuống Xuyên Châu rồi.
Trúc Lan nhớ tới Thái Thượng Hoàng qua đời:
- Lại sắp ra tay tàn nhẫn rồi.
Chu Thư Nhân nhỏ giọng:
- Con trai chúng ta hay gửi chứng cứ về kinh thành, thế có khác gì thêm dầu vào lửa cho Hoàng Thượng chứ!
Trúc lan: “...”
Ừ nhỉ!
Kinh thành nghe thấy tiếng chuông đều không muốn ngủ, nhất là Ôn gia, hai chống lưng lớn nhất của Ôn gia là Hoàng hậu và Thái tử, Hoàng Hậu bệnh liên miên Ôn gia nhưng không lo lắng. Hoàng Thượng coi trọng đích thê, cho dù Hoàng Hậu dưỡng bệnh cũng không ai dám khiêu khích, chỉ cần Hoàng Hậu còn sống, Ôn gia không có gì phải sợ hãi. Hiện tại đã hơi hoảng sợ, hành động của thái tử mấy năm nay đã chứng tỏ thái tử không hề có ý dựa vào Ôn gia, không có Hoàng Hậu xoa dịu, toàn bộ Ôn gia đều lo lắng đến tiều tụy.
Có người sợ hãi, nhưng đương nhiên cũng có người vui mừng, người vui thì nhiều hơn một chút, không có Hoàng Hậu giúp đỡ Thái tử thì phụ tử của gia đình tôn quý nhất xảy ra hiềm khích sẽ không có ai khuyên ngăn - đây là chuyện vui lớn nhất.
Nhị Hoàng tử vừa tức giận vừa vui mừng, giận vì Hoàng Hậu biết chọn ngày qua đời, độc ác bẫy mình một vố, nhưng vui vì Thái Tử đã không còn Hoàng Hậu che chở.
Đêm nay có quá nhiều yêu ma quỷ quái tưng bừng chạy ra.
Ngày hôm sau, Trúc Lan thức dậy rồi thay đồ, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thời tiết hôm nay rất tốt.
Lẳng lặng lắng nghe, vẫn có thể nghe thấy tiếng khóc, trái ngược với sự thật lòng thật dạ lúc Thái Thượng Hoàng qua đời, tiếng khóc lúc Hoàng Hậu qua đời lộ vẻ giả dối.
Dân chúng kinh thành cũng không có quá nhiều cảm xúc, dân chúng chính là thực tế như vậy, ai đối xử tốt với họ họ đều biết, mà Hoàng Hậu lại chẳng làm gì khiến dân chúng ghi nhớ.
Tang lễ của Hoàng Hậu rất long trọng, Hoàng Thượng và Thái tử thì đau lòng thật, còn có cả Ôn gia, những người khác cầm khăn tay không rời. Không có bách tính lên đường đưa tang, rõ ràng một tang lễ vô cùng long trọng nhưng lại giống một vở kịch bình thường.
Hoàng Thượng đã mất đích thê, cho dù có che giấu tốt hơn thì áp lực khắp người vẫn vô cùng lớn.
Chu Thư Nhân cũng không tiến lên, Thái Thượng Hoàng qua đời anh còn có thể có chuyện nói chứ Hoàng Hậu qua đời thì Hoàng Thượng tự chống cự đi!
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Xuyên châu
Ý chỉ của kinh thành được gửi đến các châu, các châu đã biết chủ khảo chủ trì kỳ thi Hương năm nay là ai, chủ khảo của Xuyên Châu là Chu Xương Trí của Hàn Lâm Viện, người phụ trợ là học chính Xuyên châu.
Khi ý chỉ đến Xuyên Châu, việc đầu tiên là phải tìm Chu Xương Trí của Hàn Lâm Viện là ai. Sau khi điều tra rõ ràng, mọi người đều trầm mặc.
Tri phủ Xuyên châu cau mày nói:
- Người này không chỉ là con trai thứ tư của Chu Hầu gia mà còn là ca ca ruột của Tần vương phi, có hơi hóc búa.
Mọi người liếc mắt nhìn nhau, đâu chỉ hóc búa - là một người cực kỳ không tốt!
Xương Trí cũng đưa theo Đinh Quyết trở về châu thành, quay lại tiểu viện, Xương Trí lại điều tra được không ít chứng cứ, hắn về cũng không ra ngoài mà Đinh Quyết lại hay ra ngoài.
Hôm nay quay về, vẻ mặt Đinh Quyết hơi kỳ quái, gã sai vặt chú ý tới, bèn hỏi:
- Ngươi sao vậy?
Đinh Quyết hít sâu một hơi:
- Đại nhân của chúng ta tên là Chu Xương Trí hả?
Gã sai vặt phản ứng lại, cười:
- Ngươi nghe thấy tin tức rồi à?
Đinh Quyết hít một hơi rồi thở ra, thế là thừa nhận rồi:
- Cho nên đại nhân là chủ khảo của kỳ thi Hương năm nay?
Gã sai vặt vỗ vai Đinh Quyết:
- Thế thì có gì ngạc nhiên, đại nhân xuất hiện ở Xuyên Châu đương nhiên phải có tên tuổi.
Đinh Quyết vẫn có chút hoài nghi nhân sinh, thận trọng hỏi:
- Phụ thân của đại nhân là Hộ Bộ Thượng Thư Chu Hầu gia ư?
Gã sai vặt lẩm bẩm:
- Tin tức này lan truyền khá nhanh đó.
Đinh Quyết trong lòng phức tạp, chẳng trách y ba bốn lần ám chỉ đại nhân tiếp tục điều tra sẽ nguy hiểm, đại nhân lại không để ý, đại nhân có bối cảnh như vậy quả thật không có gì phải sợ. Bối cảnh của các quan viên Xuyên Châu hợp lại cũng không so được.
Đinh Quyết phản ứng lại:
- Hiện tại ý chỉ tới rồi, khi nào đại nhân hiện thân?
Gã sai vặt đáp: - Không vội, không vội, còn cách kỳ thi Hương không ít ngày mà!
Đinh Quyết nhớ tới bản thân cũng có công danh tú tài, chẳng trách đại nhân không làm gì thì khuyên y cuộc đời rất dài nên tiến lên phía trước. Ngày tháng đi theo đại nhân, đại nhân không làm gì sẽ nói chuyện quan trường với y, cũng sẽ nói kỳ văn với hắn, tầm mắt của y được mở rộng, không ôm thù hận và hối hận ngày ngày nữa.
Gã sai vặt than thở:
- Đồ ngốc, cơ hội ở ngay trước mắt cũng không biết nắm bắt.
Cả đường đại nhân ngầm điều tra, thấy bao nhiêu người như Đinh Quyết, nhưng thật sự lọt vào mắt đại nhân chỉ có hai người, một người là Lưu Minh Sinh, chỉ có Đinh Quyết vẫn luôn đi theo đại nhân.
Đinh Quyết trong lòng hiểu rõ, mím môi:
- Ta…
Xương Trí đi ra:
- Về rồi à?
Gã sai vặt cười nói:
- Đại nhân, y đã biết thân phận ngài rồi.
Xương Trí mỉm cười:
- Có bất ngờ không?
Đinh Quyết có hơi câu nệ, mất đi sự tùy ý ngày xưa:
- Quả thật bất ngờ.
Xương Trí hỏi: - Vừa rồi các ngươi nói chuyện gì?
Đinh Quyết mím môi, trầm mặc một lát mới nói:
- Đại nhân, ta…
Xương Trí nhướn mày, thân phận của hắn bại lộ khiến Đinh Quyết không bình tĩnh:
- Ngươi muốn hồi công danh?
Mặt Đinh Quyết đỏ lên:
- Đại nhân, ngài là quan tốt.
Chuyện đại nhân làm mỗi ngày, y đều thấy, đại nhân đang dạy y, trong lòng y biết rõ, Chỉ là nghĩ tới hai mạng người đại ca và mẹ, cuối cùng biến thành cái thở dài.
Xương Trí không ép buộc Đinh Quyết, hắn chỉ hy vọng khi chân tướng rõ ràng Đinh Quyết có thể chấp nhận được, đây cũng là nguyên nhân hắn không ngừng trấn an Đinh Quyết.
Đinh Quyết thở phào nhẹ nhõm:
- Đại nhân, ta có thể đi cạnh ngài học tập đã đủ rồi.
Thế nên trong lòng y vẫn không thoát ra được khúc mắc.