Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tin tức Hoàng Hậu hôn mê nhanh chóng lan truyền, Trúc Lan cũng phái người theo dõi tình hình trong cung và chuẩn bị tinh thần. Cô có cùng cảm giác với con gái, lần này Hoàng Hậu thật sự rất khó qua khỏi.
*
Tẩm điện Hoàng Hậu
Hoàng Thượng ngồi bên ngoài, thái y đang khám bệnh ở trong phòng, bên trong còn có Thái tử phi trông nom.
Ngoài điện, phi tần các cung khác cũng đợi chung, không một ai nói gì, cho dù có người sắp đứng không vững cũng đều cắn răng chống đỡ.
Công chúa Trân Nguyệt thương mẫu phi, đôi mắt liên tục đảo sang phụ hoàng, đáng tiếc phụ hoàng lại đang đắm chìm trong suy nghĩ, không nhìn nàng ta lấy một cái.
Thái tử chắp tay sau lưng, nội tâm dậy sóng, cho dù có chuẩn bị tâm lý, lúc đối mặt thật sự vẫn rất đau lòng.
Nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của con gái, Nhiễm phi lắc đầu ra hiệu đừng quan tâm, tuổi con gái không còn nhỏ, sắp phải xuất giá nên tốt nhất đừng chọc Hoàng Thượng khó chịu thì hơn. Nhiễm phi trấn an con gái, rồi liếc mắt nhìn những nữ nhân trong viện. Đích thê chính là đích thê, các nàng là phi thì sao, vẫn chỉ là thiếp thất.
Nhiễm phi lại thoáng nhìn Hoàng thượng, trong lòng Hoàng Thượng không có hậu cung, những phi tử như nàng ta không có vị trí trong lòng Hoàng Thượng. -
Thái y khám bệnh bước ra, quan chính ngự y hít sâu một hơi rồi nói:
- Hoàng Thượng, thần đã cố gắng hết sức.
Mấy ngày trước Hoàng Hậu còn có thể dùng thuốc cầm cự, nhưng bây giờ uống thuốc cũng vô dụng.
Hoàng Thượng đã chuẩn bị sẵn trong lòng:
- Nghĩ cách khiến Hoàng Hậu tỉnh lại.
Trên trán quan chính ngự y đầy mồ hôi, ông ấy rất sợ phải chôn cùng Hoàng Hậu, bây giờ có thể thở phào nhẹ nhõm, nói:
- Vâng.
Lúc này bên ngoài có vài phi tần không chống đỡ được, ngã xuống gây động tĩnh hơi lớn, ánh mắt Hoàng Thượng lạnh lùng nhìn một cái, rồi nhìn về phía Trương công công.
Trương công công thông suốt, đi ra ngoài nói:
- Mời các vị nương nương hồi cung.
Lưu phi không cam lòng, cho dù ả đã đứng đến hoa mắt chóng mặt, ả vẫn muốn biết Hoàng Hậu có chết không, nhưng lại không dám chống lại Hoàng Thượng.
Một đám nữ nhân chỉ muốn mau chóng hồi cung, riêng Lưu phi đi chậm nhất, ả lo lắng thật lòng, vì con trai ả vừa mới thành thân. Hôm nay còn là ngày lại mặt, đúng là xui xẻo.
Vốn có tin đồn nói đại hôn của Nhị hoàng tử là để xung hỉ, tuy không dấy lên sóng gió gì nhưng nếu Hoàng Hậu chết rồi ắt sẽ ngược lại. Lưu phi hận Hoàng hậu muốn chết!
Chu Thư Nhân rời khỏi nha môn về nhà, trong cung vẫn chưa truyền ra tin tức gì mà cũng không nghe thấy tiếng chuông.
Trúc Lan ra hiệu cho đám nha hoàn lui xuống:
- Cũng không biết tình hình ra sao rồi.
Chu Thư Nhân thay quan phục ra, nói:
- Tối nay bảo người ở thính tai một chút.
Trúc Lan kinh ngạc:
- Ý của anh là Hoàng Hậu không thể qua khỏi đêm nay?
- Anh đoán là vậy.
Trúc Lan tò mò hỏi:
- Anh lấy được tin tức ở đâu?
Chu Thư Nhân nói: - Hoàng thượng nói năm nay không tu sửa vườn của hoàng thất, nghĩa là năm nay không hợp để tu sửa vườn. Vì sao lại không hợp? Thái Thượng Hoàng đã sắp tròn một năm, chỉ có thể là Hoàng Hậu sắp không xong rồi.
Trúc Lan:
- Anh nói hôm nay Hoàng Hậu cố ý ngất đi sao?
Lúc đầu cô không cảm nhận được, sau đó càng nghĩ càng cảm thấy không đúng.
Chu Thư Nhân: - Cái đó thì không biết.
- Nhị hoàng tử sắp tức chết rồi.
Chu Thư Nhân thay quần áo xong:
- Giận cũng vô ích.
Trúc Lan khẽ nói:
- Theo lời anh nói, Hoàng Thượng đã chuẩn bị tinh thần từ rất lâu rồi.
- Cơ thể Hoàng Hậu mãi không khỏe, Hoàng Thượng biết rất rõ về tuổi thọ của Hoàng Hậu, nếu không chuẩn bị trong lòng mới là kỳ lạ.
Trúc Lan trầm mặc một hồi, nói:
- Thật ra rời đi bây giờ cũng tốt, ít nhất còn có thể để lại ấn tượng đẹp.
- Đúng vậy, Hoàng Hậu nhân lúc chưa xấu đã rời đi để lại dấu vết sâu đậm trong lòng Hoàng Thượng.
Trúc Lan: - … Vậy nên chính Hoàng Hậu không muốn sống nữa.
Đôi khi mục tiêu sống rất thần kỳ!
Chu Thư Nhân xoa bụng, anh có hơi đói bụng rồi:
- Ai biết được chứ!
Ra khỏi phòng ngủ, Trúc Lan bảo nha hoàn mang bữa tối qua, bữa tối rất nhẹ bụng, đều là các món ăn hạ hỏa.
Chu Thư Nhân cầm đũa một lúc không di chuyển:
- Anh không nóng.
Trúc Lan: - Ừm.
Chu Thư Nhân: - Mấy món này nhìn đã không có khẩu vị.
Trúc Lan liếc mắt một cái:
- Gần đây anh ăn hơi nhiều thịt rồi.
Chu Thư Nhân: “...”
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Hoàng cung
Hoàng Hậu cuối cùng cũng tỉnh, lúc mới tỉnh dậy không hề gặp Hoàng Thượng mà giữ Thái tử phi và nữ quan lại, chưa ăn vận gì, Hoàng Hậu bảo nữ quan giúp nàng ta chải đầu một lần nữa.
Hoàng Hậu ra hiệu cho Thái tử phi ngồi xuống:
- Ta không yên tâm về Thái tử.
Thái tử phi muốn nói, nhưng Hoàng Hậu lại ra hiệu nghe nàng ta nói trước:
- Thái tử phi con là quốc mẫu tương lai, lời nói hành động và năng lực của con đều không thể sai lầm, nhưng con đừng quên con và Thái Tử là vợ chồng, giữa các con luôn thiếu tình cảm. Con là thê tử của nó, sau này phải quan tâm nó hơn, nó là Thái tử cũng là người, mà người thì cần sự quan tâm và yêu quý của thê tử.
Thái tử phi trầm mặc, Thái tử đối xử với nàng ấy rất tốt, nhưng nàng ấy và Thái tử vẫn không có tình cảm gì, nàng ấy biết mẫu hậu đang nhắc nhở nàng ấy:
- Con dâu nhớ ạ.
Hoàng Hậu không nói gì thêm nữa, mỗi người đều có số phận của riêng mình, nàng ta đã nhắc hết những gì nên nhắc rồi.
Nữ quan đã chải tóc xong:
- Nương nương, đã xong rồi.
Hoàng Hậu đưa tay vuốt tóc, nàng ta không nhổ tóc bạc, lúc này mới càng chân thật hơn, ra hiệu cho nữ quan dẫn Thái tử phi ra ngoài.
Nữ quan ra ngoài nói:
- Hoàng Thượng, nương nương muốn gặp ngài và Thái tử điện hạ.
Hoàng Thượng bước đi có chút nặng nề, hồi quang phản chiếu*, đây là lời Thái y nói với ngài, vào phòng liếc mắt một cái liền trông thấy nữ tử ngồi dựa lưng. Ngài hơi hoảng hốt, giống như lúc vừa mới gả cho ngài, đến gần thấy sắc mặt tái nhợt của thê tử, mái tóc đen nhánh đã điểm chút bạc trắng.
(*Hồi quang phản chiếu là một thuật ngữ y học đề cập đến một giai đoạn tinh thần trở nên minh mẫn và tỉnh táo hơn trong quá trình bệnh nhân hấp hối.)
Thái tử nghẹn ngào nói: - Mẫu hậu.
Hoàng Hậu mỉm cười: - Mẫu hậu không có gì tiếc nuối cả, sau này con và Thái tử phi phải sống thật tốt đó.
Giọng của Thái tử dừng lại: - Vâng, thưa mẫu hậu.
Hoàng Hậu đưa tay vuốt mặt con trai, ra hiệu cho Thái tử ra ngoài gọi tiểu nhi tử và tiểu khuê nữ vào đây. Thái tử biết mẫu hậu có lời muốn nói với phụ hoàng, bèn hít một hơi thật sâu rồi đi ra ngoài.
Hoàng Thượng ngồi bên giường nắm tay thê tử, trầm mặc không nói câu gì.
Hoàng Hậu khẽ mỉm cười:
- Ta già rồi cũng xấu đi rồi.
Hoàng Thượng ngẩng đầu nói:
- Không, trong lòng ta dung nhan của nàng vẫn như lúc xuất giá.
- Miệng của Hoàng Thượng ngọt hơn rồi.
Hoàng Thượng: - Lời này ta chỉ nói với nàng.
Hoàng Hậu tin vào lời này, đó là lời hứa hẹn của nam nhân, đôi mắt nàng ta đẫm lệ, nói:
- Ta từng hồ đồ, nhưng không hối hận, ngài thì sao?
Hoàng Thượng biết Hoàng Hậu muốn hỏi có hối hận khi cưới nàng ta không, ngài nắm trọn tay Hoàng hậu:
- Không hối hận.
Hoàng Hậu mỉm cười vui vẻ:
- Haiz, lúc ta hồ đồ đã khiến ngài lo lắng rồi, may mà không gây nên sai lầm lớn nào, ta không thể đi cùng ngài đến cuối đời. Ta đi rồi nếu con trai có chọc giận ngài thì nên đánh cứ đánh, đừng nhịn trong lòng rồi tự sinh ưu phiền. Con trai chúng ta rất khỏe.
Hoàng Thượng nói: - Ta rất hài lòng với Thái tử, nàng yên tâm.
Hoàng Hậu mỉm cười:
- Ta tin ngài.
Tứ hoàng tử và Tĩnh Huyên công chúa bước vào, Hoàng Hậu ra hiệu cho hai đứa trẻ qua đây, Hoàng Hậu nói với tiểu nhi tử:
- Con có phụ hoàng và ca ca con quan tâm, mẫu hậu không có gì phải lo lắng cả.
Rồi lại nói với con gái:
- Mẫu hậu từng làm chuyện hồ đồ, mẫu hậu muốn nói một câu xin lỗi với con.
Tĩnh Huyên đã khóc không thành tiếng, lắc đầu thật mạnh, biểu thị bản thân không hề giận.
Hoàng Hậu nắm lấy tay con gái, nói với Hoàng Thượng:
- Đứa nhỏ này chịu tủi thân ở chỗ ta rồi, ngài phải giúp nó chọn một vị hôn phu tốt.
Hoàng Thượng thấy đáy mắt Hoàng Hậu càng ngày càng đen, trong lòng nặng trĩu:
- Được, ta sẽ chăm sóc tốt con của chúng ta.