Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1773: Ngất Xỉu

Trước Tiếp

Chớp mắt đã đến ngày công bố kết quả thi viện, Minh Huy hỏi:

- Tiểu thúc, chúng ta thật sự không tới xem sao?

Xương Trung nhíu mày nói:

- Không đi, nhiều người lắm, với cả chúng ta nên khiêm tốn chút thì tốt hơn.

Tộc Chu thị có không ít người tham gia, danh sách được niêm yết ra ngoài, cho dù có danh tiếng tốt cũng sẽ có người nói xấu sau lưng, thôi thì đừng đi chọc mắt người khác.

Xương Trung không sợ có người nghi ngờ thứ bậc của hắn, học thức của hắn là hàng thật. Hơn nữa với sự hiểu biết của hắn, Tri phủ có chút tâm tư nhỏ nhưng năng lực quản lý quả thật không tồi.

Người báo tin vui còn chưa đến thì gã sai vặt đi xem thành tích chạy về trước:

- Đậu rồi, công tử là Tiểu Tam nguyên.

Minh Huy hỏi: - Còn ta thì sao?

Gã sai vặt vui vẻ nói:

- Công tử đứng thứ năm.

Minh Huy chớp mắt:

- Thứ năm?

Thế mà thứ hạng lại tụt rồi, xem ra thí sinh đợt này ở Bình Châu đều không tồi, hắn hiểu rất rõ học thức của mình, tự nhận là đã thi không tồi.

Khóe miệng Xương Trung mang theo ý cười, đạt được Tiểu Tam Nguyên rồi, hắn vẫn còn mục tiêu Đại Tam Nguyên, hỏi:

- Những người khác trong tộc thì sao?

Gã sai vặt cười nói:

- Lần này tính cả hai vị công tử thì trong tộc có sáu người đỗ.

Xương Trung gật đầu:

- Khá tốt, không khác dự đoán của ta lắm.

Phần lớn người trong tộc tham gia lần thi này đều còn nhỏ tuổi, hỏi qua thì mấy người đỗ đều từng tham gia thi, những người trẻ không đỗ cũng không thất vọng, lần sau thi lại là được. Tuổi nhỏ như bọn họ vượt qua thi Phủ đã là chuyện rất mừng rồi.

Lúc này Trình Tường đến nhà chúc mừng:

- Chúc mừng Chu công tử.

Xương Trung cười nói:

- Cảm ơn, cảm ơn.

Trình Tường không dám đánh giá thấp vị Hầu phủ công tử này lâu rồi, y có cảm giác vị này không chừng thật sự có thể giành Trạng Nguyên về cho Chu hầu gia. Vừa nghĩ Hầu phủ không phải bảng nhãn cũng là tiến sĩ, khó trách cha hâm mộ đến đỏ mắt. Mỗi lần nhìn thấy y đều chỉ muốn đánh y thôi.

Mọi người lần lượt đến chúc mừng, người của Triệu gia nhận được tin tức cũng đến ngay lập tức, chỉ đến hùa theo chứ không gặp được Xương Trung và Minh Huy,

Hiện tại thi Viện đã kết thúc, người đang chờ gặp Xương Trung đều đến điểm danh, cũng khiến Xương Trung càng nhận thức được rõ hơn, thân phận của hắn đại diện cho điều gì.

Xương Trung càng nhận thức rõ càng thận trọng, định hai ngày nữa sẽ khởi hành quay về thôn Chu gia.

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,  

Kinh thành

Trúc Lan nhận tin từ Giang Linh đưa tới, Thiệu Tuân cũng đỗ Tú tài, thứ hạng không tệ, đứng thứ sáu.

Trúc Lan nghe xong rất vui, bảo Thanh Tuyết đi chuẩn bị một phần quà đưa đến Thiệu gia.

Lý thị có chút bối rối:

- Mẹ, con có cần chuẩn bị một phần quà thay Minh Huy không?

Trúc Lan: - Mẹ nghĩ Minh Huy sẽ có sắp xếp thôi.

Thằng bé kia rất thận trọng, cô không tin Minh Huy đi rồi mà lại không sắp xếp gì.

Lý thị ra hiệu cho bà tử bên cạnh đi hỏi, không lâu sau bà tử quay về:

- Minh Huy công tử đã chuẩn bị quà rồi.

Lý thị cười mắng:

- Tiểu tử thối này.

Trúc Lan khẽ cười:

- Nó về cũng là tú tài rồi.

Lý thị cảm khái:

- Mẹ, con không lừa mẹ nhưng con không có cảm giác gì với tú tài cả.

Trúc Lan cũng cười, đúng vậy, trong nhà đã trải qua quá nhiều chuyện, bây giờ cô rất bình thản.

Lý thị nghĩ một lát lại nói:

- Không biết Thiệu Tuân có tham gia kỳ thi Hương năm nay không.

- Minh Huy cho Thiệu Tuân mượn rất nhiều sách, nếu là trước đây Thiệu Tuân sẽ không chắc chắn việc tham gia nhưng bây giờ thì chưa chắc.

Lý thị căng thẳng:

- Chẳng lẽ đứa nhỏ này còn cho mượn cả sổ tay sao?

Thị cũng biết sách ghi chép trong nhà quý giá chừng nào, thông gia có thể nhìn thấy sổ tay cũng không nhiều.

Trúc Lan: - Không đâu, đứa nhỏ này biết chừng mực. Nó hiểu sự quý giá của sổ tay trong nhà.

Chu Hầu phủ biết cách giáo dục con cháu, tiền đồ của bọn chúng chính là minh chứng, lấy sổ tay trong nhà ra bán đều có thể bán được giá cao, trong triều cũng có người mặt dày tìm Thư Nhân mượn sách đọc nhưng Thư Nhân đều từ chối. Đó là của cải quý giá của Chu Hầu phủ.

Lý thị thở phào nhẹ nhõm:

- Không cho mượn là tốt rồi.

Trúc Lan mỉm cười:

- Mấy cuốn sách nó cho mượn đều được chọn lọc kỹ càng hết.

Lý thị: - Không ngờ đứa trẻ này là người ăn cây táo rào cây sung.

- Nó cũng chỉ muốn nâng cao thân phận của Thiệu cô nương thôi, nhưng mà Thiệu Tuân có thể tham gia kỳ thi Hương là giỏi lắm rồi, không cần lo lắng thi Hội nữa.

Lý thị tính thời gian:

- Thi Viện xong chắc Minh Huy cũng chuẩn bị về rồi.

- Ừ.

 

Thi viện đã kết thúc, thư của Xương Trung còn chưa gửi về kịp thì bên Hoàng Thượng đã biết trước thành tích:

- Tiểu Tam Nguyên, Chu Hầu gia có cảm tưởng thế nào?

Chu Thư Nhân vẫn vui vẻ, nói:

- Đúng là không chịu thua kém lão thần.

Hoàng Thượng: - Đứa nhỏ này vẫn nhắc chuyện thi trạng nguyên mãi, trẫm đợi nó đấy.

Được Ngô Minh đích thân dạy dỗ, lại có người cha như Chu Thư Nhân, ngài rất mong chờ vào Xương Trung.

Chu Thư Nhân nói: - Thần cũng mong chờ.

Hoàng Thượng lại nói:

- Thi viện kết thúc, phải công bố quan chủ khảo của kỳ thi Hương, trẫm đã gửi thư cho Xương Trí rồi.

- Hoàng thượng thật sự không sợ nó kiếm chuyện sao?

Người làm cha như anh cũng thấy bất an, Xương Trí ra đề thi nên anh rất thường đoán xem con trai sẽ ra đề gì!

Hoàng Thượng cứng miệng:

- Hắn còn có thể chọc thủng trời sao?

- Thế thì không, nhưng ngài vẫn nên chuẩn bị tâm lý cho thật tốt thì hơn.

Hoàng Thượng: “...”

Ngài có thể nói đã chuẩn bị xong tinh thần rồi không?

Thi Viện kết thúc, chuyện lớn của kinh thành là đại hôn của Nhị Hoàng tử. Trúc Lan cũng nhận được thư của Xương Trung, biết Xương Trung ở lại thôn Chu gia không về mà chỉ có Minh Huy về thôi.

Xương Trung phải tiếp tục tham gia kỳ thi Hương năm nay. Xương Trung còn nói đã nhận được quà Ngô Minh tặng, ừm, toàn bộ đều là đề thi do Ngô Minh tự nghĩ, bảo Xương Trung trả lời xong thì gửi về. Ngô Minh hướng dẫn từ xa cho Xương Trung.   

Đến ngày đại hôn của Nhị hoàng tử, của hồi môn của Lý gia gây ngạc nhiên, vốn tưởng rằng của hồi môn sẽ không quá sĩ diện, chuẩn bị xem trò cười lại không xem được trò cười.

Ngày đại hôn khi đó sắc mặt của Nhị hoàng tử dễ nhìn hơn nhiều, lúc đón dâu cũng khá nể mặt Lý gia.

Đại hôn kết thúc, Tuyết Hàm quay về nói:

- Con thấy Lý tiểu thư tốt lắm.

- Tốt ở chỗ nào?

- Cô nương này thấu tình đạt lý, đầu óc không mù quáng yêu đương.

Trúc Lan nghe xong liền nói:

- Như vậy mới tốt, yêu bản thân thì có thể sống tốt đẹp. Nhị hoàng tử không đáng tin cậy.

Khóe miệng Tuyết Hàm cong lên:

- Con nghe nói Lưu phi đã sắp xếp xong thiếp thất cho Nhị hoàng tử, chỉ đợi Lý tiểu thư bước vào cửa, à không, bây giờ phải gọi là Nhị hoàng tử phi.

Trúc Lan: - … Không bất ngờ.

Tuyết Hàm lại nói:

- Con còn thấy lúc xuất cung Nhị hoàng tử còn chẳng đợi Nhị hoàng tử phi, nhưng Nhị hoàng tử phi lại không vội mà còn tự đắc đi từ từ.

Trúc Lan mỉm cười:

- Gia phong của Lý gia tốt, nuôi được một cô nương thật không tồi, nếu không phải là cô nương được gả vào Hoàng thất thì Lý tiểu thư là đối tượng làm dâu tốt.

Tuyết Hàm gật đầu: - Đúng ạ.

Trúc Lan nhớ hôm nay là ngày lại mặt, đang muốn nói gì đó thì Dung Xuyên bỗng vội vã chạy tới.

Tuyết Hàm hỏi:

- Không phải chàng vào cung sao? Sao lại đến đây?

Dung Xuyên đáp: - Vừa rồi ta đang nói chuyện với Hoàng Thượng ở trong cung thì thái y tới báo Hoàng Hậu ngất xỉu, ta liền vội vàng xuất cung tới tìm nàng.

Tuyết Hàm nghe xong tim đập mạnh:

- Thái y còn nói gì nữa?

Dung Xuyên ngồi xuống rót cho mình một tách trà, uống hai hớp mới nói:

- Ta nhìn vẻ mặt kinh hoảng của thái y, e rằng lần này Hoàng hậu thật sự bất ổn rồi.

Tuyết Hàm đứng dậy nói:

- Bọn con về vương phủ đợi tin trước.

Dung Xuyên đứng dậy nói:

- Mẹ, chúng con xin về trước.

Trúc Lan:

- Được, các con mau về đi, yên tâm, ta sẽ không nói gì đâu.

Dung Xuyên nói: - Chuyện này không giấu được, đợi lát nữa chắc tin tức truyền ra ngoài rồi.

 

Trước Tiếp