Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1772: Nghề Nào Cũng Có Trạng Nguyên

Trước Tiếp

Trúc Lan bảo quản gia tiễn Lư Gia Thanh đi, nói với Ngọc Văn:

- Cũng không biết bây giờ cha cháu đang ở đâu, dạo này chẳng gửi bức thư nào về.

Ngọc Văn rất lo lắng cho cha, nàng ấy càng nghĩ càng hiểu được sự nguy hiểm của việc này:

- Cha không gửi thư về có thể giảm bớt cơ hội bị bại.

Trúc Lan cũng hiểu:

- Lòng ta vẫn lo, mấy năm nay cha cháu đều ở trong tầm mắt ta, lần này làm việc lại nguy hiểm, mấy bữa nay trong lòng ta cứ suy nghĩ.

Ngọc Văn: - Cháu gái cũng lo.

Trúc Lan lại nói:

- Mấy tin tức ta biết được đều do ông nội cháu báo, không biết lần này Lư Gia Thanh về Xuyên châu có gặp được cha cháu hay không.

Ngọc Văn suy nghĩ một lúc rồi đáp:

- Cháu gái không muốn Lư Gia Thanh gặp được cha.

Ngộ nhỡ bị lộ dấu vết gì khiến cha bại lộ thì sao?

Trúc Lan lại nói:

- Không còn sớm nữa, cháu cũng về nghỉ ngơi đi.

Ngọc Văn quả thực có chút mệt mỏi, nàng ấy ra ngoài nhiều lần, không có nghĩa là nàng ấy thích ra ngoài, mà vẫn thích ở trong nhà lười biếng hơn:

- Vâng, bà nội cũng nghỉ ngơi đi ạ.

Trúc Lan đợi cháu gái đi rồi ngồi thêm một lúc, vừa chuẩn bị nằm xuống thì Tần vương phủ phái người đưa thư tới. Trúc Lan thấy là thư của cháu ngoại, vừa xem đã biết có người theo dõi phía sau Lư Gia Thanh.

Tan tầm, Chu Thư Nhân về kể lại tình hình của Xương Trí. Trúc Lan nói:

- Trùng hợp thật, em cũng có chuyện muốn nói với anh.

Chu Thư Nhân nghe tin Lư Gia Thanh có thù oán với An gia xong, nhíu mày:

- An gia này đúng là kiêu ngạo.

- Anh không tò mò Lư Gia Thanh có thù oán gì với An gia sao?

Chu Thư Nhân nhướn mày:

- Anh nghe Xương Trung nói Lư Gia Thanh không thích người đọc sách?

Trúc Lan nhớ lại:

- Hình như có nhắc qua, ây chà, em không nhớ rõ lắm.

Chu Thư Nhân cũng không nhớ được quá rõ:

- Hình như là từ kỳ thi Hội trước, không nhớ nữa, dù sao sớm muộn gì cũng biết thôi.

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,  

Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã đến ngày thi Viện, Xương Trung vẫn luôn sống trong phủ thành, trong lúc đó chỉ đồng ý lời mời của công tử Tri phú chứ mấy lời mời khác đều lấy lý do phải tham gia viện thí mà từ chối. Triệu gia cũng có mời hùa theo mọi người.

Tộc Chu thị có nhà, chủ đề nói chuyện của mấy tửu lâu có học trò ở tám phần đều quay quanh tộc Chu thị mà Xương Trung và Minh Huy đứng mũi chịu sào.

Lúc xếp hàng vào trường, Xương Trung và Minh Huy vừa xuất hiện đã thu hút sự chú ý của mọi người. Nhất thời tiếng nghị luận vang lên:

- Đây là tiểu nhi tử của Chu Hầu gia, đã đạt được đầu bảng hai lần liên tiếp, xem ra tiểu tam nguyên là mười phần chắc chín.

- Vừa mở ván bài mà tỉ lệ lỗ của Chu công tử là thấp nhất.

Một người khác tỏ ra hâm mộ:

- Chu Hầu phủ không phải bảng nhãn thì cũng là tiến sĩ, sống trong môi trường như vậy từ nhỏ đến lớn không đậu tiểu tam nguyên mới lạ.

- Đúng vậy, không so được, không so được.

Đột nhiên có người nói:

- Mọi người có đến tộc Chu thị xem thư viện chưa? Ta đặc biệt đến xem, thư viện vô cùng phong phú, nghe nói phần lớn đều do Chu Hầu gia đưa về, tộc Chu thị có thể mở cửa thư viện đúng là quá đại nghĩa.

Những lời sau đó đều là ca ngợi tộc Chu thị, còn những lời có địch ý với Xương Trung chỉ có thể giấu sâu trong lòng, ngoại trừ những học trò có gia sản kếch xù, ở đây phần lớn đều từng đi mượn sách đọc.

Xương Trung dỏng tai, khóe miệng cong lên, những người khác trong tộc Chu thị cũng thẳng lưng, đây là sức lực mà gia tộc đem lại cho họ.

 

Kinh thành

Trúc Lan trò chuyện với mấy con dâu, nói hôm nay thi Viện đã bắt đầu, có thể đạt được tiểu tam nguyên hay không, toàn bộ đều phải xem thi Viện.

Hàn huyên được một lúc, Trúc Lan đổi chủ đề:

- Kết thúc thi Viện chính là ngày đại hôn của Nhị hoàng tử.

Tô Huyên rất thông thạo tin tức ở kinh thành:

- Lý phu nhân rất hay đi dâng hương rồi thêm tiền công đức.

Triệu thị tiếp lời:

- Lưu gia cũng rất hay đi lễ Phật.

Trúc Lan thầm nghĩ, một là nhà vợ tương lai của Nhị hoàng tử, một là nhà ngoại, cả hai nhà đều sợ Hoàng Hậu không qua khỏi:

- Lần này có thể an tâm rồi.

Thi viện chưa kết thúc được mấy ngày, nghe nói Hoàng Hậu đã có thể xuống giường đi lại, cho dù không khỏe hẳn nhưng ít nhất cũng có thể ổn một khoảng thời gian.

Lý thị cau mày:

- Cũng không biết nên nói mệnh của Lý cô nương tốt hay là không tốt.

Mệnh tốt, vì không phải ai cũng có thể gả vào Hoàng thất, tuy rằng Nhị hoàng tử không coi trọng Lý cô nương nhưng vẫn có rất nhiều người ghen tị, hâm mộ. Mệnh không tốt, vì một khi Hoàng Hậu có bất trắc gì, sau đó truyền ra ngoài nói gì đó, Hoàng tử phi như Lý cô nương lại càng không dễ làm.

Trúc Lan: - Đáng tiếc cho tấm lòng từ phụ của Lý đại nhân.

Nhất thời căn phòng rơi vào tĩnh lặng, mãi đến khi Đinh quản gia bước vào truyền tin:

- Lão phu nhân, thư của Tứ gia.

Trúc Lan ra hiệu cho Thanh Tuyết mang qua, mở ra vừa đọc liền mỉm cười:

- Ây cha, sinh rồi, sinh được một thằng con trai.

Lý thị cũng cười nói:

- Tứ đệ đủ nếp đủ tẻ rồi.

Triệu thị hỏi: - Mẹ, đứa bé có khỏe không?

Trúc Lan rất nhanh đã đọc xong thư:

- Khỏe, cả người lớn và đứa bé đều khỏe.

Trong thư viết như vậy, tình hình cụ thể thế nào thì cô không biết. Dựa theo tính cách tốt khoe xấu che của lão Tứ, có việc hắn cũng sẽ không nói, nhưng trên thư có nói mẫu tử bình an, cho dù đã trải qua chuyện gì thì kết quả vẫn ổn rồi.

Quà cho đứa bé đã được chuẩn bị từ sớm, Lý thị bèn đi sắp xếp để gửi đi.

Thời gian trôi nhanh, chớp mắt thi Viện đã kết thúc và chuyển sang những ngày chờ kết quả.   

Hôm nay Lễ Bộ Thượng Thư và Chu Thư Nhân bị giữ lại, Chu Thư Nhân ở bên ngoài uống trà, không nghe thấy Hoàng Thượng nói gì với Lễ Bộ Thượng Thư, uống xong bình trà chỉ thấy Lễ Bộ Thượng Thư bước ra với gương mặt trắng bệch.

Chu Thư Nhân gật đầu với Lễ Bộ Thượng Thư, không đợi anh bước vào thư phòng, Hoàng Thượng đã bước ra nói:

- Ra hoa viên đi dạo với trẫm.

Chu Thư Nhân hiểu rồi, Hoàng Thượng giữ lại anh để tâm sự thôi, Lễ Bộ Thượng Thư đã nhanh chóng rời đi.

Thực ra hoa viên của Hoàng cung không lớn lắm, đi được một lúc là đến cuối rồi. Hoàng Thượng ngắm chán hoa viên, nói:

- Trẫm vốn định năm nay sẽ sửa hoa viên của hoàng thất lại.

Chu Thư Nhân: - Hộ Bộ không có tiền.

Hoàng Thượng phì cười:

- Trẫm tự lấy tiền túi.

Chu Thư Nhân mất tự nhiên ho một tiếng, sau đó hâm mộ nói:

- Hoàng thượng giàu thật.

Hoàng Thượng cười lạnh:

- Nhà khanh ở do Hoàng thất sửa cho đấy.

Chu Thư Nhân: - Hoàng ân cuồn cuộn.

Hoàng Thượng chắp tay sau lưng, lúc còn là hoàng tử ngài nghèo, sau khi tiếp quản tư khố của phụ hoàng… ừm, ngài có tiền. Đó còn chưa tính tấm bản đồ lấy được từ tộc Vinh thị, nghĩ đến đây Hoàng Thượng có chút không tự nhiên:

- Năng suất của mùa vụ năm nay của Hoàng trang đang được thống kê, trẫm sẽ chiếu cáo thiên hạ đã gây trồng được giống tốt.

Gương mặt Chu Thư Nhân tràn đầy vẻ vui mừng:

- Đây là một chuyện vui lớn.

Tâm trạng Hoàng Thượng tốt hơn rất nhiều:

- Thành quả của nhiều năm cố gắng đấy.

Chu Thư Nhân nói: - Cho nên nhân tài nông nghiệp rất quan trọng, nghề nào cũng có thể có Trạng Nguyên.

Hoàng Thượng cảm khái:

- Phân bón mà Hoàng trang dùng chính là của họ nghiên cứu ra, Trẫm thử nghiệm với các giống phổ thông quả thật có tăng năng suất, đến lúc đó phân bón cũng sẽ phổ biến cùng với các loại lương thực.

Chu Thư Nhân thật sự không rõ lắm, sau khi Thái Thượng Hoàng qua đời anh chưa ghé qua Hoàng trang thêm lần nào, Minh Đằng về nhà cũng không nhắc đến chuyện Hoàng Trang, xem ra Hoàng trang có không ít đồ tốt.

Hoàng Thượng bỗng nhiên có tinh thần, nói:

- Chu Hầu gia có muốn đi thăm hoàng trang với trẫm không?

Chu Thư Nhân muốn đi chứ:

- Thần muốn đi.

Hoàng Thượng mỉm cười:

- Đợi thu hoạch rồi trẫm đưa khanh đi.

Chu Thư Nhân: “...”

Vậy nên Hoàng Thượng đang đùa anh à?

Hoàng Thượng cười lớn, sự bí bách đè nặng trong lòng cuối cùng cũng tiêu tan.

 

Trước Tiếp